loading...

Chap 78 - Truyện Dòng đời nổi trôi

"...
- Này, em yêu anh từ khi nào vậy?
- Ko lâu mà cũng chẳng mới.
- Trả lời hay nhở!!!
- Thì đúng mà, có sao thì em nói vậy thôi.
- Hajzzz, vậy mà làm anh cứ tưởng...
- Tưởng gì, chẳng lẽ anh lại thích nghe mấy câu đại loại như... yêu từ lâu lắm rồi, yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên à? Hì hì,
- Ko phải thế, nhưng mà... bắt đầu "chớm nở" là từ lúc nào?
- Hì hì, sao anh cứ phải vặn vẹo em điều này thế?
- Yêu nhau thì hỏi những câu như vậy là bình thường mà.
- Vậy thì để em "quét" lại 1 lượt đã... xem nào... lần đầu gặp nhau trong "vai" trộm chó này, hahaha.
- Cứ "quét" thoải mái đi, đừng câu giờ là đc, hê hê.
- Blằm, blằm, blằm... hajzzz, chưa hẳn là chắc chắn nhưng em nghĩ... mình thực sự có tình cảm với anh sau lần giải cứu " 5 ae siu nhân mèo".
- Từ lần đó ư?
- Hì hì hì.
- Em đấy... tại sao cứ chôn dấu tình cảm của mình, cứ trốn tránh anh hoài vậy!!!
- Ưm... mọi chuyện đâu phải dễ dàng, đâu phải cứ muốn là đc đâu anh.
- Anh đang ước giá như hôm ở biển mình quyết liệt hơn...
- Hừ, lại bắt đầu đen tối đấy, hôm đó anh cũng hư y như hq vậy, nghĩ lại thấy ghét!!!
- Ghét mà cuối cùng vẫn để anh "càn quấy" đấy còn gì. Chụt!!!
- ... Ưm... vì em yêu anh mà.
- Yêu như thế nào...
- Yêu đến mức muốn nói hàng trăm ngàn lần lời yêu anh... hay đơn giản chỉ là đc cùng anh nói những lời đó cho đến tận khi 2 chúng mình đã già.
- Lúc đó chắc anh đã thành dê già, dê cụ, còn em thì vẫn là "của nợ" của anh, mãi mãi là như vậy, hì hì.
- Hừ, dẻo mồm thế này ra ngoài đường cũng chưa biết chừng!!!
- Anh chỉ yêu mình em thôi... Chụt!!!
- ... Ưm... anh có biết vì sao em lại đến sapa ko?
- Vì đẹp à?
- Vì có tuyết đấy...
- Tuyết? Tuyết thì làm sao?
- Em muốn tìm lại cảm xúc vô tư, hạnh phúc giống như lần đầu tiên thấy tuyết ở Mel... tuyết trắng tinh, chạm vào tay tan ra lạnh cóng...
- Ừm, vậy à... Hơi tiếc là đợt này mình đi lại ko có tuyết...
- ...
- Vậy sau này có giận dỗi nhau hay vô tình lạc mất nhau thì cứ chọn nơi nào có tuyết làm mốc tìm nhau nhé!!!
- Anh...
- Nhớ kỹ em nhé, hì hì.
- Ngốc, ở VN này ngoài sapa thì còn nơi nào khác chứ.
- Hì hì hì... "

... Câu chuyện đêm qua giữa 2 đứa như xé tan từng mảng gan ruột tôi. Đọc đến dấu chấm cuối cùng trong tn, tôi chẳng còn nhớ mình đã thu xếp như thế nào để có thể ra tới bến xe nhanh nhất có thể. Xe trong bến mỗi lúc một nhiều nhưng tôi chẳng còn tâm trí để bận tâm đến điều đó. Day dứt trong cõi lòng những dòng chữ trong tn, đến tận hq Ngọc mới nói lời yêu... Nhưng hn, chỉ chớm qua thời khắc bình minh hé mở, mọi thứ tốt đẹp trước đó dường như đã sụp đổ hoàn toàn. Kéo tôi rơi vào vực thẳm tối tăm...

"
- Anh yêu của em... dù có nói bất kỳ điều gì lúc này, cũng ko thể diễn đạt nổi em yêu anh nhiều đến thế nào đâu... Trong lòng em lúc nào cũng mong ước giá như mình được ở bên nhau mãi mãi, thì em sẽ cố gắng làm thật nhiều món ăn cho anh ăn. Dù ngon hay ko cũng bắt anh ăn hết, ăn trọn vẹn như anh vẫn luôn tôn trọng công sức của em vậy
Biểu tượng cảm xúc colonthree
... Tiếc rằng mình chỉ đc ở bên nhau 1 ngày ngắn ngủi, 1 ngày đc yêu và sống hết mình với tình yêu đó... Giá như chúng mình tự do tự tại, vô lo vô nghĩ như lần đầu em thấy tuyết ở Mel... Giá như chúng mình gặp nhau sớm hơn... Giá như em dũng cảm và ích kỷ hơn...
Hì, cuộc sống mà cứ "giá như... " thì chúng mình có thể nói mãi không ngừng đến tận lúc anh thành dê già, dê cụ, còn em vẫn mãi là "của nợ" của anh phải ko anh, hì...
Biểu tượng cảm xúc kiki
. Đừng hối tiếc về những gì đã qua anh nhé, em ko bao giờ hối tiếc đâu, Tuấn ạ... Em đã đc gặp và yêu anh như thể tìm thấy hơi thở trong cuộc sống của mình, đó chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất mà em có đc từ trước đến giờ. Tuy nhiên em lại chọn việc làm tròn bổn phận của mình để vứt bỏ đi hạnh phúc ấy... Em ngốc nghếch và xấu xa lắm phải ko anh, ko những ko biết giữ gìn món quà ông trời ưu ái dành cho mình mà còn nhẫn tâm trà đạp lên tình cảm của người mình yêu...
Đừng yêu và chờ đợi gì ở em nữa, anh xứng đáng với 1 người con gái khác tốt hơn, toàn tâm toàn ý, chân thành với anh chứ ko dao động, tính toán như em, em là thế đấy!!!
Xem như chúng ta có duyên mà ko có phận anh nhé, giống như anh vẫn thường nói tương lai thế nào mới là điều quan trọng. Sâu trong trái tim em sẽ luôn cầu chúc anh hạnh phúc, cho em 1 lần cuối thôi anh nhé... Em yêu anh!!!"

