loading...

Cappuccino 2.0 (Chương 137)

Lúc này tôi chẳng thể tin được những gì tai mình đã nghe nữa cả, Lam Ngọc vừa rũ tôi đi chơi tết, trực tiếp hẳn hòi. Nhìn nét mặt tươi tắn xen lẫn một chút bối rối của nàng lúc này mà cả người tôi cứ nóng bừng lên, tim đập loạn nhịp đi thấy rõ. Phải chăng tôi đang mơ? Mà chắc là không đâu, vì cả trong mơ tôi còn chưa mơ được như thế.

-Này, Phong có đi được không?

Nàng tròn mắt nhìn thẳng vào tôi làm cho hai bầu má đã ửng hồng nay lại nũng nỉnh hơn. Tất nhiên tôi không thể từ chối lời mời quý giá ấy được rồi:

-Ừ, được chứ, mà Ngọc có ở lại đây ăn cơm không?

-Không được đâu, Ngọc chưa xin phép bỏ giờ cơm mà!

-Thế giờ Ngọc về à?

-Ừ, Ngọc về ăn cơm rồi thay đồ, khoảng 6h30 Phong qua là vừa rồi!

-Vậy thôi Ngọc về cẩn thận nhen!

-Ừm, Ngọc về đây, lát gặp!

Nàng rón rén ngồi lên xe rồi lên ga dong thẳng một mạch ra khỏi ngõ để lại cho tôi một cảm giác lâng lâng lạ thường. lâu rồi tôi mới có được cảm giác sung sướng như thế, nó như ngập tràn trong người làm cho tôi cứ đứng ngoài cổng cười mãi cho đến khi chợt phát hiện ra tụi mặt ngựa trong xóm đang nhìn tôi ôm bụng cười lúc nào chả hay. Lúc này bụng tôi đã bắt đầu sôi ùng ục như nồi nước, chẳng còn cách nào khác tôi đành lọ mọ vào nhà lôi nồi thịt kho tàu từ hôm mùng một đến giờ ra ăn cho đỡ đói. Nhìn nồi thịt chỉ còn xót lại một ít mà tôi không khỏi mừng thầm vì Lam Ngọc đã về nhà, nếu nàng chịu ở lại đây ăn thì chắc tôi lại bị mắng một trận oanh liệt nữa rồi, hên gì đâu!

Sửa soạn, ăn uống no nê, tôi bắt đầu dong xe đến nhà Lam Ngọc như đã hẹn, trên người là chiếc áo thun xanh rêu mới tậu hồi trước tết và đó cũng là cái áo mới thứ hai tôi mua ở tết năm nay chiếc kia thì đã mặc đi ăn tiệc lúc sáng rồi. Tính ra chỉ có tết mấy năm trở lại đây tôi mới chịu đi mua đồ tết, cũng là vì đi chơi quá nhiều nên phải mua vài bộ mặc xoay tua, nếu không mặc mãi áo cũ nhìn cũng kì, nhất là đi chơi với mấy nường xinh đẹp thì càng phải ăn mặc cho chỉnh tề để xứng hơn một tý, mặc dù lần nào đi chung cũng bị mang tiếng là đĩa bâu chân hạc cả. Và thế tôi hiện ngang ưỡng ngực như muốn khoe cái ao mới toanh mà đạp xe tới nhà nàng với cảm giác phơi phới đến tê người.

Nhưng cảm giác đó chẳng tồn tại được bao lâu, khi càng tiến gần đến nhà Lam Ngọc, cảm giác phơi phới dần chuyển sang thấp thỏm, rồi tuột hẳn xuống lo âu và cuối cùng là hồi hộp khi đứng cúm rúm trước chiếc cổng sắt đầy sát khí nhà nàng. Nhưng kì kèo mãi tôi cũng phải nhấn chuông cổng vì cứ đứng sớ rớ thế người ta thấy tưởng ăn trộm lại oánh cho bẹp dí thì khổ hơn

-Con đến rồi đó à, vào trong chờ tý nhé, cô chủ đang thay đồ!

