loading...

Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chương 97

Đêm hôm ấy, khoảnh khắc khi mà cái cảm giác “âm ấm” thình lình xuất hiện từ phía đằng sau ngay dưới phần mông, như đã kể nó nhanh chóng tạo cho mình sự khoan khoái lan tỏa và lạ lẫm đến độ kích thích dữ dội nhưng thực sự mọi chuyện chưa dừng lại ở đó, ngoài sự tích cực do cái cảm giác chưa định hình đó mang lại cho thể xác thì to lớn hơn cả, bao trùm hơn nữa trong tâm trí mình lúc ấy là một nỗi sợ tiềm tàng kinh khủng mà chỉ cần tinh ý tí thôi thì ai cũng có thể nhìn thấu được.

Ngẫm lại đi, nguyên cả ngày nay từ lúc đi học về buổi trưa, ăn cơm, tắm táp cho đến tận giờ này thì sự ám ảnh duy nhất với tâm trí mình chẳng thể nào khác ngoài việc Dì Linh tè dầm trong quần xong còn lê lếch lôi từ nhà tắm lên tận phòng mình rồi thì bước hẳn vào ngồi trong nệm khi mà thứ nước nồng nàn oái ăm kia vẫn còn nhỏ đều đặn, dai dẳng và cũng cái chuyện tâm sinh lí đó chính là nguyên nhân khiến cho mình bị phá giấc ngủ hai lần, mất hẳn cả chỗ ăn nằm yên ái thân quen, bắt buộc phải nằm đây ngay trong phòng Dì Linh vào lúc này.

Vậy thì chắc chắn việc đầu tiên sau khi cảm nhận được cái ấm nóng lạ lẫm kia hẳn nhiên phải là ngay lập tức kiểm tra xem nguồn gốc sự tăng nhiệt độ đột ngột ấy là do đâu, khi mà xuất phát điểm khiến mình hình dung ra sự việc lại bắt đầu đúng ngay “cái chỗ” nhạy cảm đó, “cái chỗ” kì quái đã tạo nên những tấn bi kịch nói trên, “cái chỗ” mà ai cũng biết là chỗ nào ấy.

Mặc dù bản thân cứ mãi chộp giật với việc đấu tranh tư tưởng “chẳng lẽ lại như mình nghĩ”, “chắc là không đâu mà” rồi thì “nhỡ đâu bị bắt quả tang” thật không lấy làm lạ vì rằng bất kì một kẻ nào đó khi làm việc xấu chắc chắn trong đầu hắn sẽ ít nhiều hình dung ra viễn cảnh của một tình hình tệ nhất, hẳn là vậy nhưng nếu cứ nằm yên bất động, giả vờ không hay không biết như thế này thì liệu chừng mình sẽ được bình yên hay là chỉ ít phút nữa thôi chỗ ngủ tạm được cho là an toàn cuối cùng này sẽ bị vấy bẩn bởi thứ nước không biết là vàng đục nhơ nhớt hay trong veo ngọt nhạt nữa.

Nín cả thở để rụt rè cho cả hai phần bả vai núp hẳn vào trong chăn, tay mình chậm chạp tiến dần đến nơi “ấy”, cái nơi mà ban nãy đã vô tình tạo cho lớp vải phủ bên ngoài độ âm ấm khó tả, cái nơi lọt thỏm trong khoảng giữa hai cẳng chân dài ngoằng của Dì Linh mà thình lình, mình dừng lại.Giây phút tim mình đập như trống vỗ từng hồi thình thịch khiến hai ***g ngực muốn thổi tung cả xương văng ra ngoài cũng chính là giây phút mà bàn tay mình như đã định sẵn từ tốn nắm gọn lớp vải quần của “địch”.

Vò nhè nhẹ vài lần, nhún ra nhún vào cứ như là đang thử độ đàn hồi của lớp vải quần đến gần 30 giây nhưng vẫn chẳng thấy sự lạ trong tưởng tượng.Chưa tin hẳn, mình dùng tay nguấy qua nguấy lại liên hồi quanh khu vực đó một lượt nữa rồi cuối cùng mới chụp hẳn vào phần vải quần ngay nơi bí hiểm mà sột soạt kiểm tra ráo riết.