- "Anh không chờ đợi tình yêu toàn tâm toàn ý, cũng chẳng cần đong đếm tình yêu đó có xứng đáng hay ko... Tình yêu với anh, chỉ đơn giản là mỗi sáng thức dậy đc ngắm nhìn em ngoan hiền trước sớm bình minh, là được nắm bàn tay em mỗi khi em làm cho anh 1 món ăn nào đó ... Điều đơn giản như 1 niềm khát khao đến tận cùng ấy nhưng sao đối với anh nó lại cứ xa vời trùng điệp như vậy? Tại sao... tại sao hả em... Ngọc ơi!!!"
Mọi thứ vun vút trước mắt qua ô cửa kính oto nhưng tôi lại chỉ nhìn thấy nụ cười của Ngọc, thấy hình ảnh xinh đẹp sau ánh đèn ngủ mơ màng... Tâm trí thổn thức với bao hình ảnh xáo trộn gắn liền với những ký ức khó phai, nức nở trong tâm khảm mà nc mắt ko làm sao tuôn rơi. Khóc ko thành lệ đau và buốt lắm... Tôi cứ ngồi như vậy, lảo đảo theo từng vòng cua của chiếc xe, đôi mắt vô hồn, trống rỗng ko nhìn thấy hiện tại bởi màn sương của quá khứ đang phủ mờ. Cứ sống hướng tới tương lai ư... nhưng tương lai u ám thế này, sẽ phải bước tiếp thế nào đây... Đời tôi... sao cô độc quá!!!
----
Hàng chục cuộc đt từ sáng cho đến tận chiều hôm đó khi tôi về tới HN nhưng Ngọc vẫn tắt máy. Ko dám gọi cho Nhi vì giờ này cô ấy vẫn đang ở cty, gọi để hỏi về Ngọc vào thời điểm cả 2 cùng nghỉ làm chẳng khác gì hành động lạy ông tôi ở bụi này. Đến nhà Ngọc nhưng ko có ai ở nhà, đành thất thểu bước những bậc cầu thang bộ quen thuộc trở về nhà. Nằm trên giường trong căn phòng trống hoác, Xuân đi làm còn Hải đi thực tập công trình. Sôi gan, sôi ruột bởi nỗi lo lắng, bất nhẫn cứ lởn vởn thành từng bối giày vò trong ngũ quan. Hết nằm gác tay lại đứng thở dài, chỉ vài tiếng trôi qua nhưng bàn tay đã bóc tới bao thuốc thứ 2. Thói quen xấu này thực sự có hại, cái lợi duy nhất của nó có lẽ chỉ đóng vai trò làm 1 người đồng hành bất đắc dỹ khi con người ta ngập chìm trong những nỗi buồn sầu, đau khổ...
- Dis, đi là chớ, về là nồng nặc mùi thuốc lá... - Xuân trở về với những túi thức ăn trên tay, vài ngày vắng mặt tôi nên ku cậu có vẻ tự giác hơn.
- Phù... Sao rồi, đi chơi với em yêu thế nào, có làm ăn đc gì hay ho ko. Anh lại tưởng chú ở luôn trên đấy chứ, đang định tối nay làm bữa liên hoan với thằng Hải thì lại vác mặt về, hề hề. - bình thường thì cũng vui đấy, nhưng ht đùa ko đúng lúc rồi Xuân ơi.
- Tao ra ngoài, mày với thằng Hải cứ ăn trước đi, ko phải chờ đâu.
- Ơ cái đệt, thế quà bố đâu, thằng kia...
...
Đi dạo loanh quanh tới hơn 6h chiều, đợi đến lúc chắc chắn Nhi đã về tới nhà tôi mới gọi cho cô ấy. Mượn cớ đt ko gọi đc nên muốn nhờ hỏi giúp Ngọc 1 số vấn đề về công việc. Nhưng tin nhận đc ko lấy gì làm vui vẻ khi Nhi cho hay Ngọc bị ốm ngay khi vừa trở về sau chuyến đi. Hiện tại đang rất mệt nên ko muốn gặp hay nói chuyện với bất cứ ai. Ko rõ đó là sự thật hay chỉ là cái cớ của Ngọc nhưng lòng tôi vẫn cảm thấy lo lắng. Nghĩ đến ngày trước, mỗi lần Ngọc ốm đều xanh xao và mệt mỏi, ko rõ Nhi có biết cách chăm sóc cô ấy hay ko. Càng nghĩ sống mũi lại càng thắt lại, nỗi xót xa khi bản thân bất lực ko thể làm gì cho người mình yêu dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng... đắng ngắt.
...
- Anh, có việc gì mà gọi em xuống gấp vậy? - Nhi tất tưởi bước nhanh ra cổng đại sảnh toả nhà, nơi tôi đang đứng đợi với vài túi đồ trên tay.
- Ừ, em vẫn ở nhà từ lúc anh gọi đến giờ à?
- Vâng, chị Ngọc ốm nên em có dám đi đâu đâu anh.
- Anh có việc, tiện đường qua đây nên có mua ít đồ cho 2 chị em.
- Ôi anh chu đáo quá, em cảm ơn, đồ ở nhà chị em em cũng đầy đủ hết mà.
- Ừ... mà Ngọc... ốm đau thế nào rồi em?
- Vẫn mệt anh ạ, chắc đi đường xa về nên bị cảm.
- Thuốc men thế nào rồi, ngày trước mỗi khi... mỗi khi anh bị ốm thì thường dùng thuốc này... với thuốc này...
- Vâng, hì, anh rành quá nhỉ, mấy thứ này em cũng biết mà.
- Ừ, thế Ngọc... đã uống thuốc chưa em? Mà em đi làm thế này thì cô ấy ở nhà 1m à? - tôi cố gắng "câu giờ" chờ lời mời lên nhà của Nhi nhưng đáp lại chỉ là sự thất vọng.
- Em cho chị em ăn uống cẩn thận rồi, nhà còn 1 cô giúp việc nữa vừa đc bác gọi đến, anh đừng lo. Mà anh nữa, sao đi đâu mà cũng nghỉ liền 2 ngày vậy.
- À ừ, anh bận việc đột xuất dưới quê.
- Buổi họp đầu tuần hq đã bắt đầu chia nhóm triển khai cho dự án sắp tới đó anh. Tiếc là ae mình ko ở cùng nhóm với nhau.
- Vậy à, ngồi cạnh nhau là đc rồi mà... Thôi em lên nhà đi kẻo lạnh, anh cũng phải đi có việc bây giờ đây.