Đứng chờ một lúc, dì vú vội vàng ra mở cổng.

Theo dì vào trong nhà, hình ảnh đập vào mắt tôi đầu tiên là 2 chậu vạn thọ đặt hai bên cửa, một nét truyền thống bao đời. Vào bên trong, mắt tôi tiếp tục được thưởng ngoại chậu mai vàng rực có phần xum xuê của nhà nàng, nó được đặt ở góc phòng cạnh tủ TV làm cho không gian cả nhà ngập tràn sức xuân hơn.

-Con ngồi ghế sô pha đợi tý nhé!

-Dạ! hôm nay có chú ở nhà không dì?

-Có chứ, chú đi nhậu với đồng nghiệp giờ đang ngủ trong phòng đó!

-Dạ, dạo này có xảy ra chuyện gì nữa không cô?

-Cũng có chứ con, cứ mỗi lần ông chủ uống say lại bị cô chủ cằn nhằn đâm ra cãi nhau!

-Dạ!

Đến đấy là hết câu hỏi để xả giao với dì vú, tôi đành nhìn đi đâu đó để giết thời gian cũng như đỡ mất tự nhiên, khi thì ngắm hoa, khi thì tia xuống hộp mức đầy vung trên bàn rồi lại ngó qua chiếc TV đang phát chương trình ca nhạc tết, trông tôi cứ y như tên trộm thực thụ vậy.

-Mà Phong này, con vẫn đang chữa trị cho cô chủ đấy à?

-Dạ?

-Lần đi chơi này là cách con chữa trị cho cô chủ phải không?

-Dạ không đâu, chỉ là đi chơi bình thường thôi, nhưng con cũng mong Lam ngọc sẽ đỡ hơn!

-Ừ, miễn là cô chủ vui thì dì cũng mừng!

-Dạ, con sẽ cố gắng mà!

Vừa nói đến đấy, Lam Ngọc bỗng đi từ cầu thang xuống, vẫn xì-tai quần jean áo thun nhưng lần này chính cái màu áo đã làm tôi phải giật thót mắt mở trao tráo miệng chẳng thể khép lại được. Lam Ngọc dường như cũng nhận ra được điều đó khi vừa nhìn thấy tôi, hai bầu má đã đỏ gay lên, cuối mặt đi xuống mà chẳng thèm nhìn tôi một lần.

-Hà hà, cô chủ lại đây ngồi một tý nào!

Dì vù lập tức nhận ra ngay vấn đề không tốn chút thời gian nào.

-Dì đừng kêu con là cô chủ nữa mà, có người ta ở đó nghe kì lắm!

-Rồi rồi, nhưng quả thật là hai đứa nhìn xứng đôi lắm đó!

-Hông phải đâu dì, tại trùng hợp thôi mà!

-Trùng hợp sao mà trùng được, áo cặp xanh rêu rõ ra thế kia rồi mà!

Dì vừa liếc nhìn chiếc áo chúng tôi đang mặc vừa cười không ngớt.

Đúng thật là chiếc áo mà tôi đang mặc phông màu khớp y như màu chiếc áo Lam Ngọc đang mặc, chẳng trách tại sao dì lại ngạc nhiên đến thế, cả tôi còn phải sững sốt khi thấy nàng xuất hiện ở cầu thang nữa mà. Giờ thì không chỉ nàng mà chính tôi đây cũng phải gục đầu bối rối không biết phải làm thế nào khi màu áo đó cứ chiếu vào mắt mình muốn độn thổ.

-Sao hai đứa còn muốn nói gì nữa không?

-Dạ, dì ơi! Tụi con trùng hợp thật mà, dì thấy chật liệu áo cũng khác chứ không có giống nhau đâu!

Tôi nhanh trí nhìn ra ngay điểm khác biệt giữa chiếc áo vải xịn của Lam Ngọc so với áo đồ chợ của tôi. Ấy thế mà dì vú vẫn cười xòa và chẳng có biểu hiện gì là ngạc nhiên cả:

-Thôi được rồi, dì chọc hai đứa thôi, nhìn là biết ngay mà!

