loading...

CHAP 33: Review 24 + 29/3/2009 - Truyện Cô giáo chủ nhiệm của tôi!!

Hôm sau tôi thức dậy trong người cũng chưa được khoẻ lắm. Thôi thì ăn gì rồi tranh thủ uống thuốc thêm phát nữa. Xong xuôi mọi thứ tôi ngồi vào bàn và bắt đầu công việc chép phạt thần thánh. Và sau 2 tiếng lao động cật lực đã chép 200 lần, haha, quá nhanh, quá nguy hiểm!

11h30'.

- Cẩn hả? Có cần tao qua rước không?

- Không cần, tao tự đi được.

- Ừ!

Tiếng nó vẫn còn buồn lắm. Lắm lắm luôn! Ôi cái sự đời chả ngờ được bất kì chuyện gì hết. Cho đến bây giờ khi đang ngồi gõ lạch cạch thế này, tôi mới rất thấm một câu:

Nhận được những điều ngọt ngào và hạnh phúc hơn so với người khác thì đừng nghĩ mình hạnh phúc. Vì khi mất đi thì nỗi đau ấy sẽ hơn gấp vạn lần so với người bình thường.

Thằng Cẩn đã nghĩ nó tìm được người yêu mà nó cho là lí tưởng nhất, nhưng nó chẳng tốn tí công sức nào để đạt được. Và cái gì dễ đến cũng dễ đi, khi tình yêu người ta chuyển hướng, người ở lại sẽ đau như "vạn tiễn xuyên tim" vậy.

Cố lên bạn của tao, tao sẽ luôn bên mày mà!!!

Hôm đó thằng bạn chí thân của tôi lên lớp, nó hệt như một xác chết biết đi. Tôi gọi thì ừ, tôi nói gì cũng im, tôi vờ đập vai hay đấm lưng một cái thì chỉ quay lại và cười một cách méo mó. Rốt cuộc nó yếu đuối đến vậy sao chứ?!

- Thôi mà, mày đừng buồn nữa - Tôi vỗ vỗ vai nó từ phía sau.

- Nguyên! Sẹo đầu tiên trong tuần, há há.

- Đệch!

-Hattrick phát 3 sẹo luôn! - Nhỏ tặc lưỡi làm đứa nào cũng phì cười, còn tôi thì sôi máu. Chợt nhỏ "cún săn" quay qua hướng khác.

- Đã nói rồi, không có được đâu! - Thằng Khải đang đấu võ mồm với thằng Ân.

- Con khỉ nè..nghĩ sao...

- Ân 1 sẹo!

- Ha..hả?! Sẹo gì?- Thằng nhỏ quay lại ngơ ngác.

- Thì nãy nói từ "con" đó - Nhỏ Nguyệt tiếp tục buộc tội.

- Gì..gì kì vậy?! - Thằng Ân xìu mặt xuống. Hình như tuần rồi nó lãnh 20 mấy sẹo thì phải.

- Ê, bà quan niệm sai rồi Nguyệt! - Tôi tằng hắng.

- Sai gì mà sai?

- Trong mấy câu chép phạt của cô có câu: "Không gọi bạn là thằng, là con". Ví dụ như giờ tui gọi bà là con Nguyệt thì bà ghi là đúng, nhưng thă..à, bé Ân có kêu ai đâu, nó..

- Ê! Sao mày gọi tao là bé?!

- Đồ ngu, tao đang cứu mày đó, không thấy hả? - Tôi sùng máu, đúng là làm ơn mắc ớn mà.

- Ok thôi! tui chấp nhận sai, nhưng ông với ông Ân mỗi người 2 sẹo vì 2 câu khi nãy!

- Ớ! - Và thế là không những không giúp bạn mà kéo mình xuống vũng bùn luôn.

Cả lớp tôi hầu như đứa nào nghe hết câu chuyện. Và đều cười toe mà dòm 2 thằng tôi, đúng là... Ầy!!!

Nhưng có một thằng, nếu ngày thường nó đã bay vào hóng rồi. Còn giờ chắc không thèm nghe luôn chứ đừng nói. Haiz!

Không thể dùng cách nói được nữa, tôi đâm ra ngồi “vuốt râu” và nhìn cái thằng oắt đang buồn phía trên, chốc chốc lại thở hắt ra. Đệch! Tức nhỏ Thanh quá thể mà.