- Vâng, vậy anh đi cẩn thận nhé, chị em em cảm ơn vì mấy túi quà này!!! - Nhi cười tươi giơ 2 túi quà lên ngang thân thay cho lời chào.
- Thế nhé, bye bye em.
...
- Thôi ko hút nữa thằng này, mày muốn đầu độc hết cả cái phòng này à. Bạn bè tốt nhưng ae tao đ' muốn chết chung với thằng lao phổi như mày đâu.
Xuân càu nhàu thay cho Hải, mặc 2 thằng đè ra cậy mồm, cậy miệng tôi cũng chẳng thèm hé môi tâm sự với chúng nó nửa lời. Chừng nào còn chưa gặp, chưa nói chuyện đc với Ngọc thì mọi chuyện vẫn còn chưa rõ ràng, chưa ngã ngũ. Trừ khi nghe từ chính miệng Ngọc nói ra những điều đã viết trong tn, còn ko chỉ cần còn 1% cơ hội tôi cũng sẽ cố gắng hết sức.
- "Mau khoẻ em nhé, mở máy thì nhắn lại cho anh. Đừng để anh lo lắng!!!" - gửi 1 tn cho Ngọc, dù biết chưa chắc em đã đọc đc ngay nhưng tôi cũng yên lòng phần nào để dần dần thiếp đi vào giấc ngủ muộn.
----
Sáng hôm sau đến cty, điều mà tôi để ý đầu tiên là vị trí của Ngọc... trống không, hẳn là cô ấy vẫn còn ốm...
- Ê Tuấn, ăn no ngủ kỹ ở đâu tận 2 ngày nay vậy? - tay Vũ lời nói đi trước bóng người, từ đâu đã đến sát sau lưng tôi.
- Việc đột xuất thôi. - tôi kiểm tra và sắp xếp lại 1 chút bàn làm việc và máy tính của mình, lạnh nhạt đáp lời.
- Ông nghe tin gì chưa, trưởng phòng xếp ông và tôi vào chung nhóm dự án sắp tới đấy. Từ giờ cố gắng phối hợp với nhau thật tốt nhé!!! - cái vỗ vai vồn vã cảm giác như người quen thân lâu ngày ko gặp. Tôi khẽ nhếch mép.
- Oke, gì chứ phối hợp cùng a.Vũ thì nhàn hạ rồi.
- Hề hề hề. - cả 2 ko hẹn mà cùng cười hể hả, sau đó mỗi người lại quay về với không gian làm việc của riêng mình.
- Tuấn, vào phòng tôi có việc cần bàn.
- "Đến rồi, cuối cùng cũng đến rồi!!!" - tôi nhủ thầm sau khi nghe Trường gọi.
- 2 hôm rồi cậu bỏ bê công việc để đi đâu vậy? - tay Trường rất thẳng thắn đi ngay vào vấn đề chính.
- Dưới quê có việc đột xuất nên em phải về gấp. Sáng thứ 2 em cũng có nt cho anh với nội dung như vậy rồi mà.
- Về quê có việc gấp à... - Trường hỏi kỹ lại 1 lần nữa cùng cái nhìn dò xét giành cho tôi.
- ...
- Thôi đc rồi, giờ nói nhanh vào công việc. Buổi họp thứ 2 đầu tuần, tôi đã thông báo kế hoạch triển khai dự án sắp tới cho cả phòng. Vũ chắc cũng vừa nói qua với cậu về nhóm của mình?
- Em mới chỉ nghe nói là cùng nhóm với Vũ thôi chứ cũng chưa có gì rõ ràng.
- Phòng chúng ta chia ra 3 nhóm, mỗi nhóm 4 người, có nhiệm vụ xây dựng kế hoạch từng mảng cho dự án lần này. Nhóm cậu do chị Tâm - bà chị ngồi cạnh tôi - làm leader, cậu, Vũ và cô Trang chịu trách nhiệm xây dựng kế hoạch và phân tích tính khả thi của dự án. Báo cáo hàng tuần của nhóm và cá nhân tổng hợp và gửi lại cho tôi vào mỗi cuối tuần. Cậu còn thắc mắc gì ko?
- Dự án lần này có phải là dự án cải tạo hạ tầng mà bên chủ đầu tư... vừa đánh tiếng phải ko ạ?
- Chính nó, tài liệu về dự án đã đc bên kỹ thuật thiết kế phác thảo sơ qua. Việc của phòng chúng ta là phân tích số liệu, cố gắng đưa ra mức giá tốt nhất cho gói thầu này. Trọng trách ko hề nhỏ đâu.
- Vâng, em hiểu rồi.
- Còn nữa, bản báo cáo đợt trước cậu đã làm xong chưa?
- Dạ...
- Sao vậy? t3 tuần sau là đến hạn nộp rồi đấy!!! - khoé miệng Trường hơi nhếch lên.
- Dạ vâng, em sẽ cố gắng hoàn thành đúng hẹn.
- Việc trước dồn việc sau nhưng đừng quên bản tổng hợp và đánh giá cá nhân cuối tuần này đấy.
- Em hiểu, nếu ko còn việc gì thì em xin phép quay lại làm việc.
- Ừm.
Tiếng ậm ừ nặng nề phát ra nơi cổ họng Trường dường như cũng đồng dạng với gánh nặng trong lòng tôi lúc này. Tất nhiên nếu so về cân lượng thì cân đòn bên tôi phải nặng gấp ngàn lần hơn thế. Tinh thần sa sút trong mqh với Ngọc hiện tại chưa kịp chỉnh đốn, đã ngay lập tức phải gánh lấy tầng tầng lớp lớp áp lực từ công việc dội xuống. Ngồi trước màn hình vi tính với hàng lô hàng lốc những tệp file trong ổ cùng tài liệu trên bài. Mới chỉ nghĩ tới việc chạm tay xử lý tất cả đống việc đó trong có 6 ngày từ giờ tới t3 tôi đã thấy đầu óc mình bùng nhùng như đang phải ngồi trong 1 thùng phuy đóng kín, bị bủa vây bởi những tiếng gõ thùng xung quanh.
- E hèm, sao vậy em? Công việc căng thẳng quá à? - chị Tâm, leader mới của tôi mở lời hỏi thăm.
- Ko có gì đâu chị.
- Anh bị mệt à, có phải là do... tối qua đi về lạnh ko? - Nhi cũng ân cần quay sang hỏi han tôi.
