loading...

Anh có sợ em không - chương 30 (end)

Trở về …nguyên vẹn.

Trên bàn, mùi thức ăn tỏa ra ngào ngạt khiến dịch vị của cả ba người – Quang Anh, Đường Thi và mĩ nhân như đình công trỗi dậy. Chỉ tiếc là họ vẫn đang trong tình cảnh gườm gườm cho nên không để ý đến chuyện ăn uống mấy.

Đường Thi nhìn mĩ nhân như muốn lác cả mắt, thế mà cô ta không những không lườm lại hay khó chịu gì, lại còn quay ra mỉm cười với Đường Thi theo cái kiểu “tôi xinh lắm phải không?” Tuy là phẫn uất đến hộc cả máu, những Đường Thi cũng chỉ biết để lục phủ ngũ tạng gặm nhấm nó.

Quang Anh nhìn hai người con gái cạnh mình, anh bị kẹp ở giữa. Nếu người ngoài nhìn vào thì sẽ chép miệng lắc đầu mà cảm thán. Còn người trong cuộc như anh đây mới có thể hiểu được cốt lõi vấn đề. Rằng anh không có tội nghiệp gì đâu, ngược lại, rất sung sướng và hạnh phúc. Vì Đường Thi đã sa vào bẫy rồi.
Nhưng Quang Anh cũng không biểu lộ gì nhiều. Anh chỉ hơi hơi sầm mặt lại rồi cười kiểu bất lực:

- Thôi nào, chúng ta ăn cơm đi!

Lập tức, hai người con gái xinh đẹp quay ra nhìn anh với nhiều tia phức tạp, rồi cuối cùng thì mĩ nhân cũng là người đại diện lên tiếng:

- Vâng!

Chỉ một câu này thôi cũng đủ đánh một đòn chí mạng vào Đường Thi. Câu “vâng” của ai kia nghe mới nhẹ nhàng và êm ái làm sao! Giống như sự tình tứ của mấy đôi yêu nhau ấy. Đường Thi nghe mà vừa tức vừa rùng mình. Cô chỉ hận một nỗi là không thể dùng chiếc dao trên tay để găm một phát vào hai con người thân yêu bên cạnh mình đi cho rồi.

Thật là uất đến tận trời xanh!

Nhưng rồi Đường Thi cũng tự biết lấy lại phong độ cho mình. Cô ngồi ngay ngắn, ưỡn thẳng người rồi ăn như thường. Dường như sự khó chịu trong cô giờ đây đã bị cô đốt cháy. Sự chuyển biến quá nhanh này khiến cho mĩ nhân và Quang Anh không kịp trở tay. Họ chỉ biết liếc mắt nhìn nhau rồi bắt đầu chiến dịch hai.

Đó là màn gắp thức ăn.

- Em ăn đi! Thức ăn ở đây được chế biến từ các nguyên liệu thượng hạng đấy.

Quang Anh nói vẻ hiểu biết rồi gắp một miếng thịt vào bát của mĩ nhân. Tất nhiên là mĩ nhân cũng sẽ phối hợp, cô ta toét miệng ra cười, hàm răng sáng bóng lộ ra. Đôi mắt lúng liếng đưa tình khiến ngay cả Đường Thi cũng bị hơi ngỡ ngàng. Sức mê hoặc của cô ta đúng là không thể cưỡng lại.

Đường Thi càng tức tối hơn, cô giậm chân thật mạnh rồi buông nĩa đứng dậy. Ly vang đỏ trước mặt được Đường Thi sử dụng một cách triệt để. Cô nghiến răng rồi hất toẹt nó vào mặt Quang Anh khiến mĩ nhân cùng tất cả mọi người đều ngỡ ngàng.

Quang Anh nín lặng không nói gì. Thứ chất lỏng có màu đỏ trong giờ đã tràn ngập trên khuôn mặt. Đôi ba giọt còn tràn cả vào mũi, miệng và mắt. Hương vị chan chát và cay cay bỗng chốc nổi lên. Nhưng Quang Anh dường như lại không có phản ứng gì bên ngoài. Hai bàn tay bóp mạnh cán dao và nĩa, ánh mắt sâu thăm thẳm nhìn vào người con gái đang nổi cơn thịnh nộ với mình. Đôi tai anh nghe từng lời cô nói:
- Tôi về, chào anh!

