loading...

Định mệnh khi yêu em - Chap 24

Kết thúc buổi học,Mai theo tôi ra khỏi

trường.

-Mai àk,ko cần phải trở anh về đâu.

Anh tự về được mà.

Tôi dữ lấy tay Mai khi nhỏ vừa dắt xe ra khỏi. Thấy tôi đề nghị,nhỏ nhìn tôi

lo lắng.

-ko để em chở anh về.

-thôi mà,anh về đc. Cho anh mượn xe

nha,mai đi học anh cầm lên.

Mai nhìn vào chiếc xe suy nghĩ rồi cũng gật đầu.

-ừk đc rồi. Anh cầm lái đi

Mai ngồi lùi lại về phía sau,nhường tay

lái cho tôi.

-anh về cẩn thận,tay anh còn chưa

khỏi hẳn đâu. Tối ở nhà mà lo nghỉ ngơi,đừng đi chơi đâu đấy

Mai bước xuống khi về tới nhà nhỏ.

Quàng hai tay nhỏ ôm lấy vai tôi thủ

thỉ.

-anh biết rồi mà,em vào nhà đi.

Tôi cúi xuống,hôn nhẹ lên mái tóc đỏ hồng của Mai. Nhỏ cười vẫy tay chào

tôi rồi bước vào nhà. Tôi nhìn theo

bóng dáng nhỏ khuất sau cánh cổng

mới chịu về. Gần về tới nhà,tôi rẽ sang

con đường tắt ngang cánh đồng. Đi

được giữa đường tôi thấy 1 người con gái khóc lóc thảm thiết. Bên cạnh

là 5 thằng nào đó đang thoả sức dở

trò...

-xin các anh tha cho em...huhu.

Nhỏ đó đầu tóc rũ rượi che hết cả

khuôn mặt. Chắp tay lại van xin chúng nó.

-cô em sao vậy,chiều bọn anh tý đi rồi

bọn anh thưởng...haha

Thằng cằm đầu mặt cười gian xảo.

Đẩy nhỏ ngã xuống,đưa tay dật mạnh

chiếc áo trên người nhỏ ta. Thằng đó như con hổ đói, vội úp mặt lên ngực

con nhỏ đó hôn hít trong tiếng hò

hét,vỗ tay phấn khích của bọn đàn em

xung quanh. Nhỏ ta dẫy giụa,ko

ngừng kêu cứu.

-kêu nữa đi cô em,ở xung quang đây ko có ai hết. Chỉ có bọn anh thôi

àk,ngực em đẹp quá àk.

Trông thấy cảnh tượng đó,máu nóng

dồn lên. Nhìn quanh quất xung

quanh ko lấy 1 ai ngang qua đường.

Tôi dựng xe xuống,bỏ cặp,cởi chiếc áo khoác ngoài vất vào cốp xe.

-làm cái trò gì thế hả bọn kia.

Tôi ngồi lên xe mình,khoang tay lại

nói lớn tiếng. Bọn nó giật mình,hướng

mắt lên nhìn tôi. Thằng cầm đầu đứng

dậy,cùng bọn đàn em bước đến. -mày là thằng nào?

Nó hất cằm hỏi tôi. Tôi nhìn nó thấy

quen,đoán là người mình. Tôi xưng

danh tính luôn,khỏi dài dòng.

-Tao...Bình,em rể anh Trung.

Tôi quay mặt vào khoảng ko. -ơ,anh Bình àk?...sao anh lại ở đây?

Nó giật bắn mình

-cái đó tao hỏi mày mới đúng,chúng

mày làm gì ở đây

-dạ...dạ,tụi em vui chơi tí thôi đại

ca.hì...hì Nó gãi đầu cười chừ. Tôi liếc nhìn bên

bờ cỏ,cô gái đó đã ngồi dậy từ lúc

nào. Đầu tóc rũ rượi vẫn che kín cả

khuôn mặt. Cô ta che ngực mình lại,úp

mặt vào đầu gối. Khóc thút thít.

Tôi lại nhìn bọn đó. Thấy ánh mắt của tôi. Bọn nó cúi gục đầu xuống đất,ko

dám nhìn lên.

-mày...lại đây tao bảo.

Tôi chỉ vào thằng cầm đầu.

-em...em àk?

Nó tự chỉ vào mình rồi nhìn quanh quất hai bên. Bọn đàn em sau lưng nó

vẫn im thim thíp. Ko dám ngẩng mặt

lên.

-tao bảo mày đấy.

Tôi nói lớn tiếng hơn. Nó giật

mình,chân tay run cầm cập từ từ bước lên.