- Ko, chắc do đêm qua đi ngủ anh quên ko đóng cửa nên mới vậy. Tập trung làm việc 1 lúc là hết ngay ấy mà.
Bỏ qua mối quan tâm từ 2 người phụ nữ ngồi kế bên mình, những tiếch lách cách, sột soạt lại phát ra đều đều từbàn làm việc của tôi.
...
Hơn 3 tiếng làm việc ko ngừng nghỉ trôi qua... lẽ ra đc thảnh thơi nghỉ ngơi như hầu hết những nhân viên khác thì tôi lại phải tất tưởi chạy qua 1 đại lý xe máy gần đó để tranh thủ mua xe. Nhanh chóng ký kết, chuyển tiền, lắp đặt và nhận xe... chớp nhoáng chỉ sau có hơn 20' tôi đã có bạn đồng hành mới là 1 chiếc dream Việt. Dù là có chuyện gì xảy ra quanh mình đi nữa thì nước vẫn phải uống, cơm vẫn phải ăn, đầu óc vẫn phải làm việc và cả cái thân tứ đại này cũng cần 1 "con ngựa chiến" mới để đi lại hàng ngày...
- A.Tuấn ơi, a.Tuấn... - đang đi thì 1 giọng nói quen thuộc áp sát tới cạnh xe tôi.
- ... Ờ... An hả em, đi đâu giữa trưa thế này?
- Em chuẩn bị đi học mà...
- Mới có gần 12h, đi học sớm vậy em?
- Vâng, em đi ăn rồi vào trường luôn... Á à, mới mua xe mới hả anh, còn chưa có cả biển nữa nè. Khao đi, khao đi anh zai ơi, hihi.
- Ừ, thì đi ăn với anh luôn, anh cũng chưa ăn gì cả.
- Hihi, hên hên, vậy vào luôn quán Lotteria kia anh nha.
...
- Sao vậy anh? Ko thích gà rán à? Có cơm kẹp đấy, để em gọi cho anh nhé!!!
- Thôi thôi khỏi, em cứ ăn đi, nói thực anh cũng đang hơi chướng bụng nên chỉ ăn đc có vậy thôi. - tôi thở dài ngán ngẩm bởi mùi dầu mỡ ngấy ngầy còn vương lại sau miếng cánh gà vừa rồi.
- Hì, chắc đi ăn cùng em nên sợ tốn kém chứ gì. Keo thía!!!
- Kêu anh keo vậy bảo sao tối hôm nọ ngồi sau xe cứ bám cứng lấy anh, hề hề.
- Mồm mép ghê gớm vậy ko sợ chị Ngọc à? - An nhìn tôi khẽ cười.
- Ờ, Ngọc ư... sao tự dưng em lại nhắc đến chị Ngọc? - tôi nhún vai, ngả người vào lưng ghế hỏi lại bằng 1 giọng thản nhiên.
- Thì anh ko sợ chị ấy giận sao?
- Sao tự dưng em lại lo đến chuyện ấy... Chà chà, em của a.Trường mà lại hỏi anh như vậy thì hơi khó hiểu nhỉ!!!
- Anh nè, em xin lỗi chuyện hôm đó nhé!!! - An chuyển "pha" nhanh y hệt tôi.
- Chuyện nào, anh chẳng nhớ chuyện nào cả!!!
- Chuyện... thằng bồ cũ của em ý... Xin lỗi anh nhé, vì thằng dở người ấy mà em khiến anh vừa bị đánh, vừa bị hỏng xe. Giờ lại phải mất tiền đi mua xe mới. - An xụ mặt, 2 ngón tay chụm lại, đảo đảo bới bới đống khoai tây rán trên đĩa.
- À... em ko nhắc thì anh cũng chẳng nhớ đâu!!!
- Vâng... mà cái xe đó... giờ thế nào rồi anh?
- Chắc lên Tề Lỗ nấu "cao sắt" rồi em ạ, hà hà. Anh đã nói là ko có gì rồi mà.
- Vậy mấy thằng đấy từ hôm đó đến giờ có làm gì phiền tới anh ko?
- Ờ, chắc chúng nó thấy anh "nhũn" quá nên ko thèm để ý nữa rồi em ạ, hề hề.
- Gớm, kêu bỏ qua gì mà nghe giọng đầy mùi khói súng thế!!!
- Tại mấy vết đang lên da non trên người nên ngứa ngáy tý ấy mà, hề hề.
- Hì, vậy hay tối nay đi chơi với em cho bớt ngứa đi.
- Chơi bời gì?
- Đi anh, tối nay bọn bạn em tổ chức liên hoan. Em lại chẳng có ai đi cùng cả, chán lắm!!!
- Thôi đi cô, hôm tiệc tất niên cũng kêu ko quen ai để nói chuyện. Vậy mà gặp anh này đc mấy giây đã chuồn vội đi "tiếp đào" mất hút rồi.
- Xùi ui, anh này hay nhớ vặt thế, thế tối nay...
- Mà An này, vừa rồi có phải ae mình đang nói dở chuyện về Ngọc đúng ko nhỉ? - tôi lạnh lùng ngắt lời An.
- Ơ... dạ... - cô bé hơi khựng lại.
- Vậy, anh hỏi em điều này nhé... Lần đó, tại sao đã gạt anh rồi mà cuối cùng em lại nói sự thật cho anh biết?
- Sự thật chuyện gì ạ? - An làm mặt ngô nghê.
- Chuyện giữa Ngọc và a.Trường của em, em nói 2 chiều với anh như vậy... tóm lại là có ý gì?
- Em chẳng có ý gì cả!!! - An đáp rành rọt chứ ko còn vẻ ngô nghê trước đó.
- ... - tôi ko nói gì, ánh mắt vẫn thủng thẳng nhìn thẳng vào mắt An.
- Nói ra thế này có thể anh sẽ ko tin... Sự thực, em làm như vậy chỉ vì muốn tốt cho chị Ngọc.
- Em nói tiếp đi. - tôi nhấp 1 ngụm nước ngọt, dường như đã hiểu phần nào ý nghĩa trong câu nói của An.
- Quả thực từ đầu cho đến hiện tại em luôn ủng hộ a.Trường em trong chuyện với chị Ngọc...
- Điều này anh biết.
- Nhưng về phía chị Ngọc... vừa là bạn vừa là 1 người chị thân thiết của em... Em chỉ đứng trên lập trường khách quan và cảm nhận chủ quan của mình để nhìn nhận sự việc giữa 3 người thôi... Hajzzz, em nói như vậy chắc anh cũng hiểu đc phần nào rồi chứ!!! - An nói xong liền thu mình ngả người vào lưng ghế giống tôi.