Bốn chữ vẻn vẹn, tưởng chừng nhẹ nhàng nhưng lại khiến cho Quang Anh như bị đá đè. Hơi thở anh gấp gáp, đôi mắt vội vàng nhìn theo bóng Đường Thi đi xa dần, xa dần cuối cùng mất hút.

Sau đó thì…

Quang Anh ngồi xuống và…cười!

Những người trong nhà hàng không hiểu biết lại tưởng Quang Anh đã bị thứ rượu vang kia làm cho tê dại cả thần kinh. Đến mức không chịu nổi nữa đành phải phát điên. Nhưng không phải đâu, ngược lại, anh ta hoàn toàn tỉnh táo.

Mĩ nhân ngồi bên cạnh cũng lấy khăn giấy lau miệng và nói:

- Thế nào? Diễn tốt đấy chứ?

Quang Anh vừa dùng lực với miếng thịt bò 80% của mình, vừa cười hả hê:

- Tất nhiên, chỉ cần cô ấy chịu rời khỏi nơi khỉ gió này là xong rồi. Ngày mai tôi sẽ về nước.

- Nhưng chắc gì Đường Thi đã chịu về nước, biết đâu cô ấy lại bỏ đi đến một nơi khác thì sao? Vốn dĩ cô ấy là một người rất bướng bỉnh, tôi nhận thấy là như vậy.

Quang Anh nhún vai:

- Ồ! Nhưng tôi lại hiểu cô ấy theo một cách khác. Cô có dám cá không? Cô ấy sẽ trở về!

Đường Thi tức tối đi ra quầy lễ tân rồi lấy hành lí. Sắc mặt của cô lúc này rất giúp ích cho mấy đoàn làm phim hành động. Nhân viên quầy nhìn Đường Thi bằng một ánh mắt hết sức né tránh, ngay đến lời nói cũng không còn lưu loát như khi đối mặt với khách nữa. Nhưng Đường Thi hơi sức đâu mà để tâm vào mấy chuyện đó, cô chỉ giật lấy hành lí của mình rồi kéo thẳng ra ngoài khách sạn.

Bên ngoài, dòng xe đi lại ồn ào khiến cho cái tâm trạng trong lòng bốc chốc cũng bị nén lại. Trên vỉa hè, có một người hát rong đang đàn một bài nào đó của Thụy Sĩ. Âm sắc trầm bổng phát ra khiến cho Đường Thi cứ đứng ngây người ở đó. Không biết là nhanh hay chậm, khi cô giật mình nhìn lại thì người hát rong đó đã rời đi chỗ khác rồi. Đường Thi vội thở dài một tiếng não nuột rồi lẩm bẩm:

- Mình còn chưa gửi tiền cho người ta.

Thế rồi cô tiếp tục kéo vali, vừa đi cô vừa ấn điện thoại, và nói:

- Mac, tôi sẽ về.

********************

Liêu Tuấn đang họp với mấy người cấp cao trong Đông Bang hội, không khí nơi đây rất chi là căng thẳng. Do sự đối đầu giữa hai phe phái trong bang hội. Người thì nói thế này, người kia phản bác và đưa ra một ý kiến khác, họ cho rằng là nó thiết thực hơn. Cứ thế, thành ra buổi họp dần đi vào bế tắc. Liêu Tuấn nhíu mày ngồi nghe mấy vị ấy bàn luận, riêng ông thì có lẽ cũng đã hình thành lên một ý kiến riêng và…không giống ai rồi. Chỉ muốn các vị ấy đến lúc sức lực không còn để nói và tranh cãi nữa thì buổi họp sẽ kết thúc tốt đẹp tại đó.

Uỳnh!

Từ xưa đến này, Liêu Tuấn luốn nghi ngờ Mac là một con người thích gây sự chú ý. Lúc mở cửa anh ta lúc nào cũng tạo ra những âm thanh hết sức sôi động và có phần muốn đả thương màng nhĩ. Liêu Tuấn cau mày nhìn Mac rồi nói:

- Sao thế?

