loading...

Chap 2 - Truyện Cô giáo chủ nhiệm của tôi!!

Tất nhiên trong cuộc đời đi học của học sinh thì ngoài việc học ra còn quan tâm đến vụ thầy cô dạy như thế nào nữa. Lỡ không may gặp ai mà bá đạo, sát phạt như cỡ thầy Khoa là tiêu đời cô Lựu. Nói chung càng dễ càng tốt, càng vui càng khoái.

Và sau cơn mưa thầy Khoa, trời lại sáng, chẳng những thế còn sáng rực với tôi vì cô Ngọc Yến tiếp tục dạy lớp tôi cùng 10A2 và 10B5. Thế là hai cô trò tay bắt mặt mừng không sao kể xiết. À không, cũng không đến nỗi tiếp cận nhau gần vậy, chỉ là tôi nhìn thấy trong mắt người cô rất mực cưng chiều tôi một sự vui…không hề nhẹ.

Nhưng với lớp tôi, cái điều làm cho chúng căng thẳng và mong ngóng nhất chính là 2 tiết cuối ngày thứ 3 với môn Toán Đại Số thần thánh. Nghĩ cũng phải, vì Toán là môn chủ đạo, thêm nữa lại dễ hốt điểm nhất, rồi một số đứa còn thêm cái khoản thi vào chuyên Toán năm sau nữa. Nếu không có môn Lý bảo hộ chắc giờ tôi cũng như chúng nó rồi.

Tính ra chuyên Lý cũng ngon rồi các bác nhệ, hề hề .

Đồng hồ cứ tích tắc qua đi, thời gian chưa bao giờ ngừng lại để chờ bất cứ người nào. Nó làm cho chúng ta có cảm giác thiếu hụt khi chưa chào đón vui một cách trọn vẹn nhưng đồng thời chính thời gian xóa nhòa đi mọi vết thương… Tôi ngước nhìn cái đồng hồ vừa được ông anh họ bên Cali gửi về, cũng đã gần 3 giờ 15 phút. Tay thì loạt soạt phác những đường thẳng trong tập, mắt chăm chú vào cuốn bài tập Lý, và mặc kệ bao sinh linh khác đang ngóng trông về một khoảng hư vô ngoài cửa.

-Tui nghe nói cô Phương là cô giáo mới chuyển về trường á! – Nhỏ Tiên khều khều tôi.

- Ờ - Tôi lại tiếp tục chống cằm vẽ. Ôi cho dù có là thầy Khoa đột ngột yêu quý lớp tôi quá độ mà dạy tiếp cũng chả sao.

- Không biết sao ha.. – Nhỏ ra chiều tưởng tượng trong câu nói lắm.

- Có ra sao cũng chả sao, hê! – Tôi vẫn cứ dán mắt vào cuốn Lý.

Nhưng 3 giây sau, khi nghe nhỏ Lớp trưởng hô, thằng Sao đỏ là tôi đây tự dưng dính chặt mắt vào một nơi khác.

Tất nhiên không chỉ tôi, cả lớp đều nhìn. Ắt hẳn cả 24 thằng đực của 10A1 đều có một cảm giác giống hệt nhau. À mà không, tôi nhiều hơn tụi nó chứ.
Bởi lẽ trước mặt chúng tôi, cô giáo với tà áo dài màu xanh đọt chuối với cổ áo cao thanh tao, cũng những đường may khéo léo ôm sát thân hình mảnh mai xinh đẹp.

-Ô nô, da trắng bóc, mặt trái xoan, mắt như hút hồn ấy! – Thằng này chắc dòm từ trên xuống dưới.

- Cặp lông mày của bà này đẹp kinh chúng mày ơi!!!

- Body gì mà sao chuẩn dữ vậy, điện….. – Chưa nói hết thằng khốn Khôi bị con nhỏ kế bên chọt một cái.

- Tao là tao khoái rồi đó nha, hết.. hết xảy luôn!!!!!!

- Sao mà bả đẹp não lòng vậy trời.. – Tôi vô thức thốt lên mà miệng vẫn há ra tạo điều kiện cho ruồi muỗi.

- Đẹp thì có đẹp thiệt, nhưng thua tao, hí hí - Nhỏ Tiên đứng kế nên giở giọng gato.

- Hề, ai mà đẹp bằng chị Chung Vô Diệm đây! - Tôi nhếch môi.