-Dì vú…! Hông có vui đâu!

Lam Ngọc cau mày phồng má nũng nịu trước dì.

-Thôi, con gái lớn mà còn mắc cỡ cái gì? Hôm nay hai đứa đi chơi phải không?

-Dạ, phải ạ! Đi chơi cho vui thôi mà vú!

-Ừ thì dì có nói gì đâu, con bé này ngộ thật!

-Thôi con đi đây, dì ở nhà vui vẻ nhen!

Nói rồi nàng nhanh tay kéo tôi khỏi chiếc ghế êm ái đang ngồi lôi thẳng ra ngoài một mạch chỉ kịp chào dì vú một tiếng. Tôi chưa bao giờ thấy Lam Ngọc bối rối đến như vậy, hai má của nàng vẫn còn đỏ gay, rung rinh theo nhịp bước hối hả ra ngoài sân. Thú thật lúc đó tôi cũng muốn bật cười lắm, nhưng vì vẫn còn yêu đời nên mới cố gắng kiếm chế để giữ tính mạng. Nhưng việc giúp tôi có thể kiềm chế được lúc này chính bàn tay của Lam Ngọc, nó đang xiết chặt vào tay tôi tuy có chút gấp gáp nhưng vấn ấm áp và mềm mại tựa như chiếc găng tay được đan bằng những sợi len mềm mại nhất.

-Phong còn đứng đó nữa, mau đi lấy xe đi!

Nàng nhìn tôi cau mày

-Nhưng mà…

-Còn nhưng gì nữa bộ không muốn đi sao?

-Muốn lắm chứ, tại…

-Tại sao?

-Cái tay…không đi được!

Nghe thế nàng mới chợt nhìn xuống và rồi tá hỏa khi nhìn thấy tay mình vẫn còn nắm chặt lấy tay tôi một cách thắm thiết.

Ngay tức khắc nàng vội rụt tay về cuối gằm mặt xuống đất nói không ra hơi:

-Phong…đi lấy xe đi

-À ừ, mà hôm nay tính đi đâu mà lấy xe?

-Đi Nguyễn Huệ!

-Vậy đi bộ cũng được, đi xe mắc công kẹt nữa đó!

-Ừ ừ, vậy đi!

-Khục…!

-Làm gì đó, cười Ngọc à?

-Bậy, tại ho nên thế đó?

-Phải không, ho sao giống cười vậy?

-Có đâu, làm gì phải cười chứ?

-Hừm, liệu hồn Phong đấy!

-Hai đứa đi chơi vui vẻ, nhớ về trễ nhen!

Rời khỏi nhà với lời chúc nửa đùa nử thật của dì vú, tôi cùng nàng dạo bước trên con đường đã trở nên quen thuộc đối với tôi mỗi khi đến nhà nàng. Hôm nay mùng 3 là ngày tết chính thức cuối cùng trước khi chuyển sang mấy ngày phụ kéo dài nên đường phố giờ này bắt đầu đông nghẹt, xe cộ nối đuôi nhau “chơi rồng rắn lên mây” dài như bất tận ở cuối đường, phải khó khăn lắm tôi với Lam Ngọc mới lách ra khỏi hàng xe đó để vòng ngược về đường hoa Nguyễn Huệ. Nhìn cảnh xe tập nập thế này, quả thật chỉ có đi bộ là cách đi chơi tết hợp lí nhất, cứ nghĩ đến cảnh phải hít khói bụi từ dòng xe thế này thôi cũng muốn choáng rồi huống hồ chi là phải chờ cả chục phút đồng hồ vì kẹt xe.

Lách khỏi dòng xe đang kẹt cứng, bọn tôi bắt đầu vào khu đường hoa lớn nhất thành phố. Cũng như năm trước, năm nay nó cũng rực rỡ với đầy đủ các loại hoa nhiều màu sắc kèm theo đó là những dãy hoa được uốn éo tỉ mỉ để thành nguyên hình con rồng, đặc trưng cho năm mới.