-đi nhanh nhanh cái chân lên.

Nó tới đứng trước mặt tôi,cúi mặt

xuống nhìn đường. Tôi nhìn nó từ

đầu xuống chân,rồi bất thần đạp

mạnh giữa ngực nó. Bị ăn đạp bất ngờ,thằng đó loạng choạng ngã lăn

xuống đường.

-bọn mày giỏi nhỉ,trong khi anh em

đang làm nhiệm vụ. Bọn mày ko có

việc gì làm thì chặn đường con nhà ta

dở trò đồi bại hả?... Bọn mày thích thì đi vào nhà nghỉ kiếm lấy 1 con. Hay là

tiền anh Trung cho ko đủ để chúng

mày vui chơi?

-dạ...dạ...ko phải vậy đâu anh.

Nó gượng dậy,quỳ thụ xuống ánh

mắt sợ sệt nhìn tôi. -thế vì cái gì?

Tôi chừng mắt lên quát nó. Nó im

lặng,ko trả lời đc. Tôi lại nói tiếp.

-anh Trung ko để chúng mày phải

chịu thiệt. Mỗi phi vụ làm ăn đc,anh ấy

chia điều cho ae trong khi anh ấy ko lấy 1 đồng. Chúng mày làm vậy rồi sau

này anh Trung mang hoạ thì sao? Bọn

mày chả ân nghĩa đại ca mk thế àk...

Tao ko biết Khánh con chỉ bảo,dạy dỗ

chúng mày ra sao. Nhưng bây giờ

chúng mày là người của anh Trung. Phải theo quy tắc anh ấy đề ra. Bọn

mày còn nhớ quy tắc đó là gì ko?

-dạ...chúng em nhớ.

-nhớ mà vẫn làm...

-dạ bọn em biết lỗi của mình. Mong

anh tha thứ... Cả bọn nó quỳ xuống trước mặt tôi.

-lần này tao bỏ qua. Về mà nói lại với

toàn bộ ae. Đừng để truyện này tái

diễn thêm 1 lần nữa. Đến tai anh

Trung thì bọn mày ko xong đâu. Về đi

-dạ,cảm ơn đại ca đã tha tội. Xin phép anh,bọn em về...đi chúng mày.

Bọn nó đứng dậy,rủ nhau ra về. Tôi

quay lưng lại nhìn theo bóng dáng

bọn nó khuất khỏi con đường. Thở

dài nhẹ nhõm,tôi lại chiếc exicter của

mình. -có phải Bình ko vậy?

Giọng nói của một người con gái vang

lên sau lưng mình. Tôi giật mình quay

người lại. Người con gái đc tôi cứu

đang hiện ra trước mặt tôi. Tôi sững

sờ đứng yên bất động,còn con nhỏ đó vội vàng chạy đến ôm chầm lấy tôi.

-đúng là anh đây rồi. Bình...!

Hồi còn học cấp 2,gia đình tôi nghèo

chứ ko đc anh Trung nâng đỡ như

bây giờ. Suốt 4 năm học,tôi ko lấy nổi

1 người bạn thân. Bọn nó khinh tôi,vì đơn giản chẳng ai chơi dám cùng 1

thằng nghèo.

Đến đầu năm học lớp 9,có người con

gái chuyển vào lớp tôi. Vừa nhìn cô ta

bước vào lớp,tôi và mấy thằng khác

chết mê với vẻ ngoài xinh xắn của cô ta. Đó là người tôi yêu đầu tiên trong

cuộc đời. Một cuộc tình đơn phương

mang cay đắng,hận thù và cả sự nhục

nhã trong đó.

Nhỏ chọn chỗ ngồi cạnh tôi,đối xử rất

tối với tôi. Thời gian thấm thoát trôi qua đc 1 tháng,tôi đã thầm yêu nhỏ.

Nhỏ quá tốt với tôi làm tôi lầm tầm

tưởng nhỏ cũng có tình cảm với mình.

Tôi quyết định tỏ tình nhỏ mặc dù tôi

biết mình ko bằng với ai. Chỉ cần nhỏ

yêu tôi,tôi cũng yêu nhỏ. Thì kể cả 1 túp lều tranh,2 quả tim vàng cũng sẽ

hạnh phúc bên nhau. Tôi suy nghĩ

như vậy đó

Đêm rằm trung thu,tôi mặc bộ đồ rẻ

tiền mà tôi cho là đẹp nhất của mình.