Sau một hồi quanh quẩn mò lấy mò để, kĩ càng đến mức mình còn ngang nhiên kéo căng lớp vải đó lên rồi thả xuống cứ như thể nó đang là chiếc quần mình dùng để mặc trên người vậy, mãi cho đến khi chắc chắn rằng hiện không có bất kì một loại dung dịch nào khiến cho quần Dì Linh bị ấm lên mới thôi, nhiều lúc thiếu điều mình chỉ còn nước chưa cho tay vào lục lọi trong trỏng, nhưng hên là kiềm chế lại được.Cũng phải công nhận với các bạn là Dì Linh hôm ấy ngủ say thật, mình rà soát vô ý vô tứ đến cái độ nhấc hẳn thun quần ra rồi thả vào gần như là “bưng bưng”, không những thế mình còn chủ trương nắm hẳn bề mặt vải căng ra phía trước mà nói dại nhiều khi tay cứ có cảm giác kiểu xuất hiện những vật thể thanh mảnh, quăn tít cũng bị căng ra theo ấy, vậy mà Dì Linh không hay không biết gì vẫn lè lưỡi ngáy đều kinh khủng thì cũng đủ biết mối quan hệ giữa lợi ích của việc đi tè với đi ngủ là vô cùng gắn kết, liên quan không?

Nói luôn nhé, chẳng phải vì đã chắc chắn rằng Dì Linh đã ngủ ngáy o o nên mình mới dám to gan thực hiện hành vi khá là đồi trụy như thế đâu, mà cho dù Dì Linh có đang thức hay chỉ là giả vờ ngủ đi chăng nữa thì mình cũng vẫn sẽ làm như thế.Không phải là vì thấy dễ nên nói cứng, thực tế mục đích sâu xa của vấn đề không chỉ đơn thuần nhất thời chỉ là chỗ ngủ mà còn bởi một lí do cực kì nhân văn khác, đó là việc mình không thể vì bản thân quá dễ dãi mà dần dà làm hư hỏng đi tính nết trong trẻo của Dì Linh vậy được, đành rằng là ngây thơ vô tư thật đấy nhưng ai đời con gái con nứa lớn tòng ngòng mà thậm chí là luống tuổi có con rồi đâu có thể để phè phỡn đụng đâu bạ đó như vậy được.

(Không phải là để ngụy biện cho hành vi man trá của mình đâu, cái đó là vì muốn tốt cho Dì Linh thôi, thật đấy…thật mà!)

Ngồi dậy với vẻ mặt cân cớn nhìn đời, giây phút ấy bỗng nhiên mình cảm thấy vô cùng tự hào vì vừa làm được một việc tốt cho đời, tốt cho người lại “tốt” cho ta.Liếc mắt nhìn xung quanh với thái độ cực lãng tử, mình nhẹ nhàng với tay lấy điều khiển tắt ti vi rồi lại nằm xuống.

Mình cố gắng nhắm nghiền hai mắt một cách đầy bạo lực, cố gắng ngủ lại bởi vì sáng mai còn phải đi học, phải cày ải ròng rã trong 5 tiết với toàn những môn xã hội, nhưng thật quá khó cho một người đã bị đánh thức vì những lí do cực kì xàm xí đế tới ba lần đi tìm lại niềm tin vào những giấc mộng.Mình nằm đó, nằm trằn trọc lăn qua lăn lại mãi cho đến gần 4 giờ sáng nhưng vẫn không sao ngủ lại được trong khi phía bên kia chiến tuyến, nơi đầu sóng ngọn gió người con gái tên Linh vẫn đang kiên cường, bình tĩnh…nằm cong đít ngáy không thấy bình minh đâu.

Đau đớn!

Lòng tràn đầy sự đố kị, mình quay qua nhìn Dì Linh với cặp mắt lờ đờ của kẻ kém giấc, bất giác chợt nghĩ về câu nói của người xưa “ngủ say như chết” quả thật không sai vì đây đâu phải là lần đầu tiên tụi mình nằm cạnh nhau đâu mà nhớ lại thì mấy lần trước cũng y như thế, từ đêm đầu tiên mình động lòng phàm rồi thì đêm nhậu say bị gắn với nickname “Duy rờ vếu” nữa, Dì Linh cứ ngủ rồi là ai rờ rẫm cũng cấm có động đậy gì cho căm trong khi cô Trang bị bệnh sốt li bì li táng nhưng mình mới đụng chạm tí là “biểu hiện” ngay.