- Ừ, anh hiểu... Cạnh tranh lành mạnh phải ko em?
- Vâng, dỹ nhiên em luôn ủng hộ anh của em, nhưng chị Ngọc thích ai lại là ở phía chị ấy, em ko can thiệp đc và cũng ko muốn can thiệp. Vậy cho nên em nghĩ sẽ công bằng hơn nếu cho anh biết sự thật chuyện đấy. Vì dù gì đi nữa em cũng phần nào... chỉ là phần nào thôi nhé... cảm nhận đc chị Ngọc đối với...
- Đc rồi An, cảm ơn em, anh chỉ cần biết đến đó là đủ rồi!!! - tôi ngắt lời An bởi những gì cô bé định nói tiếp thì tôi cũng đã kịp lật mở trong chuyến đi sapa vừa rồi.
- Dạ... là sao ạ???
- Là em ăn nốt đi chứ sao, nãy giờ anh khiến em giảm năng suất kha khá rồi đấy!!!
- Anh này... thật là... Hì, mà kể có anh ny nào như anh cũng thú vị phết!!!
- Anh mà lỵ!!! - tôi ngó lơ ra chiều tự mãn.
- Haha, giả dụ mà ko thành với chị Ngọc thì có nhớ đến em ko anh???
- Nhớ chứ sao ko, lúc đó chắc là anh sẽ cần nhiều người giải sầu cùng mình đấy!!! - tôi nói bằng giọng cười cợt nhưng trong lòng lại như đang cười cợt chính nỗi hoang mang của mình. Liệu những ngày sắp tới nỗi hoang mang đó "di căn" trở thành nỗi đau khổ hay ko???
----
3 rưỡi chiều, khi tôi vẫn đang quay cuồng với đống công việc ngập đầu thì cửa phòng làm việc bật mở... 1 người đàn ông độ trên dưới 40, mặt mày đỏ phừng phừng bước nhanh về phía cửa phòng của Trường.
- Bên các anh làm ăn thế nào mà cứ khất lần chúng tôi hết lần này tới lần khác vậy? - giọng nói oang oang, gay gắt bắt đầu vang lên, kèm những tiếng xì xào, bàn tán vang lên ngay sau đó.
- Anh bình tĩnh rồi ngồi xuống đi, đây là cty chẳng lẽ anh lại ko rõ quy định về văn hoá làm việc. - Trường ôn tồn đáp lời, giọng nói bình hoà nhưng vẫn có lực.
- Bình tĩnh, bình tĩnh!!! Bên các anh làm chậm khối lượng chuyển tiếp công việc của chúng tôi, dự án bị chậm tiến độ chúng tôi là những người phải chịu trách nhiệm đầu tiên. Anh thử đặt địa vị vào tôi xem có thể bình tĩnh mà nói chuyện đc ko.
- Bản số liệu lần đó bên anh đưa về phòng chúng tôi có 1 số dữ liệu nhập ko khớp, chúng tôi vẫn đang trong quá trình hoàn thiện. T3 tuần sau sẽ chuyển lại cho bên quản lý các anh.
- Tuần sau!!! Haha, hay thật, ngồi phòng khang trang, cao tầng, điều hoà mát lạnh thế này các anh chị đâu có biết đc cái bụi bặm, nắng gió nơi công trường chúng tôi. Có biết chậm 1 tuần tiến độ sẽ ảnh hưởng đến ae công nhân thế nào ko. Hừ, tôi muốn gặp người phụ trách xử lý bản số liệu này!!!
- Cậu Tuấn!!! Vào đây gặp tôi có việc... Anh đây bên bộ phận quản lý công trình, có 1 vài thắc mắc về bản số liệu mà cậu đang xử lý.
- Chào anh, tôi là người trực tiếp xử...
- Thôi thôi, khỏi giới thiệu dài dòng, giờ tôi chỉ muốn biết cậu có thể hoàn thành cho tôi bản số liệu đó ngay tuần này đc ko???
- Việc này...
- Sao? Việc này là sao??? Có đc hay ko???
- Hiện tại thì ko thể, ngay lúc này tôi chỉ có thể nói với anh là sẽ cố gắng hoàn thành nó vào t3 tới.
- Haha, cậu đang đùa tôi đấy à. Có biết chỉ vì cái bản số liệu chết tiệt mà cậu đang chảy thây đã ảnh hưởng tới công trình của chúng tôi thế nào ko?
- Thế này đi, hiện tại rõ ràng ko thể ép cậu ấy giao ngay cho anh trong tuần này, như thế rõ ràng sẽ ko kịp. Hẹn anh cuối giờ chiều t2 tới chúng tôi sẽ chuyển tất cả số liệu cần thiết đó để bên anh "chạy" tiếp. - Trường lập tức nói xen vào.
- Trưởng phòng... việc này...
- Anh có ko đồng ý cũng đành chịu vậy thôi, chúng tôi hiện tại đã dồn hết năng lực cho dự án mới sắp tới rồi!!! - tay Trường ko thèm để ý gì tới phản ứng của tôi, tiếp tục "mặc cả" với tay qlda kia.
- Hừ... làm ăn ko ra cái thể thống gì cả!!! - tay qlda liếc mắt gườm gườm nhìn 2 người trong phòng rồi bỏ đi, để lại chút "hơi nóng" còn vương lại sau cơn bực tức vừa rồi.
- Trưởng phòng, t3 thực sự đã là rất gấp đối với em sau khi có thêm phần xây dựng kế hoạch dự án kia. Phải hoàn thành sớm hơn 1 ngày thế này, thực sự ko hề đơn giản.
- Cậu thấy thái độ của ông ta rồi đấy, bản số liệu đó dù sao cũng thuộc trách nhiệm của cậu, tôi cũng có 1 phần liên đới trong đó nên ko thể muốn là đỡ cho cậu đc.
- Nhưng bản số liệu này trước đó là của a.Vũ, việc chuyển giao quá muộn cũng khiến em bị động trong việc xử lý. T3 tuần sau đã là 1 cái hạn...
- Đủ rồi, ko cần nói thêm nữa... đã xác định đứng vào hàng ngũ của phòng kế hoạch - kinh doanh này thì mỗi nhân viên nên tự ý thức trước những áp lực, khó khăn phải gặp trong công việc... Đã làm cho cty đc 1 năm, hẳn là cậu phải hiểu rõ điều này...