Tuy nhiên thật là thiếu sót nếu như không kể đến nhưng cô gái mặc áo dài truyền thống đi du xuân, trong dịp tết như thế này, không khó để tôi có thể nhìn thấy những tà áo dài đỏ chót thướt tha quanh những cụm hoa đẹp nhất để chụp cho mình những thướt hình kỉ niệm dịp cuối năm. Nhưng thú thuật, nói về khoảng mặc áo dài và gương mặt thuần chất, chắc chỉ có Hoàng Mai mới có thể đáp ứng được. Mà thôi gạt chuyện ấy qua một bên, tôi vẫn ung dung cùng nàng  tiếp tục đi dạo ngắm cảnh tết. Lần này, khi đi ngang qua khu có nhiều đứa cùng trang lứa, tôi bỗng thấy nhột, đúng hơn là cảm thấy ngứa ngáy khắp cả người, đó không phải là do tôi ở dơ, mà là vì xung quanh có rất nhiều đứa đang để ý đến bọn tôi, đa số toàn là con trai với cặp mắt chẳng thể khó chịu hơn được.

Mãi cho đến một lúc sau khi để ý kĩ tia nhìn của bọn nó, tôi mới phát hiện ra nguyên nhân của những cặp mắt thiếu thiện chí này. Sự việc cũng chẳng có gì to tát lắm, tất cả đều bắt nguồn từ chiếc áo xanh rêu mà bọn tôi đang mặc, nhìn kĩ lắm thì mới có thể nhận ra điểm khác biệt về chất liệu vải, nhưng chỉ cần giống màu thôi thì cũng đã đủ để cụm từ “áo cặp” len lỏi vào suy nghĩ tiêu cực của tụi này rồi.

-Phong, con rồng kia nhìn đẹp quá nhỉ?

Bỗng dưng Lam Ngọc quay sang gọi giật làm tôi giật mình chỉ kịp hỏi lại:

-Hả? Sao?

-Phong có đi ngắm cảnh không vậy, toàn chú ý đâu đâu!

-Không phải đâu, tại người ta cứ nhìn mình hoài đấy thôi!

-Nhìn à, ừm Ngọc cũng có cảm giác vậy, mà sao thế nhỉ?

-Thì tụi mình mặt áo giống màu, người ta lại tưởng…

-Tưởng gì?

Tự nhiên, tôi khựng họng không nói được, toàn bộ máu trong người đều dồn về tim khiến nó đập liên hồi như máy, mặt mày đỏ ké lên. Ấy thế mà Lam Ngọc lại càng hỏi dồn:

-Sao, Phong định nói gì?

-Thì…

-Hử?

-Thì…

-Sao?

-Thì giống cặp tình nhân chứ sao?

Cuối cùng trước sức ép như vũ bão, tôi cũng phải buộc miệng nói ra. Cứ tưởng tôi lại bị nàng đấm cho một phát vì tội dại mồm nhưng không. Nàng chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên cả, trái lại nàng chỉ khẽ cười, hai má nàng đỏ hay lên hòa vào dãy hoa đỏ rực phía sau lưng làm tôi chẳng thể phân biệt được đâu là hoa đâu là đôi má bầu bĩnh của nàng cả.

-Phong cũng cảm thấy thế sao?

Trong một khoảnh khắc nàng cúi mặt xuống, tôi bỗng nghe thấy nàng nói thầm một câu gì đó mà nghe mãi tôi mới có thể mường tượng ra được, nhưng nhanh chóng sau đó nàng vội ngẫn mặt lên trả lại sắc thái lạnh lùng ban đầu:

-Thì kệ người ta chứ, Phong quan tâm làm gì?

-Nhưng nhìn thế thấy khó chịu lắm, cứ muốn đấm cho tụi nó một phát!

-Thiệt tình Phong chẳng thay đổi tý nào! Bộ không thích thế sao?

-Hả?

-Hả cái gì, đi chơi tiếp thôi!