Giờ chắc chỉ có nước la ầm ầm kiểu cháy nhà, động đất các thứ thì gương mặt với toàn những đường nét dịu nhẹ thanh thoát kia mới chịu mở mắt mất.

Híp mắt lườm nguýt, mình nhanh nhảu đưa mặt lại sát cánh tay Dì Linh mà tẻn tò nhìn ngắm cũng như khịt mũi nhằm tìm kiếm mùi hương quen thuộc ban nãy.Mình hít hà liên tục kiểu lạ lẫm vì đột ngột nhận thấy tay Dì Linh nó có một cái mùi gì đó thơm thơm sao ấy lại còn mềm mềm nhủn nhủn nữa chứ, khẽ áp mặt vào sát bàn tay đang nắm hờ đó mà mình đến là ngây ngất, cảm giác cứ như cuộc đời này chưa từng được chạm vào bất kì thứ gì lại có thể mềm mại đến vậy.

Nhích người thẳng dậy trong tư thế nằm, mình gác đầu lên gối để toàn thân có thể ngang bằng với Dì Linh rồi rụt rè đưa cánh tay tới gần sát người Dì để khẽ khàng luồng từng ngón từng ngón đan xen vào kẽ tay người con gái đang nằm gần kề một cách khá là Hàn Xẻng.

Bất chợt mỉm cười mà bản thân mình cũng chẳng hiểu tại sao lại cười nữa, cứ có cảm giác vui vui rộn ràng, cảm giác thú vị của sự hồi hộp đã từng trải qua.Nó thật sự giống lắm, giống y hệt với những tiếp xúc thưở ban đầu giữa mình với My, mà hình như còn hơn thế nữa thì phải bởi bây giờ, ngay lúc này sự chủ động chỉ đến từ một chiều và rằng đối phương thì cứ gáy o o chứ có hay biết gì đâu.

Cuộc sống này người ta hay nhắc nhau rằng tình cảm là một ngọn lửa âm ĩ, theo tháng ngày nó sẽ thực sự bùng cháy giữa “cái nóng” hạnh phúc khi bạn nhận được sự hồi đáp từ đối phương nhưng khi đã va chạm nhiều với thực tế thì riêng bản thân mình lại không nghĩ như vậy.Có những thứ cảm giác mà chỉ khi yêu đơn phương ta mới có được, đó là những xúc cảm của sự hồi hộp, sự mong chờ day dứt, nỗi nhớ nhung hay rung động bần thần tê tái mà chắc chắn sẽ mất đi theo năm tháng khi tình yêu dần tiến tới đỉnh yêu thương.

Bởi vậy nên đừng thắc mắc tại sao nhiều người lại có thể kiên nhẫn dành tình cảm cho người khác giới tận một thập kỉ hoặc giả là ngay đến chính bản thân bạn đôi khi lại chần chừ trong việc bày tỏ đến vài năm, đó chưa hẳn là tại “nỗi sợ bị từ chối” hay “cái ê chề của chữ:không” mà biết đâu đấy là vì bạn đang sợ, sợ đánh mất một thứ gì đó thú vị hơn, cảm giác của “đơn phương”.

Tương tự thế, nếu lúc ấy Dì Linh còn thức thì hẳn mọi chuyện có lẽ sẽ rất chán vì mình chỉ có thể đứng trước hai sự lệ thuộc hoặc “có” hoặc “không” từ quyết định của Dì Linh bởi vậy cứ như hoàn cảnh hiện tại chẳng phải sẽ tốt hơn rất nhiều sao, Dì Linh không phải khó xử trong việc đưa ra quyết định và mình cũng vậy, không buồn phải suy nghĩ đắng đo hay bận tâm quá nhiều vì ngoài bản thân mình ra thì có ai hay biết gì đâu cơ chứ.