- Cẩn, mày chép phạt xong chưa? – Tôi khều khều vai nó kiếm chuyện nói.

- Hử, phạt gì? – Nó quay xuống, mặt đù kinh khủng.

- Chép phạt mấy cái vụ “mày tao” ấy – Tôi cố gắng nói nhỏ xuống, gì chứ cái bạn “cún săn” tai thính lắm.

- À, chưa!

- Thằng này, rồi mai mày lấy đâu ra nộp cô?

- Con Thanh hôm trước nó bảo nó chép dùm tao đó mày, cái hôm thứ 7 về đó, nhanh quá mày nhỉ?! – Nó nói như thể không phải là đang trả lời tôi, chỉ là muốn nói cho.. càng nhớ thêm thôi

Nghe nó nói mà toàn thân tôi như có gì đó nhói nhói. Vô phương với thằng này rồi.

Thôi thì việc duy nhất của tôi là, ghi một dòng chữ:

- Tiên, chép phạt dùm thằng Cẩn đi!

Rồi đẩy qua cho nhỏ Tiên, nó nhìn và cũng đặt bút xuống ngay.

- Thằng Cẩn qua nay có gì mà sao thấy nó buồn hoài vậy?

- Buồn rồi cũng hết thôi, chép dùm nó đi, mai nộp rồi.

- Ừ!

Thế là giờ Công nghệ, nhỏ Tiên cùng tôi dùng cuốn sách Công nghệ che, hí hoáy chép điên chép khùng cái mớ này. Cả 2 tiết Toán sau cũng được trưng dụng tối đa để làm việc nghĩa. Kệ, vì anh em bỏ một buổi học và ngắm người đẹp cũng không sao. Nhưng đôi lúc phải ngó lên xem bà thím đang làm gì, lỡ lia tia lửa điện qua tôi thì chắc cái thân xác này bị giật cháy khét nghẹt luôn mất.

Cuối cùng, “tiếng chuông vàng” cũng ngân lên báo hiệu hết tiết 5 trong ngày. Ôi lạy chúa, cứ như đòn cân não ấy.

- À, còn cái vụ chép phạt “xưng hô” với nhau thì…

Cả lớp đang dọn tập sách tự nhiên dừng hẳn lại mà trơ mắt vểnh tai lên nghe lời vàng ý ngọc:

- Bạn nào chép kịp thì mai nộp, không thì thứ 7 nộp cũng được.

Thật lúc đó tôi cảm thấy cô như một vị Thánh sống của đời tôi, nhìn cô bằng ánh mắt long lanh biết ơn vô hạn, thiếu điều muốn trào cả nước mắt. Hic!

- Chép xong chép tiếp đợt khác là vừa!

Đệch! Hoa hồng nào mà chả có gai!

Và tôi cảm giác như hoa hồng này có vạn cái gai khi:

- Nguyên, tí ở lại nhé, cô có tí việc.

- Dạ!

Vậy đấy, tôi thực sự có linh cảm không tốt về cuộc nói chuyện này. Qua màn nói chuyện hôm qua thì có vẻ như cô đang bực tôi chuyện gì đó, và hôm nay lật bài ngửa chăng?

- Chép phạt đến đâu rồi? – Cô giáo chống cằm nhìn thằng oắt đang đứng dưới bục giảng cách cô chưa đến 1m.

- Dạ, thì cũng cỡ một nửa rồi cô.

- Ừ, siêng chép trong giờ học quá mà. – Cô nhướng hàng lông mày đẹp tuyệt vời lên với vẻ vừa chăm chọc vừa không hành lòng tí nào.

- ……………..!

- À mà chép sao chép. Từ mai đến nhà cô ôn thi Olympic cho kịp, Chủ nhật tuần này bỏ, tuần sau là thi rồi!

- Ủa? Là sao cô? – Tôi ngơ ngác.

- Thì đó giờ truyền thống trường mình đều đứng nhất nhì Tỉnh nên Huyện cho một suất lên Tỉnh thi, nhưng 2 năm rồi kết quả không khả quan nên năm nay bắt buộc phải lên vòng Huyện trước.

- Ủa? Vậy là.. có tất cả bao nhiêu suất cô?

- Thi huyện thì có 2 giải nhất nhì, thêm trường mình như mọi năm là 3 trường đại diện đi thi.

- Èo!!

- Bởi thế ráng ôn.

- Dạ.

- Phải đạt giải nhất! – Cô giáo nhếch mép.