Mac lúc này mới nhớ ra rằng mình vừa ngắt quãng một buổi họp cho nên anh đã tỏ ra có lỗi bằng việc cúi đầu với các vị “đại ca”:

- Xin lỗi! – Sau đó anh ta lại quay sang Liêu Tuấn nói với vẻ mừng rỡ – Ông chủ, tiểu thư…tiểu thư quyết định trở về rồi!

Không cần nói nhiều, Liêu Tuấn chỉ thể hiện cảm xúc bằng bốn từ:

- Buổi họp kết thúc.

Ngày hôm nay, Đông Bang hội như bận rộn cả lên. Băng rôn chăng như mạng nhện, pháo giấy mỗi người cầm một phong và nhăm nhe xoáy một phát. Cũng may là lực lượng quản lí tốt nếu không thì cái cảnh: “Người chưa về nhưng tiệc đã khai” sẽ xảy ra lúc nào không hay rồi.

An Hợp vui mừng ngồi trên ghế ngắm nhìn mấy con người trong Đông Bang hội cứ đi qua đi lại. Họ thường ngày chỉ biết đánh đấm, chỉ biết chửi rủa…hôm nay bỗng hiền hòa hẳn đi. Đó đều là những con người có gia đình không ổn định. Hoặc, không có gia đình. Nhưng với An Hợp, khi thu nạp họ vào đây, bà đã cố gắng cho họ những tia ấm áp mà chỉ gia đình mới có.

Đường Thi đối với những thành viên trong Đông Bang hội cũng hết sức thân thiết. Cô từ nhỏ đã sống ở trong cái “xã hội” này cho nên bản tính được tạo ra cũng hết sức khác người. Những người nơi đây chính là những người thân của cô. Cô yêu mến họ và họ cũng vậy. Giống như một gia đình! Lần này, khi cô từ Thụy Sĩ trở về, tuy là đi không lâu nhưng có lẽ họ cũng sẽ vui mừng.

Liêu Tuấn bước gần đến chỗ An Hợp, đặt tay lên vai bà nói:

- Chắc là sóng gió cũng sắp kết thúc rồi.

An Hợp mỉm cười:

- Tuổi trẻ không thể biết trước được. Chúng sẽ còn phạm sai lầm nhiều lần.

Liêu Tuấn lặng thinh không nói gì. Dường như là đang suy nghĩ…đúng là tuổi trẻ mỗi thời mỗi khác. Không thể đoán trước được bất cứ điều gì cả.

Mac đứng ngoài ban công của tầng thứ 16, nhìn xuống bên dưới, vạn vật như nhỏ đi gấp mấy lần. Nhưng trong mắt anh lại là một hình bóng khác phủ mờ. Bóng dáng của một người con gái ngổ ngáo, thông minh và bướng bỉnh. Suốt bao nhiêu năm qua anh ôm một mối tình sâu kín trong lòng. Anh không phải là không dám nói…mà là anh tự nhận thấy mình có lẽ không đủ tư cách để được cô yêu.

Anh từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được ông chủ thu nhận. Anh và đứa em trai của mình là Len lúc đó mới biết thế nào là một gia đình đúng nghĩa. Còn tiểu thư, cô ấy đối với anh một chút lạnh nhạt, một chút quan tâm và một chút đố kị mỗi khi ông chủ chuyên tâm vào để đào tạo anh. Nhưng không hiểu sao, cuối cùng anh lại yêu mến hết thảy những thứ ấy.

Để rồi cuối cùng, khi anh hỏi cô tại sao lại qua lại với rất nhiều người nhưng lại không yêu ai trong số họ? Lúc đó cô đã nhìn anh bằng một ánh mắt long lanh như mặt hồ được trăng soi xuống. Nét thủy mặc trong đôi mắt khiến cho trái tim anh càng thêm rung động. Cô ấy trả lời: “Họ không đáng để tôi yêu”.

Anh tự hỏi rằng: Liệu có phải anh cũng không đáng để cô yêu?

Sau đó, khi Đường Thi bị ép hôn. Anh đã điên cuồng tới mức chỉ muốn xông ra trước mặt Quang Anh và đánh cho hắn không còn đường sống. Nhưng rồi lí trí cũng kéo anh lại, anh không thể làm như vậy. Kéo cô ấy lại thì được gì chứ? Cô ấy cũng chẳng yêu anh đâu.

