loading...

Đã nhớ một cuộc đời (Chap 18)

Chap 18

Đi hết quán mới biết, quán của chị Huyền Không phải

rộng, mà là quá rộng... Đằng trước là cái chỗ nó với chị

đang đi, còn một khu kiểu vườn đằng sau nữa để khách ai

muốn yên tĩnh thì ra, hai chỗ đều thông hết với quầy thanh toán , quán rộng thế này mà có mỗi 4 nhân viên @@. Bóc lột sức lao động là cái chắc :

_Quán rộng quá chị, ơi.

_Uhm, làm lâu rồi, giờ chị về mới mở á nhóc.

Rồi chị dẫn nó đi tiếp... Sau một hồi tham quan quán thì

nó cũng biết tất cả các khu, phòng bếp,WC.. Rồi thì cũng

quen thôi. Mặc cho chị Huyền cứ luyên thuyên giới thiệu,

nó thì đứng ngó ngó cái khu vườn phía trong, nó thích làm trong chỗ đó.. Thôi kệ xin chị Huyền sau, ra ngoài giúp mọi người kê đã :

_ Em ra giúp mọi người nha chị?

_Thôi, nhóc về đi, quần áo bẩn hết rồi kìa, mai mới phải

làm.

_ Mai khai trương rồi, mà còn chưa xong thế này thì làm

thế nào được. Chị cứ để em, không sao đâu.

_Hihi, vậy ra xếp với chị nào nhóc...- Hết khách sáo luôn

@@.

Chị với nó ra thì mấy đứa kia cũng chưa kê xong, vì nhiều

quá, nó đành nhảy vào phụ, mà cũng lạ, hai thằng kia kê

cùng mà chẳng nói năng gì cả. Chắc không thích nó, còn

nhỏ Mi cứ một lúc lại nhìn nó cười cười, cái kiểu cười híp

hết cả mắt của nhỏ đáng yêu thật đấy, cơ mà vô duyên thế thì yêu không đáng. Hì hục kê mãi đến 6h mới xong, Xẩm xẩm tối rồi, nó cũng mệt vì cả sáng được cái bánh mì với chai nước. Đành bảo với chị là nó về :

_Chị Huyền, em về nhé mai em sang.

_Thế mai nhóc tính làm sáng hay chiều zợ?

_Chắc em làm ca chiều thôi, sáng em phải học rồi chị.

_Vậy sáng mai không qua được hả nhóc?

_Dạ mai em lên trường nhận lớp rồi.

_ Uhm tiếc ghê, mai chị khai trương.

_ Không sao mà chị, chiều em qua làm luôn.

_ Đành thế vậy, giờ nhóc về hả?

_Vâng, em về thôi muộn rồi, bỗng :

_ Ục...ục..- Ôi đói quá, cái bụng nó sôi, nhục ơi là nhục,

trước mặt chị Huyền mới đau.

_Hihi, gớm chưa, tội nhóc quá, ăn được có cái bánh

mì..hihi, nãy giờ chị quên, nhóc đợi chị xíu nha.- Chị nói

xong chạy vô phòng bếp, để mặc nó ngại ngại, ngơ ngơ

nhìn chị, Nhỏ Mi ở đâu chạy lại chỗ nó, hai thằng kia thì

không thấy nữa, chắc về rồi :

_ Cậu là sinh viên hả?

_Uhm.

_ Tớ cũng thế, bằng tuổi cậu luôn, tớ tên Mi, cậu tên gì?

_ Tớ tên M.

_ Thế nhà cậu ở đây à?

_Không, tớ dưới quê.

_Ở đâu...?- Nhỏ đang hỏi thì chị ra, may quá, đã mệt rồi

còn hỏi nhiều, nhỏ nhìn thấy chị thì cười cười :

_ Bé Mi tính cưa thiệt đó hả...hihi?-Chị nháy mắt.

_ Dạ không chị ơi, em hỏi han chút thôi mà, ...hihi.

_ Ờ ha, nhóc tồ này ai mà thèm, hihi.. Mi nhỉ?- tồ à, đây

biết nhiều thứ lắm đấy nhá, tuổi 18 đừng coi thường. Nhỏ

Mi vâng nhẹ, xong đứng dậy quét căn phòng, cười cười.

_ Nhóc M..

_Ơ, dạ..?

_Cho nhóc nè..hihi.-Chị chìa một bọc màu đen trước mặt

nó.

_Gì vậy chị?