Dường như thấy cả lớp đang đổ dồn về mình, cô giáo mới có vẻ ngại. Mà càng ngại càng đỏ mặt thì càng thấy dễ thương kinh. Trời hỡi, cô muốn em sống sao?

- Các em ng..ngồi..! - Lắp bắp 1 câu, cô giáo trẻ kéo hờ tà áo dài bước lên bục giảng cạnh bàn giáo viên.

Sau khi để cái cặp "cũng đẹp luôn" lên bàn và bấy giờ cũng lấy lại được bình tĩnh, cô nhìn một lượt rồi tươi cười: (nụ cười giết người cô ơi)

- Hôm qua xin lỗi các em nhiều nhé, cô có việc bận đột xuất nên không đến lớp được.

- ...........! - Chẳng đứa nào hó hé gì, chắc đang bận ngắm dung nhan trước mặt.

- À, hôm nay...

- Bù đi cô ơi!!

Cô giáo bất ngờ nhìn xuống cuối lớp, cả lớp nhìn nhau rồi nhìn xuống cái bàn chót dãy gần cửa hơn. Mà hình như mấy mươi cặp mắt đều chăm chú vào cái thằng đầu bàn thì phải... Mà..ớ sao lại nhìn tôi chứ? Tôi cũng bận...

Và giây phút trân trối đó tôi nhận ra chính mình là thằng oắt dám cắt lời cô. Ôi lạy chúa cứu rỗi linh hồn bé bỏng ngay thơ trong sáng thánh thiện vô số tội của con!

Cái cảnh ban sáng thứ 2 được lặp lại, lúc đó nghe nhỏ Tiên kể lại là tôi chỉ ngớ người há mỏ chứ không nói được lời nào.

- Thế muốn cô bù thế nào đây?

Phá tan sự im lặng, cô giáo trẻ vỗ nhẹ tay thu hút sự chú ý của lũ học trò. May quá, hic!

Và hình như câu nói của tôi làm tác nhân, còn câu kêu gọi chữa cháy của cô Phương như làm ngòi nổ, cả lớp tôi chúng nó nã pháo không thôi.

- Học bù thứ năm đi cô - Thằng Cẩn "lên lịch" ngay.

- Ừ, đúng đó, thứ 5 học có 2 tiết đầu thôi mà.

- Học đi cô!!!!

Cả đống ý kiến cùng lố nhố những câu xin xỏ này kia khiến tôi chợt bật cười. Cơ mà vừa ngoác mồm ra vô tình gặp ngay ánh mắt cô giáo. Thế là "tác nhân" im lặng ngậm mồm lại ngay lập tức .

- Ừ, vậy theo ý kiến cả lớp. Nhưng thứ 5 tuần này cô bận họp tổ Toán mất rồi. Nên thứ năm tuần sau cô bù cho nhé! - Nói xong cô Phương lại nở nụ cười thiên thần hạ độc chúng sinh.

- Dạ!!! - Cả lớp đồng thanh, tất nhiên có cả tôi nữa, háo hức tợn các bác ạ!

Mà cũng hay, đi học bù mà đứa nào đứa nấy vui như mở hội ấy. Chỉ có cô giáo ngồi trên kia lắc đầu cười khổ trước cái sự "ham học" của đám học trò.

***

- Ếu hiểu sao cô đẹp quá mậy?! - Thằng Cẩn quay xuống lúc cô kiểm tra kiến thức cũ của một số "anh em" trên bảng.

- Ờ - Tôi gật đầu như một phản xạ vô điều kiện.

- Mợ, sao tao không sinh sớm cỡ chục năm ha! - Nó chậc lưỡi tiếc rẻ.

- Thôi, ai thèm lấy ông mà mơ, cỡ ông cô thèm dòm chắc, haha - Nhỏ Tiên chêm câu đúng thời thế với cái mặt khoái trá của tôi.

Tất nhiên thằng Cẩn sượng trân quay lên, còn tôi thì cũng vừa tính cười đểu nó một phát lại bắt gặp ánh mắt cô giáo trẻ. Quái gì xui bờ mờ ra, ngồi đúng chỗ thầy cô hay địa. Chẳng lẽ mai phải đề nghị đổi chỗ ta.

Nói về việc chỗ ngồi thì cô Hân, cô giáo chủ nhiệm lớp 10 của chúng tôi đưa ra những điều kiện rất chi là xác đáng cho việc xếp chỗ ngồi:

_ Cao ngồi sau, thấp ngồi trước.