- ... Vâng... xin phép anh!!!
Nuốt câu chửi vào cổ họng, tôi bước thẳng về bàn làm việc để hoàn thành nốt phần công việc tự chia trong ngày. Dù ko ngoảnh lại nhưng tôi cũng có thể dễ dàng hình dung nét thoả mãn ẩn nơi khoé miệng của Trường. Chuyện lần này mặc dù ko liên quan trực tiếp đến hắn ta nhưng xâu chuỗi lại từ khi hắn đẩy phần việc này từ tay Vũ sang tôi, những khúc mắc, sai sót liên quan đến số liệu ko đc thông báo cho tới lời "mặc cả" vừa rồi của hắn với tay qlda càng chứng tỏ % hắn tác động cái áp lực này lên tôi ko phải là nhỏ. "Ngậm đắng nuốt cay, nhịn nhục chờ thời", giờ mới cảm hiểu cảm giác tắm mình trong "hố bẫy công sở" nó như thế nào.
- Sao vậy anh? Công việc có vấn đề gì à? - Nhi dừng tay hỏi han tôi.
- Công việc phải có vấn đề mới vui chứ em, hì!!!
- Anh... lúc nào cũng đùa đc, hì hì.
- Ờ mà... phó phòng thế nào rồi em? Đỡ ốm chưa? - cố lái sang 2 từ "phó phòng" làm cơ hàm tôi cũng thấy đôi chút ngượng nghịu.
- Chị Ngọc ấy ạ, cũng đỡ chút đỉnh rồi anh. Mong là tối nay khoẻ để mai đi làm trở lại. Kế hoạch bắt đầu triển khai rồi mà giờ lại thiếu nhân lực.
- Ừm... mà nhóm em phụ trách mảng lập hồ sơ dự thầu theo yêu cầu của chủ đầu tư phải ko?
- Vâng, hì cũng tương đối nhẹ nhàng so với các nhóm khác anh nhỉ?
- Ko nhẹ đâu, khâu này quan trọng lắm đấy, ăn đc dự án hay ko phần lớn là ở cái khâu "nghi binh, biết người biết ta" này này.
- Hì hì, làm gì mà cứ như đánh cờ, đánh trận vậy. Cứ nghĩ đơn giản cho đời thanh thản đi anh.
- "Đơn giản cho đời thanh thản - hầy, nói thì nghe vần đấy nhưng quá khó để làm đc em ạ." - nhìn nụ cười tươi tắn của Nhi mà lòng tôi thầm nghĩ.
----
Tối đó, ăn cơm xong, lập qua danh sách những công việc cần làm từ giờ đến đêm tôi mới cầm tới đt của mình... Vẫn ko có tn hay 1 cuộc gọi hồi đáp, bấm máy gọi cho Ngọc như 1 thói quen vô vọng vì biết chắc rằng em vẫn chưa mở máy...
- "Tiiii... Tiiii... "
- "Ôi, gọi đc rồi!!!"
Tôi bật dậy như lò xo rời, bàn tay bất giác nóng hổi nắm chặt lấy chiếc đt sau khi có tín hiệu mở máy... 3 cuộc gọi liên tiếp ko nhấc máy, tôi bèn gửi thêm 1tn nữa cho em rồi gọi lại cho Nhi.
- Nhi à, cơm nc gì chưa em?
- Em ăn rồi!!!
- 2 chị em đã ăn rồi à?
- Vâng... à ko, có mình em với cô giúp việc thôi anh.
- Ơ thế à, chị Ngọc vẫn ốm hay sao mà ko ăn cơm vậy? - tôi hỏi dò.
- Ko anh, chị ấy đỡ nhiều rồi, lúc nãy bảo đi ăn tối với bạn nên ko ăn cơm nhà... Mà có chuyện gì vậy anh?
- À... ừ, công việc anh đang tắc 1 số thứ, muốn hỏi Ngọc 1 chút... Hajzzz, gay go nhỉ!!!
- Thế ạ, anh thử gọi cho chị ấy xem, chị ấy ra ngoài như vậy chắc là mở máy rồi đấy.
- Anh vừa gọi nhưng ko nghe máy...
- Ưm... vậy anh qua thử quán lotus xem thế nào, chị Ngọc có dặn là người nào có việc muốn gặp thì tới quán đó tìm chị ấy.
- Lotus à, ừ đc rồi quán đó anh biết, cảm ơn em nhiều nhé.
- Có gì mà anh cứ khách sáo với em vậy chứ, hì hì. Thôi chắc anh cũng sắp đi rồi, vậy nhé, bb anh.
- Ừ, bb em... Tao ra ngoài chút nhé!!!
...
Lượn con xe ko biển qua vài con phố quen thuộc, ko lâu sau tôi đã đến đc nơi cần đến.
- "Ko rõ bạn là bạn nào mà lại hẹn nhau ở quán này nhỉ!!!"
Tôi hơi băn khoăn trong lòng vì quán này là 1 nơi thích hợp cho các cặp đôi bởi không gian ấm cúng và có tiếng đàn du dương của những người chơi dương cầm "sống". Cơ mà hầu hết ai đã vào đây 1 lần cũng đều thích cái không gian trong này, có muốn đến nhiều lần nữa cũng là điều bình thường. Chưa kể trước đây tôi cũng từng cùng Trà và Hằng vào đây ăn riêng với nhau. Vì vậy xét ra việc Ngọc có đi ăn với bạn ở đây cũng ko có gì đáng phải băn khoăn... Ờ mà tại sao mới trước đó chính mình còn băn khoăn cơ mà nhỉ. Phải chăng là do... ghen???
- "Ghen!!! Hahaha, điều này thì tất nhiên rồi, đơn giản đó là cảm xúc và bản năng chung của những người đang yêu mà!!!"
Tôi tự cười chính mình, nhịp chân bước từng bước lên bậc cầu thang. Cho đến khi chỉ còn 1 nhịp nữa là lên tới nơi thì 1 cảnh tượng tràn vào mắt khiến cho bước chân tôi như bị 1 bàn tay nào nó giữ chặt lấy ko làm sao bước tiếp đc nữa. Bàn chân chôn chặt dưới bậc cầu thang, 2 tay và toàn thân cứng đờ như tượng gỗ, chỉ còn lại duy nhất đôi mắt là có sự hiện diện của cảm xúc bên trong cơ thể. Hơi nóng cay xè bốc lên quanh vành mắt, đáy mắt như nổ tung những mạch máu mỏng manh vì bị cảnh tượng trước mắt đóng đinh vào... Bàn tay của Trường đang ôm trên vai Ngọc, trong khi cả cơ thể em lại tựa hờ trong lòng hắn. Hình ảnh mà chỉ mới cách đây có hơn 1 ngày thôi, sắm vai Trường hiện tại chính là tôi. 1 nhóm người ngồi chắn trước góc nhìn của tôi nên 2 người bọn họ vẫn bình thản ôm nhau âu yếm mà ko hề hay biết có 1 ánh mắt đang dõi theo từng cử chỉ của họ.