Nghĩ đến đó, Mac chợt cười lạnh.

- Con đang nghĩ gì vậy?

Không biết An Hợp từ đâu đi đến vỗ vai Mac. Anh chợt thu ánh mắt buồn khổ về rồi trả lời bà:

- Con đang nghĩ khi Đường Thi về thì nên nói gì với cô ấy. Nếu cô ấy biết chúng ta liên kết với Quang Anh lừa cô ấy thì chắc cô ấy sẽ giận tới chết mất.

An Hợp phì cười, bà bước đến chỗ lan can bên cạnh. Gió trên cao thổi tung mái tóc của bà. Bộ xườn sám đỏ chói được ánh nắng phản chiếu càng thêm rực rỡ. Rồi bà quay sang Mac mỉm cười nói:

- Cũng đúng, nhưng rồi nó sẽ hiểu ra thôi.

Mac không nói gì, anh nhìn về phía xa xa của thành phố. Nơi mà thường ngày anh vẫn nhìn về với một ánh mắt ngóng trông. Đường chân trời hiện hữu chạy ngang qua như cắt tầm nhìn. Như một khoảng cách tạo ra ngăn giữa anh và cô ấy. Có lẽ hai người mãi mãi sẽ chẳng đến được với nhau.

Bỗng nhiên, tiếng An Hợp vang lên:

- Mac, những gì cần qua thì hãy cho qua đi. Vương vấn nhiều cũng chỉ khổ mình mà thôi.

Nói rồi bà bước vào bên trong. Còn lại Mac bơ vơ ở ngoài. Người phụ nữ này khiến anh hoàn toàn nể sợ, có những lúc tự hỏi rằng: Trên đời này có thứ gì có thể qua mắt nổi bà không?

Buổi chiều, Đường Thi đã về đến nhà. Khi cô mới bước chân vào thì…

Bụp!

Pháo giấy bắt phụt lên như niềm vui của mọi người trong Đông Bang hội vỡ òa ra. Đường Thi thoáng chút giật mình, cô đưa mắt nhìn xung quanh. Khắp nơi trong Tòa Nhà Vàng, tất cả đều dán băng rôn với “khẩu hiệu”: Tiểu thư!

Chỉ là hai chữ “tiểu thư” đơn điệu vậy thôi nhưng ẩn chứa trong đó là tất cả những tấm lòng của Đông Bang hội. Đường Thi khóe môi hơi giật giật, toan nói một điều gì đó nhưng lại thấy cổ họng nghẹn đắng.
Ở giữa không gian của tầng một này, An Hợp và Liêu Tuấn đứng cạnh nhau ngắm nhìn Đường Thi. Cách đó không xa còn có Mac, Lai Hoàng, chú Lưu, chú Tam…Đường Thi lúc này bỗng dưng bật khóc thành tiếng.

Sau bao nhiêu năm qua, cuối cùng khi trở về đây sau một chuyến đi xa, cô đã nhận ra thế nào là gia đình. Đầm ấm quá! Cho dù không phải là máu mủ thì với cô, nó còn thiêng liêng hơn cả huyết thống.

- Mọi người…- Đường Thi đưa tay lên che đi biểu cảm trên mặt.

Lai Hoàng – con trai của An Hợp, thừa hưởng cách đối nhân xử thế khéo léo từ người mẹ. Anh nhanh nhẹn bước lên dang tay ra rồi nói giọng hào hứng:

- Muốn ôm anh một cái không?

Đường Thi lau nước mắt, mỉm cười rồi chạy nhanh về phía Lai Hoàng.

Lai Hoàng cũng mỉm cười tươi roi rói với cô, nhưng khi Đường Thi chỉ còn cách anh chừng một mét thì…cô lại ngoặt sang phía Liêu Tuấn rồi ôm ông ấy vào lòng.

Lai Hoàng hớ hênh thu tay về rồi húng hắng giọng:

- Được lắm! Em dám làm anh mất mặt.

Đường thi và mọi người cùng cười, không khí xúc động vừa rồi được thay bằng một nét rộn rã và tươi mới.