_ Nam nữ xen lẫn nhau.

_ Bạn nào học giỏi phải ngồi sau đứa học chưa tốt mà "dạy dỗ".

Và thế là trong ngày lên tập trung xếp lớp, thông báo thời khoá biểu thì toàn thể lớp tôi đứng dậy cả buổi để cô giáo xếp chỗ theo 3 tiêu chí trên. Và tôi ngồi bàn chót đơn giản là: Mém làm lớp phó học tập vì điểm thời cấp 2 cao nhất lớp nhưng vì tôi lên tiếng từ chối quyết liệt ~> chuyển qua Sao đỏ.

Ngồi cùng bàn chót dãy bên kia là Khôi Lớp phó học tập, cái thằng hôm trước bơm đểu tôi cú quá mạng ấy. Đến buổi chiều thứ 2 tôi mới ngớ người nhớ ra nó "cai trị" lớp tôi. Đúng là...có duyên đó mà. Hê hê.
***

Cái lũ con trai lớp tôi nghĩ gì tôi cóc cần quan tâm, chỉ biết rằng từ hôm đó tôi bắt đầu bước đi chập chững trong tình trường, phác thảo ra một hình tượng nữ giới trong lòng mình. Đương nhiên, người con gái trong mơ của tôi chẳng khác là bao so với cô giáo trẻ này cả.

Tuy nhiên còn một điểm cần lưu ý về chiều cao vì hiện tôi mới cao 1mét 74, mà cô giáo này chắc cỡ 1mét 65 rồi. Thôi hạ con nhỏ người yêu xuống 5cm nữa, cỡ 1mét 6 cho vừa. Chứ tôi thì chả thích gấu cao chút nào.

Nhưng người tính không bằng trời tính.
Tại sao nói câu này?
Từ từ sẽ rõ.

Và thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đó đã qua một tuần đầy gian truân với những tiếng la the thé của nhỏ Tiên khi lúc nào tôi cũng "đá lộn sân" trong giờ học. Muốn lên làm bà nội tôi lắm rồi đó!

- Ông làm gì vậy hả? Giờ này là giờ Công nghệ mà!

- Thì kệ người ta đi - Tôi nhăn mặt khi đang chăm chú vào cuốn sách Hình học.

.....

- Ông bị điên hả? Tiết cô Hân mà dám lấy Toán ra làm hả?

- Bịnh gì cử?!

- Rồi lỡ cô Hân xuống sao? - Giọng nhỏ xuống hết cỡ chỉ đủ để tôi nghe thấy.

- Thì che lại - Tôi lấy cuốn sách Anh văn để hờ lên vở Toán trá hình.

- Ôi dzời, cậu ấy muốn nhất khối mà lị - Thằng Cẩn ngồi trên chỏ mỏ xuống.

- Trung Cẩn phải không? Đọc cho cô đoạn 2 nào!!!

Há há, trời bất dung gian mà lị, cho cái tật nhiều chuyện hả con. Á mà trời luôn lượng thứ cho tôi, đơn giản tôi chăm chỉ học mọi lúc mọi nơi mà, hê.

Mà cũng lạ, lần đầu tiên gặp cô Phương cũng chính là cái khoảng khắc tôi cho môn Lý vào dĩ vãng cái một, không đôi co thêm lời nào nữa sất. Nhưng trong tâm tưởng tôi thì Lý vẫn là môn đáng quan tâm, chỉ để thực hiện lời hứa.

(Các bác có bảo em qua cầu rút ván, có mới nới cũ cũng chịu, vì bởi lẽ em đã quyết tâm đi theo con đường... Toán học lừng danh rồi)

Vào một ngày đẹp trời tiếp theo, tiết cuối thứ 5 của tuần thứ 2.
11h35’ tôi đứng trước bàn giáo viên mà chờ cô giáo dạy Lý đã “theo” tôi lên cấp 3 xếp sách vở trên bàn vì câu nói: “Khi về Nguyên ở lại chút cô có chuyện bàn nhé”.

Thật ra cái sự việc này nó quá là bình thường với tụi thằng Cẩn nhỏ Hạnh, vì kể từ cấp 2 thì cô Yến gọi tôi nán lại thường xuyên do kì thi Olympic. Còn lũ học sinh 10A1 mới? Tất nhiên chúng nó lấy làm hơi lạ vì tự dưng cô lại kêu một Sao đỏ vô danh. Mà chỉ là thoáng qua thôi, xong tiết cả lớp thu xếp rồi lục tục kéo nhau về, chính thằng Khôi cũng tót ra cửa trước rồi.