Chưa kịp để tôi hoàn hồn, nàng lại kéo tôi đi giữa dòng người du xuân mặc cho ai có ngó, có dèm pha nhưng nàng vẫn giữ chặt tay tôi. Cảm giác lúc đó khó tả lắm, nó cứ chộn rộn trong tim, chạy rần sang cánh tay rồi dừng lại ở bàn tay khiến nó dần xiết lấy bàn tay của Lam Ngọc, xiết đến nỗi tôi có thể cảm giác được hơi ấm từ bàn tay nàng và cả nhịp đập của trái tim nàng nữa, thật là một cảm giác khó tả…

Đi dạo được thêm một lúc, chúng tôi dừng chân tại một bồn hoa hình đầu rồng vàng chóe. Lúc này, đôi chân của tôi đã mỏi nhừ, cổ họng khát khô, chắc chắn Lam Ngọc cũng cảm thấy thế, vậy nên tôi đứng phắt dậy:

-Ngọc khát không để Phong đi mua nước nhé?

-Thôi không sao đâu, phiền Phong quá!

-Hề hề, cứ ngồi đây đợi Phong một tý!

Tôi chạy nhanh đi để Lam Ngọc không kịp phản ứng.

Được một lúc tôi liền sà vào hàng nước gần đó để mua nước giải khát. Những dịp tết như thế này thì đương nhiên giá không thể thấp được, lựa chọn mãi tôi cũng chọn được chai trà xanh được cho là rẻ nhất, 15 nghìn. Nhưng mua nước mà không mua đồ ăn thì lại thấy thiếu, cứ như mua rượu mà không mua mồi vậy, thế nên tôi liền tạt qua phía đối diện mua luôn hai bịt bánh trán trộn cầm hơi cho đỡ đói. Vậy là đi tong gần 50k của tôi chỉ trong chưa đầy 10 phút, tuy là có xót thiệt nhưng nghĩ lại thì cũng chả thấm tháp là bao với những gì Lam Ngọc đã mang lại cho tôi, thế nên tôi cứ ung dung xách hàng về mà trong lòng phới phới vô cùng.

Tuy nhiên khi đang trên đường về chỗ Lam Ngọc, tôi bỗng thấy từ đằng xa một bóng người đang đứng gần chỗ nàng, đó có vẻ là một cô gái vì tôi thấy có thấp thoáng tà áo dài hồng tím nhìn rất duyên dáng. Để quan sát rõ hơn, tôi thập thò tiền gần đến khóm mai tứ quý cách đó không xa để quan sát tình hình. Đây chắc là người quen của Lam Ngọc, hai người cưới nói khá lâu nhưng nếu nhìn kĩ thì đây không phải là nụ cười thiện ý thông thường, nó giống cười đểu nhau hơn, và cả cuộc nói chuyện này nữa nó trông giống như đấu khẩu nhiều hơn là nói chuyện bình thường.

Mãi một lúc sau khi tà áo dài đó quay mặt bước đi, tôi mới có thể nhìn kĩ được gương mặt của người đó. Ngay tức khắc cả người tôi run lên lạnh băng khi nhận ra đó chính là con bé Noemi, nó đang mặc một chiếc áo dài tuyệt đẹp và đang du xuân như bao người khác. Đúng thật là may mắn cho tôi khi quyết định đi mua đồ ăn thay gì ngồi nghỉ mệt với Lam Ngọc, nếu không thì chắc đã có một cuộc chiến nảy lửa xảy ra rồi. Nhưng quan trọng hơn hết là Lam Ngọc đã nói gì với con bé Mi lúc nãy.

Ngay khi con bé khuất sau dòng người, tôi liền chạy đến chỗ Lam Ngọc:

-Vừa có chuyện gì xảy ra vậy?

-Phong cũng thấy à?

-Ừ, Phong thấy từ đằng xa nên không dám lại gần!

-Quyết định thông minh đấy!

-Ơ, sao lại thông minh?

-Con bé ấy hôm nay đi chơi tình cờ thấy Ngọc đang ngồi ở đây nên nghi ngờ có liên quan đến Phong thôi!

-Vậy Ngọc có nói ra không?

-Phong nghĩ sao chứ, tất nhiên là Ngọc không muốn lớn chuyện hơn rồi!