Cười nham hiểm, lưỡi mình liếm thành một vòng tròn quanh miệng trông khá tiểu xảo, ngước mắt nhìn lên trời dần dà khiến đầu óc mình quay quần với những toan tính khó mà kiềm chế lại được.Bất giác liếc mắt nhìn sang phía bên cạnh, mặt mình tiến sát lại gần thật gần bên phần má đang ửng hồng nhẹ của Dì Linh để lén lút đặt lên đó một nụ hôn, chính xác hơn là một cái hôn vụng trộm.

Căn phòng bỗng chốc chìm vào im lặng, cái im lặng thường thấy của sự chờ đợi, 5 giây…10 giây trôi qua vẫn không hề có bất kì hành động chống trả hay dịch chuyển né tránh nào xảy ra.Và rồi như không hề được chỉ dẫn hay định sẵn ý đồ từ trước, mình lại nhanh chóng áp sát rồi sau đó hôn tới tấp vào mặt Dì Linh liên tục mà đôi khi cường độ có thể nói là sắp sửa đạt đến ngưỡng cửa của sự “ngấu nghiến”.

Trong lúc thực hiện hành vi cưỡng ép ấy mắt mình mở rất to và tròn nên hoàn toàn có thể quan sát hết tất cả mọi chuyện đang xảy ra, từ độ đàn hồi của phần thịt nơi xương hai gò má sau từng pha chèn ép cho đến những khoảng da trơn nhẵn, long lanh ướt át đầy thi vị nổi trội lên hẳn dưới ánh đèn phòng ngủ mờ nhạt vì bị đôi môi tham lam của mình lướt qua đều được mình cẩn thận thu ghi vào tầm mắt, đi thẳng vào tâm trí để có cái mà nhớ, mà hồi tưởng vì biết đâu đấy, bởi cái cuộc sống quá là phũ phàng này thường có thói quen biến những “kỉ niệm” tuyệt vời thành…”hồi ức”.

Lúc đó mặt mình gần mặt Dì Linh lắm, gần sát rạc luôn nên khi vừa khẽ cúi đầu nhìn xuống theo một phản xạ là y như rằng lập tức vài hình ảnh không mấy hay ho liền hiện ngay ra đó, ngay trước 2 con mắt đang cố gắng mở to hết cỡ của mình, mọi thứ trong ngực áo Dì Linh được phô bày đầy đủ tựa một chương trình triển lãm thăm quan khiến cho đầu óc mình bắt đầu bùng lên những suy nghĩ “lạ lùng”.

Nuốt nước miếng đánh ực thành tiếng, mình nhanh nhảu đưa tay lên ngực áo Dì Linh đúng ngay cái chỗ mà tầm mắt mình vừa ghi nhận vị trí nơi hai quả đồi tọa ngự, chầm chậm mình xòe rộng tay bóp nhẹ một cái đại khái sau đó liền ngước mắt nhìn mặt Dì Linh đánh giá tình hình, giống như mong đợi của mình Dì vẫn nhắm nghiền tự nhiên buông lơi mi mắt y như lúc nãy.

Tiếp tục với vũ điệu thần thánh của bàn tay nhưng lần này mình chỉ chìa ngón trỏ hẳn hòi ra trước sau đó đều đặn ấn vào hai phần đỉnh đồi thâm thấp trên hai ngọn đồi ban nãy với ý định trêu ngươi trả đũa là chính, lúc đó trong mình đã biến mất hoàn toàn cái cảm giác khoan khoái thinh thích mỗi khi tiếp xúc với phụ nữ, không phải là Gay nhưng mà mình chỉ thấy mắc cười, muốn cười nắc nẻ vì cứ tưởng tượng ra tình huống nếu Dì Linh đột ngột thức dậy và thấy những gì mình đang làm ắt hẳn Dì sẽ tức điên lên mà gầm rú, nghiến răng rồi chà đạp thân xác mình đến chết mất.