Nghe nói tiểu thư độc nhất của Đông Bang hội đã trở về nhà!

Bố mẹ của Quang Anh cũng hay tin này. Nhưng cái họ đang thắc mắc là tại sao con trai họ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu? Không phải là bị đám người Đông Bạng hội khí gió kia diệt khẩu rồi chứ?

Bà Trinh sau khi đoán như vậy đã lập tức lên chùa cầu may!

Nhưng, vào một buổi…tối đẹp trời. Trăng thanh gió mát, ánh sao lấp lánh trên tấm màn đen huyền ảo. Lấp lánh, long lanh như kim cương. Đường Thi một tay vuốt vuốt mái tóc mềm, một tay vịn vào lan can. Cô dướn người lên hít hà làn không khí mát lành. Thế rồi chẳng biết cao hứng thế nào, miệng lại khẽ nhâm nhẩm một giai điệu:

“Trò chơi này rồi bao giờ kết thúc.

Nhiều khi em muốn dừng lại

Nhiều khi em muốn mình có thể làm chủ được con tim

Nhưng anh ơi! Có lẽ em đã sai luật.

Trò chơi này thành thật mất rồi!”

Từ đằng sau lưng, một bàn tay luồn khẽ qua eo rồi trườn đến phần bụng eo thon của Đường Thi. Hơi thở của ai đó thoang thoảng bên tai, âm thanh trong hơi thở của người đó ấm nồng:

“Đã có những lúc anh mong mình lí trí

Đã có những lúc anh mong mình đừng chơi

Trò chơi này mạo hiểm phải không em?

Em có sợ không khi chúng ta sai luật?

Em có sợ không khi chúng ta cùng bước chung nhịp bước?

Em có sợ không khi anh lỡ yêu em?

Có lẽ thế, ta nên dừng lại.

Để nhìn xem con tim mình đang ở nơi nao!”

Đường Thi hơi bần thần bởi giọng hát truyền cảm của ai kia. Cô hơi ngây ngất trong vòng tay người đó, lại thêm hiệu ứng gió cứ thế làm nền cho giai điệu êm ái này. Trách sao Đường Thi lại mất hồn đến vậy.
Nhưng rồi cuối cùng cô cũng vực lí trí dậy rồi tự nhủ: “Sao tự dưng giọng nói này nghe quen thế nhỉ?”

Đường thi vội vàng quay lại thì suýt nữa phát hoảng, con đỉa to xác Quang Anh này chui ở lỗ nào lên vậy? Lập tức, Đường Thi đẩy người Quang Anh ra rồi hét lên:

- Tránh ra! Sao anh lại ở đây?

Dường như Quang anh không mấy bận tâm về thái độ này của Đường Thi. Anh nhếch mép cười rồi xoay lưng lại phía ban công và dựa người vào đó. Khuôn mặt anh, mái tóc anh, dáng vẻ của anh giống như của một vị thần trong thần thoại.

- Bố em!

Đường Thi cau mày quát:

- Nói dối ! Bố tôi biết chúng ta đã li hôn rồi.

Quang Anh lập tức quay nhìn Đường Thi khiến cô giật thót mình. Ánh mắt anh ấy giờ đây sâu thăm thẳm, nhìn vào nó, cô không biết anh đang nghĩ gì.

- Vậy chúng ta li hôn vì cái gì?

Vì cái gì?

Đường Thi vẫn luôn tự hỏi mình đã li hôn với Quang Anh vì lí do “cốt lõi” nào? Vì không muốn có con? Ừ thì nó là một phần.

Vì cô thấy mình không thể mang lại hạnh phúc cho anh ấy.

- Quên em đi!

Câu nói này như con đỉa hút máu. Rút cạn mọi luồng khí huyết đang sục sôi trong Quang anh khiến chân tay anh bải hoải.

- Tại sao? Em không có quyền yêu cầu anh. Nếu không phải anh đã yêu em thì anh sẽ từ bỏ em.

Câu nói này…nghe…thật là…kì dị!

Đường Thi cau mày, cái gì mà “nếu không phải anh đã yêu em thì anh sẽ từ bỏ em?” Đây là lí do tồi tệ nhất từ khi cô làm người! Đường thi thiếu chút nữa là phát điên. Cô nhìn Quang anh bằng vẻ phức tạp:
- Dạo này anh đã thay đổi rồi.