-Dạo này học hành sao rồi Nguyên? Ổn không? – Cô nhẹ nhàng hỏi tôi, như rót mật vào tai vậy. Cô Yến luôn như thế, vẫn luôn dịu dàng nhất có thể.

- Dạ cũng bình thường, học trường cũ mà cô, hì – Gặp thầy cô là chữ “hề” của tôi biến thành “hì” ngay và luôn.

- Vậy em thu xếp thời gian đi ôn Lý chưa?

- Ơ, sao sớm dữ vậy cô? – Tôi tròn mắt.

- Thì tới giữa năm lớp 11 là đi thi rồi, không ôn sớm sợ lúc đó lại ra dạng đề mới lại mệt – Chắc hẳn cô còn ám ảnh dụ năm ngoái lắm đây.

Thiệt chứ giờ tôi muốn đính chính lại lời nói lúc đầu kinh, tự dưng nói bình thường, mà cái sự bình thường đó được cô Yến đánh giá là rất tốt. Khổ thân thật.

-Dạ, nói chung là em cũng đang phải học lại một số môn khác.

-Ủa? Cô nhớ làm em học đều lắm mà? Bị hỏng môn nào sao? – Cô hỏi với giọng lo lắng làm tôi chột dạ. Thú thật môn Toán tôi học cũng tương đối tốt, điều này cô Yến biết, nhưng hiện giờ tôi lại muốn môn Toán là môn đỉnh nhất của tôi cơ, không những thế mà còn phải giỏi nhất khối kìa. Cái tính tôi đó giờ nó vậy.

- À, dạ, cũng nhiều môn.. cô – Tôi nói từ từ xác định mình không hớ từ nào.

- Ừ, vậy cố gắng ôn lại cho tốt đi. Chừng nào thấy được rồi thì nói cô nha, cô sắp xếp thời gian ôn Lý dần dần.

Cuối chào cô Yến, tôi bước ra khỏi lớp với tâm trạng hoàn toàn bất an. Thề với trời lại tự dưng lúc đó hết ham đi thi Lý luôn, chỉ muốn chăm vô Toán thôi. Hic! Phải chi gặp cô Phương sớm một tý là đời tôi đâu bi thảm thế này.

Mà nói đi cũng phải nói lại, tôi tuy có chút háo sắc thật (tính ra thì.. cũng nhiều), tuy cũng mê cô Phương ngay từ buổi đầu gặp gỡ nhưng lúc đó chỉ là tình cảm của một thằng học trò mới lớn, chưa hiểu đời lắm, nên thấy đẹp là mê thôi. Huống hồ cô Yến cũng là bậc đại mỹ nhân trong trường, chưa chắc gì những nữ sinh trường tôi có thể sánh lại. Còn mà về phía giáo viên thì.. e hèm.. thua cô Phương một bậc.

Đặt trường hợp khi cái gì đó lặp đi lặp lại, bạn trở nên quá quen thuộc với nó thì dần dần, bạn đâm ra xem nó bình thường, dù cho ban đầu trong mắt bạn nó có đẹp bao nhiêu đi chăng nữa. Nhan sắc cô Yến là một ví dụ điển hình trong mắt tôi. Ở đây không phải tôi bất kính với cô, nhưng mà làn da trắng, đôi mắt đượm buồn nhưng luôn dịu dàng với thằng học trò láo toét, đôi môi mỏng lúc nào cũng đỏ mộng (lúc đó tôi nghĩ môi cô tự nhiên, sau này nhìn kỹ lại mới biết là có trang điểm sương sương). Nói chung khuôn mặt, body đều hoàn hảo nhưng.. với tôi nó còn thiếu cái gì đó rất quan trọng, và điều mơ hồ đó dường như tôi lại tìm thấy ở cô Mai Phương.

Thôi thì cho qua hết mọi thứ, ngày tháng còn dài mà, tôi còn phấn đấu dữ lắm mới lên được cái mục tiêu “ngai vàng”. Biết đâu đứt gánh giữa đường và tôi lại quay về với môn Lý buổi sơ khai thì sao. Bố ai biết được .

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...