_Bánh kem, lúc sáng chị mua chưa kịp ăn, giờ cho nhóc

đó... Thấy chị tốt hôn?hihi.-Ờ tốt, bà không ăn mới cho

tôi, tốt dã man.

_Ơ sao lại cho em?

_ Thì thấy nhóc đói, với lại cảm ơn nhóc vụ lúc chiều

hen...- Một cái giá quá rẻ cho việc cản được thằng cướp,

cơ mà đang đói nên..

_Vậy em xin.

_Gớm, sướng thấy mồ còn giả bộ.

_Hi..dạ thui em về nha.

_Hihi..nhớ chiều mai đến nhá nhóc con.

_Vâng.-Nó cũng quay ra chào nhỏ Mi. Nhỏ vẫn chỉ cười

cười, chắc con này uống lộn thuốc rồi, mà nó tính ở đây

qua đêm hay sao ý, cứ cắm cúi vào quét, mặc dù quán đã

sạch đẹp lắm rồi. Nhưng thôi kệ, chả quan tâm, về đã. Ra

cổng thì thấy anh Vinh đang hút thuốc, chào anh rồi xin lại cái xe đi về. Để ý thấy có mấy đứa cứ nhìn nhìn cái biển tuyển nhân viên, chắc tính xin vô làm, tốt quá. Mà giờ mới để ý, quán cafe này dưới chỗ phòng trọ nó có một đoạn, thành ra từ chiều bà Huyền chỉ đường đi một vòng tròn, hazzj chắc mới ra HN nên không biết, đúng là...

Về đến căn phòng thì nó nằm phịch ra giường cho đỡ mệt

một lúc xong đi tắm. Mồ hôi đất cát làm nó ngứa ngáy

khó chịu, tắm xong mới thấy sảng khoái. Cũng chưa nấu

cơm, thôi thì ăn bánh chị cho đỡ đói mai tính sau. Vì sống

một mình nên nó cũng chả để ý gì mấy cái chuyện này lắm, với lại bánh kem chị cho cũng nhiều, ăn no căng mà vẫn thừa. Ăn xong giặt quần áo, cho tiêu, rồi lại ngồi không tự kỷ chả biết làm gì. Đơ đơ một lúc lôi đàn ra chơi chán chê. Mệt quá ra khóa cửa phòng , VSCN rồi ngủ luôn mặc dù hơi sớm. Phần mệt phần đau lên nó ngủ say lắm, hôm ý hình như nó mơ thấy chị Huyền.."Một thằng khốn đa tình". Tiếng nói của một người con gái miên man, mị ảo em là ai vậy?

Sáng hôm sau dậy sớm, chắc do hôm qua ngủ sớm, dậy

xong mới thấy đau ở bụng, hôm qua bị thằng cướp đạp

hôm nay mới thấy đau. Chán quá. Nhăn nhó ôm cái bụng

ê ẩm vào VSCN, nó tính ăn sáng vì vẫn sớm. Chạy ra

ngoài đường thì thấy tỉnh táo hẳn, sáng sớm lên cũng

không có xe mấy, không khí trong lành, lại còn vào thu

nữa chứ. Nó hít một hơi dài, hơi đau bụng nhưng cảm giác thật sảng khoái. Đi mua được gói mì về ăn, khổ nỗi không có bát đũa, đành bóp vụn xong nhai sống, rồi uống nước, mong nó chín trong bụng @@, mà công nhận thấy cũng no. Xong thì thay quần áo chuẩn bị đi học, nó chọn mộtchiếc áo trắng trường cấp 3 cũ, vì ba năm nó không cao to thêm được tý nào lên mặc vẫn vừa vặn, tính mặc cái áo sơ mi, nhưng ngày đầu thì cứ áo trắng học sinh cho lịch sự,mặc dù đã là sinh viên. Khóa cửa xong, phóng con xe cào cào tự tay mình mua lên trường cảm giác sung sướng pha chút tự hào, vì dù sao cũng là đồ đầu tiên mình tự kiếm tiền mua mà. Đường tầm này bắt đầu đông rồi, đa phần phụ huynh đưa con em đi học, nhưng cũng không ảnh hưởng đến nó, đi xe đạp lên lách tốt. Đến trường thấy cũng đông người, vào dựng xe trong bãi thì cả một hàng dài mới thấy một cái xe đạp của nó, còn lại toàn xe máy, nghiễm nhiên xe nó trở thành hàng độc, hehe, thấy vui.