- Ớ!

Thế là tối đó tôi phải cật lực mà chép đến đơ hết cả tay để hoàn thành cho xong cái mớ chép phạt vớ vẩn này. Rồi chép thêm cho thằng Cẩn cỡ trăm lần mới bò lên giường mà say giấc nồng. Quả là đêm nào hoạt động tay chân nhiều thì cũng ngủ ngon hết các bác ạ (nhưng về sau tôi lâm vào tình trạng mất ngủ nặng nên dù làm mệt đến cỡ nào ngủ chẳng ngon, hic, đau lòng quá thể).

Những ngày tiếp theo thì vẫn cứ cái điệp khúc:

Sáng sáng lại chạy xe đến nhà nàng, ngồi gần nàng, được thỏa trong hương thơm dịu nhẹ từ nàng, rồi thì mấy lần bị chửi đứt đuôi vì tật ẩu tả.

Trưa trưa về ăn cơm nước, vẫn mình ên, ba mẹ đi làm, nhóc Kha đi học.

Giữa trưa vèo vèo trên xa lộ đến trường, vô lớp gặp ngay thằng Cẩn chường cái mặt “mất sổ gạo” thấy mà nản.

Và những tối vẫn ở nhà nàng mà ôn tiếp.

Nhưng có điều, cô giáo nhà tôi mà nãy giờ tôi bạo gan gọi thân thương là “nàng” chẳng thèm gọi tôi cuộc gọi nào nữa. Vì lịch đã lên sẵn, cứ thế mà làm, chẳng bận gì nên cái điện thoại thần thánh của tôi cứ bị vứt xó thôi.

Cho đến một ngày đẹp trời nọ.

À, giới thiệu hôm nay là chủ nhật, kỉ niệm 1 tuần lọt cầu của tôi, và hiện giờ tôi đang vuốt hết tốc độ vì sợ trễ. Thò tay mở cổng rồi dắt xe vào, bước lên thềm ba nhà cô thì cũng đúng 8h luôn, ôi, mình chạy nhanh vỡi.

- Ủa, cô bị sao vậy? – Tôi chỉ chỉ cái chân đang được cô xoa dầu.

- Nãy cô lên gác phơi đồ mà sơ ý trược chân – Cô ngồi trên salon nhìn tôi nói như mếu, cái mắt cá chân hơi sưng sưng. Uầy, vô tư, hồi đó tôi sưng 1 cục bằng cái chén nhỏ cơ.

- Rồi đi là thấy nhói hả? – Tôi lại sờ sờ vô mắt cá.

- Ừ, hic!

Mợ, sao mà cái điệu giống con nít quá thể vầy nè, nhìn mặt cô như con mèo con đang chạy nhảy lưng tưng bỗng dưng bị lọt hố ấy. Nói chung là rất muốn hôn…

- Vậy giờ sao giờ?

- Thì vẫn dạy chứ sao?!

- Cô đâu đi được đâu mà đi – Tôi nhếch mép nhìn vào cái chân đang “bị thương”.

- Vẫn đi cà nhắc được chứ - Nói đoạn cô đứng lên để chứng tỏ làm tôi bật dậy như cái máy để đỡ bà cô bướng bỉnh này rồi dìu bả vô phòng học (theo tôi thấy cái phòng ấy giống phòng ngủ được trưng dụng hơn).

Ngày hôm đó tôi bị hành, đúng nghĩa luôn các bác ạ!

- Nguyên!

- Dạ? – Tôi vừa cắm đầu đọc lại mấy cái tính chất quan trọng.

- Lấy nước cho cô đi! Cô khát!

- Uầy, thì cô… - Tôi ngước lên và nhìn thấy cái mặt đáng yêu đến “đau lòng” đó bèn thở hắt. Ừ thì đi lấy nước, nhưng bước ra khỏi cửa phòng thì…

- Nhớ là nước cam đó nha!

- Uầy,….

Vừa tính phang 2 chữ “Vẽ chuyện” thì tôi im bặt, không nên sừng sộ với người yếu thế nhưng có quyền. Mò xuống bếp, mở tủ ra, việc tiếp theo là… nước cam đâu? Toàn nước lọc không vậy?

- Cô ơi, hết nước cam rồi!!– Tôi la vọng lên.

- Ủa vậy hả? Cô quên…. Thôi có cam đó, em tự làm đi – Cô giáo cũng nói vọng xuống.

- Đâu ra vậy!!