Được một lúc, niềm vui từ từ tan biến dần mà cũng chỉ vì chính cái khung cảnh ảm đạm của căn phòng với những thứ ánh sáng mờ mịt buồn bã đêm hôm ấy, khịt mũi mình cúi đầu hí hoáy xuống gần sát thân người Dì Linh với ý định hôn vài phát lên cổ cho bỏ ghét bởi thấy nó cứ trơn tru láng o sao sao đó trông rất kiều diễm thì trớ trêu thay, đúng lúc khi mình vừa thực hiện xong cái hành vi khá là tốt đẹp đó và rời ra thì y như rằng mí mắt Dì Linh rung lên nhè nhẹ kiểu sắp mở ra, mũi cũng khịt khịt như thể vừa bị tóc của mình châm vào gây ngứa hay sao đó.

Phải nói luôn là mình giật nảy cả người, tâm lí sợ sệt, tim đập hỗn loạn, tay chân toát ra những thứ mồ hôi lạnh không quá khó hiểu còn riêng “chi thừa” thì thụt vào tới tận đẩu đầu đâu mất tiêu luôn.

Nhích người ra xa Dì Linh, mình nhanh chóng xoay người hẳn về phía bên kia nằm run bần bật, nhắm nghiền mắt chờ đợi từng giây từng phút như thể một trận cuồng phong bi thảm chuẩn bị đổ ập đến.

30 giây rồi 1 phút vẫn chẳng có bất kì động tĩnh gì báo hiệu cho một cơn thịnh nộ sắp sửa diễn ra cả, khẽ đưa bàn tay lên miệng mình mím môi cắn chặt từng ngón rồi thở hổn hểnh từng hồi đau đớn.

Cũng phải mất chừng thêm một lúc bất động nữa, khi mà sự khổ sở tưởng chừng đã lên tới đỉnh điểm mình mới dám cả gan chậm chạp quay gương mặt lấm lét, dấm dúi nhìn ngược về phía sau để thám thính tình hình.

Đầu tiên cũng chẳng dám nhìn cho lâu, chẳng dám soi sét kĩ là Dì Linh đã biết được chuyện mình vừa làm ban nãy hay chưa vì lúc này Dì đã quay hẳn người khác chỗ mình vào thẳng hướng tường, nhưng sau một thoáng quan sát kiểm thấy Dì không động đậy gì nữa thì mình cũng dần lấy lại được bình tĩnh mà thủng thẳng quay hẳn lại nằm ngửa người ra mà thoải mái liếc ngoáy cho thật tỏ tường mọi thứ.

Đoán biết chắc sự việc thót tim vừa rồi xảy ra chỉ có thể là do mái đầu đinh nhọn nhọn lại chỉa chỉa của mình chứ không thể là cái gì khác, tóc mình châm thọt vào mũi làm Dì Linh ngứa ngáy nên quay người vào tường tìm chốn bình yên ngủ tiếp trong vô thức, chắc chắn là vô thức vì nếu lúc đó Dì cảm nhận được sự việc thì mình hẳn là bầm dập mất rồi chứ làm gì an toàn nằm phè phỡn nơi đây nữa chứ.

Cũng chính vì cái suy nghĩ quá qua loa như vậy nên đâm ra lúc đó mình không thấy sợ chút nào, chẳng buồn đề phòng mà hình như còn lì thêm nữa.

Ngồi dậy ngáp một hơi thật dài, mình đứng thẳng người đá chân thể dục thể thao này nọ các thứ rồi lẹ làng mở cửa phòng, đi vệ sinh sau đó quay trở lại cái chốn bồng lai này ngủ tiếp vì để ý thấy bên ngoài cửa sổ trời hãy còn nhá nhem lắm.Nói là ngủ nhưng thực tế có gác đầu êm ái được chút nào đâu, vẫn cứ lặp đi lặp lại cái điệp khúc trằn trọc ấy mà thôi.

Sau một hồi nằm trườn dài trong nỗi cô đơn thời khắc đêm đen gần về sáng, mình ngồi dậy với tay lấy điều khiển tắt điều hòa sau đó nhoài người chui toạt vào chăn luồn tay qua eo ôm Dì Linh thật chặt từ phía sau.

Cảm giác lúc đó phải nói luôn là…sướng!