Dường như không để ý gì đến câu nói khen – chê không phân biệt được của Đường Thi. Quang Anh vẫn thao thao về cái thứ tình cảm kiên định của mình:

- Vì em không thể có con cho nên em mới gạt anh ra ngoài lề sao? À, phải nói là em không muốn có con chứ nhỉ!

- Anh điên à?

- Phải!

Nói đến đây, giọng nói và ánh mắt của Quang anh như thay đổi. Trên gương mặt anh giờ đây ngập tràn vẻ đểu giả. Điều này khiến cho Đường Thi không thể đoán được là Quang Anh sắp giở trò gì. Sống với Quang Anh theo cái kiểu đè đầu cưỡi cổ người ta đã lâu. Giờ đây người ta bắt đầu dựng cờ khởi nghĩa thì phe thống trị là cô bỗng cảm thấy vừa ngỡ ngàng mà lại không xoay sở kịp.

Khi Đường Thi còn đang nghĩ cách đá bay Quang Anh ra khỏi căn phòng thân yêu của mình (thực ra tác giả luôn tự hỏi anh ta vào đây bằng cách “cụ thể” nào?) Thì bỗng dưng, Quang Anh đã tiến đến rồi bế thốc cô lên rời ban công và trở vào phòng.

Đường Thi giãy giụa và la lên:

- Đồ khốn! Thả tôi xuống, anh có muốn bị tính sổ không? Anh có biết mình đang ở trong hang sói không hả?

Quang Anh vứt mạnh Đường Thi xuống giường một cách không thương tiếc. Sau đó lao đến đè lên toàn thân lên người cô khiến Đường Thi không chịu nổi mà kêu cái “hự”. Trong tình cảnh này, nói còn khó hơn cả thở, Đường Thi chỉ lườm nguýt Quang Anh đến lòi cả mắt. Thế mà anh ta còn vênh mặt lên mà nói:

- Hình như anh hơi nặng.

Nói rồi anh nhích người lên, Đường Thi thừa cơ hội hét lên:

- Mac, Mac…

Đúng như những gì cô dự đoán, Mac đạp cửa xông vào. Nhưng khi thấy Quang Anh đang ở tư thế nừa ngồi nửa đè thì anh ta vội vàng cúi đầu vẻ hối lỗi:

- Xin lỗi cậu chủ! Có lẽ tôi nghe nhầm.

Đường Thi tức muốn thổ huyết, người trung thành nhất giờ đây cũng đã quay lưng lại với cô. Đã thế lại còn cái gì mà “cậu chủ?” Nghe ngứa tai chết đi được. Đường Thi hằn học:

- Anh mới đổi tên là Cậu Chủ à?

Quang anh phì cười rồi nhìn cô âu yếm:

- Em vẫn tin tưởng họ?

“Họ” ở đây là Mac, Liêu Tuấn, An Hợp, Lai Hoàng, chú Lưu…nói chung là cả Đông Bang hội.

Đường Thi tư chất vốn thông minh, khi nghe Quang Anh hỏi như vậy thì cô đã lờ mờ đoán ra:

- Ý anh nói là?

Quang anh chỉ mỉm cười mà không trả lời cô. Sau đó anh lật người rồi đè toàn thân lên Đường Thi khiến cô la oai oái:

- Đừng, chúng ta li hôn rồi.

- Chưa!

- Rồi!

- Chưa!

- Bố lừa con!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Sự việc xảy ra quá nhanh phải không các độc giả? Tôi chỉ là người kể lại câu chuyện này cho nên nó sẽ không được như những gì mà đôi bạn trẻ yêu cầu.

Bốp!

Đường Thi tay cầm guốc nhìn tác giả thân thương nghiến răng kèn kẹt: Này em, làm việc tiếp đi!

Tác giả gật đầu lấy lòng rồi tiếp tục sự nghiệp.