Khổ sở hỏi han mãi mới vô được lớp, vào thì mọi người

cũng đông rồi cơ mà chưa thấy giảng viên đâu. Nó chọn

luôn cái bàn phía dưới, nơi lấp sau một nhóm con gái

đang tám, để nó có thể ngủ mà không bị bắt.. Hehe. Lúc

sau thì ông thầy cùng mấy đứa đến muộn cũng vô, có một thằng vừa đến, tiến xuống chỗ nó :

_Tôi ngồi đây với ông được không,? trên kia thưa quá.

_Uhm, ông ngồi đi.

_Tôi tên Tuấn, ông tên gì?

_Tôi tên M.

_Uhm, ông ở đâu vậy?

_Tôi ở dưới HT.

_Cũng gần, nhà tôi ở ngay đây luôn, chả muốn đi học cơ

mà obz lại bắt đi hazzj.

_UHm.-Chắc lại một thằng công tử rồi, tóc tai dựng mà

bóng lộn kìa.

_ Ông đỗ cao không?

_Cũng đủ điểm thôi.

_ Mà ông lên đây với ai?

_Tui trọ một mình.

_Ghê..-Cứ thế nó và thằng Tuấn nói chuyện với nhau, chả

hiểu sao con trai dễ thân thật, nó còn thấy thằng Tuấn

giống thằng Long bạn nó. Mặc kệ cho ông thầy nói nói,

dặn dò, thằng Tuấn ngồi tia gái, bố thằng mất nết.... cơ

mà nó vẫn để ý mấy đứa thằng Tuấn chỉ con trai mà..

Giờ nhìn xung quanh mới thấy, lớp nó cũng đông, khoảng

hơn 100 đứa, Con trai con gái đồng đều, nhưng gái xinh

thì có ít tẹo, hay chưa để ý hết nhỉ? Thấy mỗi hai nhỏ cùng tên là Linh, xinh xinh thôi, còn lại không biết. Vì nó ở cuối. Dặn dò chán chê nó cũng được tan :

_ Hôm nào rảnh ông vào nhà tôi chơi nhé, ngay gần đây

thôi.- Vừa vào lớp đã gặp được một thằng bạn thân thiện ,

vui thật.

_Uhm, cảm ơn.-Thằng Tuấn gật đầu rồi phóng xe đi.

Ra lấy cái xe đạp đi về thấy xe đổ chỏng chơ, bố mấy cái

đứa vô ý thức. Đạp xe về qua chợ LB thì mua được cái

bát, đĩa, thìa với mấy đôi đũa, tiền mọi người cho vẫn còn

vì khi ở trọ cùng anh Cương có mất tiền mấy đâu, mua

thêm chục gói mì bình dân ăn dần cho rẻ. Tiền thì không

phải nhiều, còn phải sống đến cuối tháng mà. Về đến

phòng nó gỡ mấy cái quần áo khô vào luôn, đun nước làm

mì ăn, được cái bà chủ nhà cho mượn mấy đồ nhà bà

không dùng đến, kiểu như ấm đun nước, phích, bình

nước... Toàn nước, cơ mà đỡ khổ, còn thêm cái bếp ga

mini nữa.

Chế mì xong nó ăn ngon lành, không thay quần áo, vì lười,

nó nằm lên giường ngủ luôn đặt báo thức để chiều đi

làm...

.

.

.

Chuông reo.. Tỉnh dậy vào rửa cái mặt cho tỉnh xong vác

xe lên quán, đến nơi thì thấy quán có vẻ đông đông. Anh

Vinh vẫn ngồi ngoài đó, chỗ anh bây giờ có thêm hai lãng

hoa to hai bên, mang băng rôn khai trương quán.

_A M, đến rồi à?

_Vâng, mọi người chắc bận lắm, thôi để em vào luôn.

_Uhm chú vào đi, tối qua tuyển thêm được mấy đứa nhân

viên lên cũng bình thường chỉ có lúc sáng đông thôi, chủ

yếu toàn khách của cái Huyền ý mà.

_Vâng.

Dắt cái xe đạp ra bãi xong nó đi vào, không thấy chị

Huyền đâu cả. Thấy mỗi nhỏ Mi đang đi loanh quanh chạy trà.

_ Cậu đến rồi à? Vào kho lấy đồng phục đi, còn đúng một

bộ của cậu đấy, thẻ nhân viên mình dính ở ngực áo luôn

rồi đó.

_Uhm mình cảm ơn.

Nó thấy nhỏ Mi cười híp cả mắt xong lại chạy đi trà tiếp.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...