Eo của Dì Linh vừa thon vừa gọn, người ngợm cũng gọi là có da có thịt khúc nào ra khúc đó đặc biệt là khoảng thời gian này thì Dì có dây người hơn như mình đã kể ở chap mà Dì đứng nấu ăn dưới bếp gần đây chứ không phải ốm nhôm ốm nhách như mấy hot girl hot dog bây giờ.Nói chung là ôm rất vừa tay lại có cảm giác lâng lâng khó tả.Cánh tay mình thì vòng qua eo còn bàn tay thì đặt lên bụng đâm ra mọi nhịp thở của Dì mình hầu như đều cảm nhận được hết.

Và rồi chuyện gì đến cũng đến, như bao thằng con trai khác khi gần gũi cơ thể một phụ nữ, cái “chi lạ” của mình có dấu hiệu thức giấc sau một khoảng thời gian dài im hơi lặng tiếng, mình thì cũng không biết là bây giờ nó mới “ngoảnh mặt” lên nhìn đời hay là đã ngoảnh từ trước rồi nữa mà chỉ biết lúc mình phát giác ra sự lạ là đã thấy nó đang “đứng thẳng” lên trong quần và đâm nhè nhẹ vào mông Dì Linh rồi, vì mình đang ôm chặt Dì từ phía sau mà.

Mình thề là lúc ấy mình vừa đỏ mặt lại vừa bối rối không biết tiếp theo nên làm sao nữa, tâm trí mình đấu tranh dữ dội lắm giữa việc cứ tiếp tục ôm Dì Linh như thể không biết gì về chuyện “thằng ấy” đang phản chủ hay là thể hiện bản lĩnh nam nhi lập tức tách ống ra khỏi ao tù.

Phù, chắc có lẽ các bạn cũng đoán biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nhỉ vì mình vốn bản tính nhút nhát, sợ sết các thứ nên làm sao mà dám…nhưng không, lần này thì không vì khi đầu óc vẫn còn khốn đốn với cuộc chiến sinh tử thì đột nhiên từ nơi háng chân mình xuất hiện một luồng điện rất lạ, nó nhanh chóng lan đều ra xung quanh tạo cho mình cảm giác phấn chấn đến tột cùng, có lẽ đó chính là khoảnh khắc mà phần con trong mình thực sự “trỗi dậy”.

Nói là trỗi dậy thế thôi chứ nhìn chằm chằm vào tấm lưng ngay trước mặt là mình đủ lạnh gáy rồi chứ cũng chẳng dám làm gì cho ra ngô ra khoai cả, kiểu sau nhiều năm bị đàn áp dã man không thương tiếc thì trong mình đã vô hình chung hình thành nên một nỗi sợ tìm tàng, sợ đến mức chỉ nhìn thấy bóng Dì Linh từ xa xa thôi cũng đủ dựng da gà các thứ.

Nhưng vừa để không phải mang tiếng là đàn ông yếu đuối lại vừa không được làm những chuyện có lỗi với bản thân nên sau một thoáng chần chừ thì mình cuối cùng cũng đưa ra một quyết định vĩ đại đó là…cứ để thế nằm ôm Dì Linh thật chặt, thật chặt và giả vờ như đang ngủ còn chừa đường rút lui.

Mình nằm ôm Dì Linh ở tư thế nghiêng, ôm chặt cứng mà lâu lâu còn chịu khó thả lỏng để “thằng em” có khoảng trống thoải mái “cạ cạ” vào nơi nó thích, mặc dù chỉ là sau hai ba lớp vải vóc nhưng cảm giác mà nó mang lại nói chung cũng tương đối khá khẩm.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, một hồi rồi lại một hồi thậm chí mình chẳng thể đoán chắc là bao lâu nữa mà chỉ biết tính đến lúc đó nhịp điệu cạ cạ đã nhanh, rất nhanh.

Khoảnh khắc ấy thực sự là “chỉ còn ta với nồng nàn”, mình cứ ngỡ đang đi trên mây bởi trong tìm thức lúc đó mình như là có phép thuật hẳn hòi thật ấy, có khả năng bay từ đám mây êm ái này qua đám mây êm ái khác mà chẳng gặp chút khó khăn nào.

Trong cái yên ắng của căn phòng giây phút ấy, mình được bay, bay mãi, bay mãi cho đến khi bất ngờ bị kéo tụt xuống bởi câu nói của một ai đấy, nó vang lên rất khẽ khàng và gần thật gần.

-Tui méc Ba mấy người…

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...