-Ừ, hề hề!

-Hừ, chỉ có mấy người mới cười được!

Nàng thở hắc, khoanh tay trút một câu đầy cả kí dỗi hờn.

-Thôi, dù gì cũng qua rồi, Ngọc có khát không, Phong mới mua nước nè!

-Hừm…!

Nàng nhanh tay bắt lấy chai trà xanh trên tay tôi mở nắp uống một mạch.

-Ngọc có đói không, Phong cũng có mua bánh trán nè!

-Đây!

Cũng như lần trước, nàng cầm lấy bịt bánh trán ăn ngon lành mà chẳng thèm đoái hoài đến tôi dù chỉ một tia nhìn. Đến lúc này tôi đã hoàn toàn hết cách chẳng biết nói gì với Lam Ngọc nữa, 2 vũ khí lợi hại nhất đã bị nàng vô hiệu hóa chỉ trong phút chốc, nhìn bịt bánh trán cầm trên tay mà tôi hết đói từ lúc nào, miệng cứ méo xệch đi.

Trong lúc tưởng chừng như tuyệt vọng đó, một số giọng nói xung quanh bỗng cất lên:

-Trùi ui nhìn kìa, người ta hạnh phúc quá à!

-Để anh mua cho em ăn nha!

-Ừ, đi đi anh!

Đó là giọng của một cặp vừa đi ngang khi thấy Lam Ngọc đang ăn nhồm nhàm bịt bánh trán. Ngay lập tức nàng bỏ ngay bịt bánh tráng xuống, hai má đỏ ửng lên, chẳng làm được gì nữa. Nhận thấy cơ hội lật kèo đã đến, tôi liền dịu giọng khều tay Lam Ngọc:

-Hì, bánh trán Phong mua có ngon không?

Tuy nhiên nàng vẫn cúi mặt không nói gì nhìn cứ y như chú mèo con vậy, đang trên đà thắng thế tôi tiếp tục hỏi dồn:

-Sao, có ngon không mà thấy ăn khi thế vậy?

-Ừm…

-Hử, bảo sao…?

-Thì…hơi cay!

-Khụt!

Ngay lập tức tôi phải bụm miệng nhịn cười vì cách trả lời hết sức ngây ngô của nàng. Nhưng hành động đó đã bị Lam Ngọc phát hiện, thế là từ một chú mèo con, nàng bỗng biến thành một thứ gì đó đáng sợ hơn rất nhiều:

-Phong…nãy giờ đang trêu Ngọc đấy à?

-Không có đâu, sao mà dám trêu Ngọc chứ!

-Ý Phong nói là Ngọc dữ lắm chứ gì?

-Bậy, Phong chỉ muốn hỏi Ngọc ăn có ngon không thôi mà!

Nàng nheo cắn môi nhìn thẳng vào mặt tôi rất lâu, nhưng sau đó liền trở lại gương mặt bình thường lúc đầu:

-Thôi được rồi, không đùa nữa, ăn tiếp thôi!

-Hả?

-Hả cái gì?

-Nãy giờ Ngọc đùa à?

-Ừ, chứ Phong tưởng sao? Ngọc đâu có gì mấy cái lí do đó mà giận được!

-Sặc!

Cả người tôi choáng váng khi nghe câu nói thản nhiên từ nàng, vậy mà nãy giờ tôi cứ đinh ninh rằng nàng đang giận và ra sức hối lỗi, đúng là chẳng thể xem thường bất cứ người con gái nào dù là hiền nhất hay dữ nhất, ai ai cũng đều là một bậc ngọa hổ tàn long cả.

-Thôi, ăn đi rồi đi dạo tiếp, suy nghĩ cái gì nữa?

-Rồi, ăn ngay đây!

Nàng cười xòa đấm nhẹ vào ngực tôi khi thấy tôi cứ ú ớ như cứng họng. Vậy là chẳng còn cách nào khác, tôi đành nhăm nhi bịt bánh tráng một cách miễn cưỡng mà chẳng thể nói lại được câu nào, thiệt đúng là khỗ gì đâu!

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...