Tiếng nhạc dương cầm bất chợt vang lên, thức tỉnh phần nào những cảm giác trơ cứng còn lại trên cơ thể. Móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay cho thêm phần tỉnh táo, đôi chân lê từng bước tê dại trở lại tầng dưới... Tôi quyết định gọi cho Ngọc thêm lần nữa... vẫn là những tiếng kêu tii... tiii chờ đợi trong vô vọng... ...
- ... Alo...
- Ngọc... em à... Em... đã khoẻ hẳn chưa? - câu đầu tiên mà tôi nói vẫn là về sức khoẻ của em, điều dường như đã trở thành phản xạ về trong suy nghĩ của tôi thì phải.
- Em khoẻ rồi, anh gọi có việc gì ko? - rất bình tĩnh, giọng nói ko hề vấp váp cũng như xúc động như tôi lầm tưởng.
- Vậy thì tốt... ừm, anh cũng nghĩ chắc em phải khoẻ rồi thì mới đi ăn ngoài đc.
- Vâng.
- Ăn ở lotus phải ko em?
- Vâng.
- Anh cũng đang ở đó đây...
- ... - 1 khoảng im lặng nặng nề bắt đầu xâm lấn dần cuộc nói chuyện.
- Ra ngoài gặp anh 1 lát...
- Em nghĩ... mình ko còn gì để nói với nhau nữa... - giọng của Ngọc bắt đầu ngắt quãng.
- Anh thì vẫn còn!!!.
- Anh nghĩ vậy?
- Phải, anh nghĩ vậy!!! - tôi bắt đầu "phản công"
- Sau tất cả những gì em để lại... Như vậy còn chưa đủ để anh hiểu sao.
- Anh hiểu 1 phần và cũng biết những phần em chưa hiểu. Chuyện này ko thể nói qua đt, giờ 1 là em xuống đây với anh, 2 là anh lên đó gặp em.
- ... Đc rồi... em sẽ xuống...
Lại thêm vài phút chờ đợi nữa, trước đây dù có đợi nhau chục phút, thậm chí đến cả vài chục phút cũng ko sao. Mà giờ mới có vài vòng đồng hồ trôi qua sao tôi lại có cả giác như mình đã đứng trôn chân ở đây nhiều giờ đh đến vậy... Những tiếp lộp cộp nhẹ nhàng vang lên từ phía sau vọng lại... cuối cùng thì em cũng chịu gặp tôi sau gần 2 ngày mất tích. Vẫn áo lông vũ đen vằn trắng, chiếc đầm nhỏ cùng tone nâu sậm với màu quần tất. Vẫn vóc dáng yêu kiều ấy, duy chỉ có điều khuôn mặt em hn lại toát lên 1 vẻ gì đó hững hờ và xa lạ.
- Em khoẻ thật rồi chứ?
- Khoẻ thật rồi. - em nhìn nhác qua tôi rồi trả lời.
- Ừm...
- Anh muốn gặp em để nói chuyện gì đó đúng ko?
- "Em học cách lạnh lùng nhanh đấy, nhưng anh cũng ko quá sốc đâu!!!" - Đúng vậy, rất nhiều chuyện... có thể tìm chỗ nào thoải mái hơn để nói chuyện 1 lúc ko!!!
- Ko đc, em đang ngồi ăn với bạn rồi.
- "Bạn" - a.Trường đó chuyển xuống thành bạn từ khi nào vậy. À mà cũng phải thôi, vì hiện tại em đang là bạn gái của anh mà, đúng ko!!!
- "Bạn" ở đây nghĩa là bạn trai... bạn tình đấy...
- Ừm... vậy anh hỏi em, chuyện giữa chúng mình 2 hôm vừa rồi là gì?
- Chẳng lẽ anh còn chưa đọc tn của em, nếu đã đọc rồi thì tự anh phải có đáp án rồi chứ.
- Đáp án của anh là em chỉ yêu mình anh. Việc em làm từ hôm đó cho tới thái độ của em hiện tại chỉ chịu tác động từ áp lực gia đình, từ cái trách nhiệm vô hình mà em cứ tạo ra cho bản thân rồi bắt mình phải gánh vác lấy.
- Đó, anh nói sơ sơ vậy mà cũng gần đúng rồi đó. Hiểu đc như vậy rồi thì còn phải gặp em để nói những chuyện thế này làm gì nữa. - Ngọc hững hờ cười khẩy.
- Em đừng có dùng thái độ đó để nói chuyện với anh, gượng gạo lắm, em chưa đủ giỏi để diễn trước mặt anh đâu. Nếu muốn chứng tỏ những lời mình đang nói thì nhìn trực diện vào mắt anh đây. - tôi ôm lấy 2 vai Ngọc, cố hướng ánh mắt em về phía mình.
- Anh bỏ em ra, em đã có ny rồi, đừng làm chuyện chướng mắt ấy ở đây... - Ngọc vùng vằng cố thoát khỏi bàn tay tôi.
- Đc rồi, anh bỏ... nhưng anh cần em nói rõ những khúc mắc trong lòng em. Có chuyện gì thì cùng nhau chia sẻ và tìm cách. Mình đã yêu nhau thật lòng như vậy anh tin chuyện gì cũng có thể giải quyết nếu chúng mình kiên trì và cùng nhìn về 1 hướng.
- Hơ hờ, anh nhìn mọi chuyện đơn giản như vậy sao, anh khiến em hơi thất vọng với cách đánh giá của mình rồi đấy. Hư hư.
- Vậy em thử nói rõ ra xem nào...
- Tiền...
- Sao cơ???
- Đó, chỉ 1 chữ tiền thôi... Tiền... càng nhiều càng tốt... anh hiểu rồi chứ!!!
- Tiền!!! Cứ chăm chỉ làm ăn và phấn đấu anh tin mình sẽ lo đủ cho em và con sau này.