Thực ra, tiếp theo cũng chẳng có gì đáng kể. Sáng hôm sau, việc đầu tiên mà Đường Thi muốn làm chính là đi tìm người nhà để nói cho ra ngô ra khoai mọi chuyện. Chỉ tiếc rằng đêm hôm qua, Quang Anh như vũ bão cuốn lấy cô, dày vò cô. Như trả thù cô suốt bao nhiêu ngày qua, hại cô sáng nay ngay cả ngồi dậy cũng không nổi.

Quang Anh nằm bên cạnh khẽ vuốt tóc cô. Có ai biết được câu nói đầu tiên sau khi đã được thỏa mãn cả giấc ngủ lẫn dục vọng là gì không? Đó là:

- Kì kinh nguyệt của em cách đây bao nhiêu lâu?

Đường Thi mệt quá cũng chỉ trả lời:

- Một tuần.

Quang anh tủm tỉm:

- Tốt!

Tốt? Tốt cái khỉ gió nhà anh ta. Đường Thi hằn học rồi quay người sang một bên không thèm đoái hoài gì đến Quang Anh nữa.

Khoan đã…

Sau khi một ý nghĩ vụt qua, Đường Thi mặc kệ nỗi đau khổ của bản thân mà vực dậy rồi quay sang Quang anh. Ánh mắt cô giờ đây như muốn giết người, cô gằn từng tiếng:

- Có phải là tôi sẽ có thai không?

Quang Anh giả vờ ngủ.

Đường Thi vẫn không chịu từ bỏ cuộc tổng tấn công rầm rộ:

- Này…đồ chết giẫm kia! Anh trả lời mau.

Liêu Tuấn cùng An Hợp đang ăn sáng. Bỗng dưng giật mình vì một tiếng hét chói tai. Họ nhìn nhau rồi cười, An Hợp phết mứt lên bánh mì và nói:

- Cứ cái đà này, năm sau chắc sẽ được bế cháu.

Còn Liêu Tuấn thì lắc đầu:

- Vẫn còn chậm quá!

- Cũng phải.

Mới đến đây, chắc mọi thứ vẫn chưa kết thúc. Nhưng có lẽ đặt dầu chấm cho câu chuyện. Một cái kết chẳng ra đâu vào đâu, hụt hẫng…

Đôi khi đi sâu quá, mọi thứ quá trần trụi cũng khiến nhàm chán. Đường nhiên là tác giả cũng đang ngụy biện vì đôi bạn trẻ kia đã cấm là không được mang họ ra mà kể chuyện nữa. Thôi thì cho dừng ở đây, mỗi độc giả sẽ có một cảm tưởng riêng về tương lai của hai người ấy. Quang Anh sẽ được Đường Thi chấp nhận chứ? Sẽ được làm bố chứ? Sau đó thì sao? Anh ta một tay hai chèo. Lèo lái cả công ti điện ảnh lẫn Đông Bang hội? Ồ! Có lẽ là không nên thế, Đông Bang hội đã để cho cô Đát Kỉ tái thế kia rồi.

Nghe nói (tác giả thì thầm), sau khi Đường Thi lên làm thủ lĩnh, Đông Bang hội làm ăn ngày một phát đạt hơn. Thủ đoạn cũng sắc sảo hơn, các thủ thuật lách luật, các tiểu xảo lừa nhân thế đều được tân thủ lĩnh này chỉ đạo. Đến nỗi mà mấy phe phái ngầm ở xung quanh cũng phải e ngại vì cây cổ thụ Đông Bang hội sắp sửa…”thành tinh”.

Nghe nói tiếp (tác giả đội trưởng tổ buôn), Đường Thi sau cái đêm bị Quang Anh dùng “vũ lực” đàn áp ấy, cô đã mang thai. Đông Bang hội được một phen hết hồn, họ sợ số phận của cô chủ sẽ lại đi theo vết xe đổ của bà chủ.

Kết quả là…

Đường Thi sinh khó…

Bác sĩ quyết định mổ! Khoa học ngày nay tân tiến thật

Cuối cùng, thành thực xin lỗi vì tác giả cũng chưa được nhìn thấy hình hài của đứa con sau mười năm nữa như thế nào. Đẹp hay xấu, tài giỏi hay dốt nát. Thừa hưởng gen trội hay lặn, vân vân và mây mây…Nếu không thì đã tuôn ra hết rồi.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...