Gọi điện hẹn nhỏ xong,tôi lấy chiếc nhíp rút ra đc tờ 100k tiền từ lợn tiết

kiệm của mình. Tôi đút vào túi quần

rồi vội vàng chạy xe ra chợ. Mua lấy 1

bó hoa hồng rồi đặt bó hoa hồng vào

giỏ xe,tôi phóng lên đê biển.

Tới điểm hẹn tôi gạt chân chống xe,lấy bó hoa từ trong giỏ xe. Tôi

ngồi xuống bờ bao chắn sóng,cảm

nhận từng làn gió biển mát rượi thổi

vào người mình. Tôi lâng nhẹ bó hoa

hồng,mỉm cười hạnh phúc. Chỉ vài

phút nữa thôi,tôi sẽ tỏ tình người con gái mà tôi yêu thương.

Chờ đợi mỏi mòn cuối cùng nhỏ cũng

tới.

-có chuyện gì vậy Bình?

Nhỏ cất tiếng trước,tôi vội đứng dậy

giấu bó hoa sau lưng. -àk...ừk. Linh mới tới àk?

-mình vừa mới tới,có truyện gì vậy?

Nhỏ tò mò hỏi làm tôi ngại ngần,bao

nhiêu khí thế trôi đâu mất. Chỉ biết gãi

đầu cười chừ.

-Sao vậy?Bình nói nhanh lên đi. Nhỏ dục,làm tôi hoảng hốt. Lấy hết

can đảm,tôi hít lấy 1 hơi dài rồi chìa bó

hoa ra trước mặt nhỏ.

-Bình yêu Linh,Linh đã thay đổi Bình.

Khiến Bình có thêm niềm tin vào cuộc

sống... Nhận lời làm người yêu Bình nhé.

Tôi chỉ nói đc vậy,cảm nhận đc tim

mình đang đập thình thịch như muốn

nhảy ra khỏi lồng ngực.

-Bình nói thật hay đùa vậy?

Nhỏ ngạc nhiên. -thật.

Tôi gật đầu ngay tắp lự.

-Haha... Bình nghĩ sao khi Linh lại đi

yêu một người như Bình chứ. Làm

bạn mình có thể đc nhưng riêng

người yêu thì Bình ko đủ tư cách để nói chuyện đó với Linh đâu. Thứ 2

nữa là Linh có người yêu rồi. Xin lỗi

nha...hihi

Tôi nghe như sét đánh bên tai mình.

Từng cơn gió biển thổi qua làm tôi

thấy lạnh. Linh đang đứng đó cười chế nhạo còn tôi chôn chân tại chỗ,ko

nói đc lấy 1 lời. Biết nói gì khi nhỏ từ

chối tôi 1 cách phũ phàng như vậy.

Mọi thứ như xụp đổ trước mặt tôi.

-Bộp...

Bó hoa trên tay tôi bị đá rơi xuống đất. Chưa kịp định thần tôi lại ăn chọn

cú đấm ngang mồm. Chưa dừng ở

đó,tôi còn phải hứng thêm vài cú đạp

ngang hông.

-thôi được rồi anh...

Tiếng nhỏ Linh ngăn lại. Thằng đó ngồi xuống túm lấy cổ áo tôi. Ánh

sáng lờ mờ của đêm trăng rằm khiến

tôi nhận ra. Ko ai khác chính là thằng

lớp trưởng lớp tôi.

-đm mày gan lớn quá nhỉ. Tán ai ko

tán đi tán người yêu tao. Ko biết thân biết phận mà cũng đòi tán gái àk. Lần

này tao cảnh cáo,nếu còn lần sau mày

đừng hòng yên với tao.

Nó thả tôi xuống,đứng dậy nhặt lấy

bó hoa của tôi đáp mạnh xuống

đường. -đi em...

Hai đứa nó đi khỏi,tôi mới bò dậy.

Nhìn bó hoa bị dập nát,nước mắt tôi

từ từ trào xuống. Tôi ức đến tận

cổ,nắm tay lại đập mạnh xuống đất.

Tôi nghiến răng -hic,chúng mày khinh tao. Đc rồi,đời

còn dài. Mày nói vậy quá sớm chưa

biết ai hơn ai đâu. Để rồi xem...

Tôi cắn răng chịu đựng những lời mỉa

mai,xỉ nhục và cả những trận đòn

trong xuốt cả năm học. Để rồi giờ đây,con nhỏ ngày trước

phũ tôi đang ôm lấy tôi . Khóc ko

thành tiếng. Còn tôi vẫn đứng như

trời trồng,giống như 1 năm trước z.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...