- Haha, anh thực sự đang khờ thật hay giả vờ vậy. Tiền em nói đến ko phải chỉ lo cho cuộc sống riêng của gđ mình sau này. Tiền mà em cần phải ở mức đảm bảo cho sự hoạt động của cty với hàng trăm nhân viên đang tồn tại trong đó. Hàng chục tỷ, thậm chí hàng trăm tỷ, anh lo đc chứ... Hahaha. - Ngọc cười nhưng nc mắt lại rơi, chảy tràn thành từng giọt nơi khoé mắt. Điệu bộ cười đến lả lơi, cười như thể đang cười chính nỗi đau của bản thân mình, tôi hoàn toàn có thể hiểu đc. Nỗi bất lực ko nói thành lời ấy chính bản thân em đang phải chịu đựng. Chịu đựng cả cái lớp áo ngoài lạnh lùng, vô cảm em khoác lên mình khi đối diện với tôi... Hẳn là em đang đau lòng lắm.
- Ngọc... cty là của chung mọi người, là sự đóng góp của các cổ đông... Em ko thể vì nó mà nhận hết gánh nặng về mình đc, đó ko phải trách nhiệm của riêng em, đó còn là trách nhiệm của anh. Của những người đang tồn tại trong cty nữa, em hiểu ko?
Tôi ôm ghì Ngọc vào lòng, chỉ mới gần 2 ngày xa cách mà tôi thấy nhớ em đến vô bờ bến. Đc ở cạnh bên em, đc chạm vào cơ thể em thế này cũng đủ để niềm hạnh phúc trong lòng tôi nẩy mầm trở lại.
- Em... anh... anh ơi, Tuấn ơi... Hức hức... Ko đc anh ạ, ko đc... cty cần có em và em ko thể... Hức hức... ko thể ích kỷ chỉ vì bản thân mình đc... Huhu
Ngọc gục đầu vào vai tôi, vòng tay càng ghì chặt hơn, nức nở vì xúc động, tôi có thể hiểu đc nỗi khổ đấu tranh nội tâm mà 1m em phải chịu đựng trong suốt thời gian qua. Nó thậm chí còn mang màu cô quạnh đậm nét hơn cả nỗi cô độc của tôi. Quá nhiều áp lực, quá nhiều gánh nặng vô hình chĩa vào 1 con người bé nhỏ như em. Chỉ hận bản thân mình bất tài, vô lực, chưa thể làm đc gì để em có thể cảm thấy yên tâm nơi bờ vai này.
- Em ko muốn ích kỷ vì bản thân mình, vậy còn anh, còn ty của chúng mình thì sao? Tại sao lại vì những tác động đó mà nỡ ích kỷ với anh như vậy hả em? Đc yêu và sống thật với ty của mình là điều hạnh phúc nhất, đó chẳng phải điều mà em khao khát đấy sao. Hãy về với anh đi, anh sẽ làm điểm tựa cho em, sẽ cùng em phấn đấu vì lợi ích của cty.
- Em... em... ko... anh ơi... Em... Huhuhu...
- Cậu đang làm cái gì vậy!!! - "BỐP!!!"
1 cú đấm như búa tạ găm thẳng vào chính diện mặt tôi, trời đất vốn đã về tối, nay bỗng chốc tối sầm lại... Những vằn sáng lăn tăn như bóng nhiễu tivi đèn đốt mập mờ nhảy lượn quanh mắt những hình thù nhức nhối khiến đầu óc tôi thêm phần choáng váng.
- "BỤP!!!" - 1 cú đá nữa vào chính tâm thủ ức khiến tôi gục xuống vì cơn nhộn nhạo, lờm lợm dâng lên nơi cổ họng. 2 cú ra đòn thực sự mạnh và độc, vào tình thế của tôi khi nãy, rõ ràng ko có chút cơ hội để phát hiện và né tránh.
- Dừng lại, đừng đánh nữa... Anh... Tuấn ơi!!! Hichic...
- Ngọc, em đứng lại cho anh!!!... Em định làm gì vậy, làm vậy liệu còn ra thể thống gì nữa ko? Chẳng lẽ em ko có chút tôn trộng nào giành cho anh sao!!!
- ... Em... em...
- Đi với anh!!!
Mắt mũi choáng váng vì đòn đánh bất ngờ nhưng tai tôi vẫn có thể nghe đc những âm thanh xung quanh để đoán định chuyện gì đang xảy ra. Tiếng giày cao gót của Ngọc vang lên mỗi lúc 1 nhỏ dần, xa dần. Ko còn hình ảnh bất chấp tay Trường để che chắn cho tôi như ngày nào nữa... Em đi rồi... âm thanh nơi vỉa hè chỉ còn tiếng bàn tán xì xào, hỏi han nâng đỡ của những người xung quanh giúp tôi đứng dậy. Ko còn chút âm thanh nào chứng minh sự hiện diện của em nữa... Em đã thực sự bỏ đi rồi...
----
Tanh... mùi tanh nồng nặc xộc mạnh vào sống mũi, đọng lại dưới cổ họng những mảng nhơn nhớt, khó chịu. Tôi đứng dựa vào chiếc dream ko biển, gió lạnh thổi trên cầu Long Biên tê tái tới buốt lòng... Giữa tháng 1, gió lạnh khô là điều hiển nhiên... tuy vậy khác với mọi khi. Ko còn vị ngòn ngọt đọng lại sau mỗi hớp gió, thay vào đó là vị tanh tanh, lờm lợm này. Đầu óc trơ khốc như 1 kẻ bất cần mọi tác động xung quanh, tuy nhiên vẫn chưa đến mức vô hồn, trống rỗng. Ngắm nghía sợi dây chuyền với mặt hồng ngọc đỏ thẫm trên tay. Tôi tự cười, nói vào khoảng không...
- Còn gì có thể làm con đau hơn nỗi đau ấy mẹ nhỉ. Gđ với con là tất cả, đã trải qua nỗi đau ấy rồi thì ko còn gì có thể đánh gục con đc nữa. Cho con dỗi 1 tý thôi mẹ nhé, hì hì hì.
...
Hơn 10h tối...
Lặng lẽ cất sợi dây chuyền vào túi áo khoác, ngồi hóng gió hít thở thêm lúc nữa cho máu mũi thực sự ngưng chảy, tôi mới lên xe và nổ máy...
- "Ring... Ring... " - là a.Mạnh gọi.
- Em nghe anh!!!
- Tuấn à, thằng Dũng xảy ra chuyện rồi...

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...