loading...

Chap 41 - Truyện Như vậy với anh là quá đủ rồi

- Mọi người hãy cho con 3 ngày để suy nghĩ được không ạ. 

- Tùy con. Đúng giờ ngày 3 ngày sau hãy cho chúng ta một câu trả lời.( Chú Phát).

Gạt nước mắt. Cầm lá thư và cuốn nhật kí của Ba. 

- Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ con trong thời gian qua.

Đây là tất cả những gì mình có thể nói được khi bước ra tới cổng. Vợ chết, một năm sau thì ba chết. trớ trêu.....trớ trêu......Mình ghé qua chợ mua con cá lóc, với ít rau. Dù gì thì cũng phải ăn.....

- Con về rồi mẹ.

- Ừ lo xong tang lễ bên đó rồi hả con.

- Dạ, hôm nay con mua cá lóc tí nữa sẽ kho tộ cho mẹ ăn nhé. 

- Ừ để mẹ phụ nhặt rau cho. 

- Thôi mẹ cứ nghỉ đi để con làm một mình được rồi.( Mình vừa cười đẩy mẹ ra phòng khách xem ti vi)

- Con này. Buồn thì cứ khóc không cần phải giấu con nhé.Ta xem con như con trai trong nhà, có gì cứ chia sẽ với ta.

- .........Không có gì đâu mẹ. Con không sao thật mà.

Cố nở một nụ cười cho mẹ yên tâm.Suốt một năm qua, đau buồn đau chỉ có mình mình. Mình mất vợ còn họ mất con gái. Đứa con mà họ mang nặng đẻ đau, yêu thương hết mực. So ra thì mình đau một còn họ đau mười. Nhưng họ vẫn cố cười, cố động viên mình. Mình lúc này không muốn họ lo chút nào. Mang tạp dề vào trong lòng nặng trĩu, cố nấu một bữa ăn thật ngon...Để không phải trang cơm bằng nước mắt. Dọn dẹp sau bữa cơm mình xin phép lên phòng. Và đọc nhật kí của cha. Đây là cuốn nhật kí mà lúc nào sư thầy cũng cho mình để viết nhật kí. Mình đâu biết đây là món quà của cha. Cuốn nhật kí ghi lại những cảm xúc của cha khi thấy mình trưởng thành.

Ngày....tháng......năm

........Nhìn đứa con dại dột đi bán máu mà long mình đau như cắt. Số phận trớ trêu. Ta có lỗi với con con trai......

Ngày......tháng....năm.

.......Con tôi trưởng thành thật rồi. Con của ba bây giờ đã là chú rể. Cứ vui đi con, mạnh mẽ lên con nhé..........

Ngày....tháng....năm.

........Nhìn con đau mà tim mình tan nát. Vợ nó đã chết rồi.....Thân làm cha mà ..........

Ngày..tháng ,....năm.

Hôm nay bác sĩ bảo mình ung thư ở dạ dày. Cũng đúng mình uống rượu nhiều quá. Nên dấu mọi người không thì....

Ngày....tháng....năm.

....Kiếm cô ấy cả đời người rồi . Dung ơi bây giờ em và con đang ở đau......

Ngày...tháng...năm.

....Bây giờ ước nguyện cuối đời của mình là được gặp mặt họ lần cuối. Chắc đứa con sẽ không chấp nhận người cha này đau....

Nước mắt rơi ước nhòa trang nhật kí. Từng trang từng trang là tưng khoảng khắc của mình trong đời. Cha luôn bêm tôi, luôn đứng xa dõi theo bước chân tôi.....

Khi nước mắt đã cạn thì cũng đọc xong cuốn nhật kí. Lúc đó kí ức cứ ùa về các bạn ạ. Nhớ mỗi năm tết đến. Mình hay cùng mấy đứa nhỏ ngồi đợi cha mẹ đến đón. Lúc đó công nhận là ngốc thật. Lúc nào cũng tựa cây mai trước chùa.Nhìn mấy đứa trẻ đi chùa với ba mẹ. Mà bọn trẻ chúng tôi thèm khát. Thèm được có gia đình thèm những cái bánh tết, lì xì và nhiều điều mình ao ước. Mình đã từng trách ba mẹ tại sao lại bỏ rơi mình. Tại sao và tại sao kéo theo vô vàn câu hỏi khi gặp họ. Nhưng khi gặp rồi thì chả nói được câu nào. Đời là bể khổ phải không. Còn tôi là gì........

Mình đã quyết định rồi. Mình sẽ chạy trốn tất cả đến một vùng đất mới. Con người mới. Lúc đó có công tác qua nước bạn Lào trong 3 năm. Và mình không ngần ngại đăng kí. Lúc đầu thì hơi băng khoăn về ba mẹ. Nhưng bây giờ thì được rồi. 

Trong bữa cơm trưa hôm sau.

- Ba mẹ con muốn thưa với ba mẹ rằng con sẽ đi công tác trong 3 năm.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...