-…………!

Đệch, chắc đang hí hửng trên đó, sao mà khổ vầy nè, ở nhà đến cả xay bưởi mà tôi còn chẳng chịu làm, cà cưa dê ngỗng đến khi nào mẹ bực mình đi làm cho uống mới thôi. Rồi đến đây, vì 2 câu nói của cái bà đó, cộng với chân đang bị sưng 1 cục nhỏ, vậy mà chịu làm mặc dù không cam tâm. Ôi thôi, khôn nhà dại chợ là thế.

- Xong chưa Nguyên?

- Chưa, cái dao đâu cô? Sao kiếm hoài không thấy?

- Gần chỗ úp chén dĩa đó, bên phải.

- Dạ! Mà cô, cam phải làm sao cô? Lột vỏ ra hả cô? – Các bác thông cảm, cái thời đó em chả bao giờ biết gọt chẻ mấy cái thứ ấy.

- Đem lên đây!! – Phán một câu rồi ngồi im trên đó, hừ, dễ ghét!

30s sau tôi thả lên trên bàn gồm: 1 con dao cán vàng có vẻ bén, một bịch cam trong đó khoảng 6, 7 trái gì đó, 1 cái tô để vắt nước cam vào.

- Có thật là em không biết không? – Cô giáo nhìn tôi như thú lạ.

- Xạo cô làm gì?

- Chẻ cam để vắt mà không biết nữa, hết biết! - Cô thở hắt ra.

- Ủa mà sao cô không làm đi, cô bị ở chân chứ có ở tay đâu chứ - Tôi nổi khùng.

- Gì chứ, cô ngồi thì làm sao có thế mà làm?!

Nói rồi cô giáo ngán ngẫm nhìn tôi xong hướng dẫn, nào là chẻ làm đôi trái cam theo chiều ngang ra, dùng dao khợi hột ra rồi bắt đầu vắt, dùng sức này kia cho đến khi không còn nước. Vâng, lần đầu tiên biết mấy cái thứ này!

- Con trai kiểu gì đâu mà..

- Uầy, thì em cũng biết làm mấy cái cơ bản thôi. – Vừa nói tôi vừa dùng sức ép muốn nát nửa trái cam luôn.

- Sau này còn phải phụ vợ này kia chứ, cứ như vậy thì sao nhờ vả gì được?!

- Thì từ từ em học, giờ cũng đang học nè.

- Ê ê, cái này chưa làm hết nước nè – Một tay bà thím đó chống cằm, tay kia chỉ vô cái miếng cam tôi vừa ép.

- Được rồi mà, cô khó tính quá à – Tôi bật cười, hết biết thiệt.

- Khoan! Giữ nguyên hiện trường!!!

- Hử? – Tự dưng bị cô chỉ thẳng mặt, tôi đâm ngơ ngác.

- Cười lại coi!

- Dà.. dạ? Cười chi cô? – “Ngơ ngác x 2”

- Thì kêu cười lại thì cười đi, em hỏi nhiều vậy, cười nào – Nói rồi cô giơ tay lên banh 2 má tôi ra.

Lạ đời với cái bà thím này, tự nhiên bắt cười. Tính ra bình thường tôi toàn cười nửa miệng, người ta không thiện cảm thì bảo đó là cười đểu. Thì cũng nhận thôi, quen rồi.

- AAA.. có đồng điếu nè! – Vâng, cô giáo nhà tôi đã phát hiện ra một bí mật lớn nhất của nhân loại.

- Đó giờ cô không biết à?! – Tôi trơ mắt ếch ra.

- Có thấy đâu, đồng điếu bên này mà em toàn cười bên kia không, đểu giả!

- Ớ ớ! Không đăng ký tiết mục xài xể nhau nha – Tôi nhướng mày.

- Hì hì, hay giờ em đổi lại cười bên này đi – Cô giáo chỉ chỉ.

- Thôi, bên kia quen rồi.

- Đi mà, cười bên này đi, dễ thương mà – Ôi, lại cười híp mắt, lại bỏ bùa tôi nữa rồi.

- Cô thích hả?

- Ừa ^^!

- Ò, vậy để em tập! – Tôi vừa nói vừa cuối xuống cố tìm những trái cam đang ẩn thân trong bịch, sao cái mặt lúc này nó nóng nóng ta?! Càng ngày liều lượng bùa ngãi càng nhiều rồi. Hic!

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...