loading...

Định mệnh khi yêu em - Chap 25

-xin lỗi,cô nhận lầm người rồi.

Tôi vội gỡ người Linh ra khỏi người

tôi. Nhỏ bất ngờ nhìn tôi ko chớp mắt.

Cố nín cơn uẫn ức đang trực trào

trong lòng. Tôi quay người lại,tránh ánh mắt đã từng làm tôi chết mê chết

mệt suốt cả 1 tháng trời.

-ko,em ko nhận lầm người. Anh là

Bình chứ ko phải ai khác.

Nhỏ lại tiến đến ôm sao lưng tôi.

Nhắm mắt lại,tôi lắc nhẹ đầu rồi gỡ mạnh tay nhỏ ra thì nhỏ lập tức giữ

tay tôi lại.

-mình có thể nói chuyện 1 chút đc ko

anh.

Vài phút sau chúng tôi có mặt tại 1

quán trà sữa ven đường. Hai đứa ngồi đối diện nhau. Nhỏ cầm lấy ly trà

sữa,đưa ống hút lên uống . Rồi nhỏ

nhẹ nhàng đặt ly trà lên bàn,nhẹ

nhàng nói.

-anh khác trước nhiều nhỉ.

Tôi rót chai nước c2 ra cốc đá. Uống một hơi dài,nheo mắt hỏi lại.

-ý cô là sao?

-thì anh đẹp trai hơn xưa,exicter chạy

mù khói đường. Và điều làm em bất

ngờ hơn cả,anh là 1 đầu gấu...

-hic... Giờ cô đã biết thì quá muộn rồi. Tôi xua tay,nhai đá rồm rộp. Cảm

nhận đc câu nói khi xưa đã thành

hiện thực. "Đời còn dài,chưa biết ai

hơn ai đâu"

-nhưng anh vẫn thích uống c2 nhưng

ngày xưa. Tôi im lặng ko trả lời,đưa mắt nhìn ra

ngoài đường. Người mà tôi từng yêu

từng thù hận giờ đang ở trước mặt

tôi. Từ lúc tôi yêu Phương và bây giờ

là Mai,tôi đã quên hẳn những ngày

tháng sống trong cơ cực đó. Giờ đây gặp lại nhỏ,tôi ko còn bất cứ cảm giác

gì nữa. Thù hận hay tình yêu,đều đã

chết từ mấy tháng trước rồi.

Linh cầm ống hút,khuấy đều cho đã

tan ra.

-em biết,ngày trước em có lỗi với anh rất nhiều. Khiến anh phải chịu biết bao

nhiêu tủi nhục. Ngày hôm nay gặp

lại,anh đã cứu em. Em rất hối

hận,muốn bù đắp cho anh tất cả

những lỗi lầm xưa kia em gây ra.

Thân xác này là anh nhặt về đc,anh muốn làm gì thì tuỳ ýk anh...

Tôi giật mình nhìn nhỏ,há hốc mồm ko

tin vào những gì mình vừa nghe thấy.

Nhỏ thẹn thùng cúi mặt xuống đất ko

dám nhìn lên. Nỗi khổ hạnh của 1 năm

trước,nhỏ đền bù bằng việc trao đổi bằng thân xác...

Tôi uống thêm ngụm nước rồi đứng

dậy. Tôi móc túi ra tờ 50k đặt xuống

bàn trả tiền nước.

-hic,cô quá xem thường tôi rồi,Linh

àk. Cô nói là cô đền bù thì tôi cũng nói cho cô biết. Kể cả hàng chục,hàng

trăm người như cô cũng ko rửa sạch

đc vết nhơ của quá khứ cô đã gây ra

cho tôi. Và tôi cũng nói thật...xin lỗi cô

ko đủ tư cách để mà cởi đồ trước mặt

tôi. Tôi ko thèm cái loại người mà đã từng qua tay biết bao nhiêu thằng

như cô. Tôi đã bỏ qua tất cả,cô càng

làm vậy thì tôi càng ghét cô thêm thôi.

Lần này,tôi ra tay cứu cô thì sẽ ko có

lần sau nữa đâu. Ở lại mà suy nghĩ

đi,tôi về trước. Ko đợi có thêm động thái nào. Tôi đi

nhanh ra xe,nổ máy lướt thật nhanh

về. Tặc lưỡi quên đi mọi truyện đã xảy

ra ngày hôm nay.

Trưa hôm đó,vừa ăn cơm xong thì Mai

gọi điện cho tôi. -anh đang ở đâu vậy?

-anh ở nhà này,có việc gì vậy Mai?

Tôi ngồi xuống giường mình.

-anh lên đây đi có việc quan trọng.

-của anh Trung àk?

-ko phải chuyện khác,nói trên dt ko tiện. Anh lên đây đi.

-ừk,anh lên giờ đây.

Tôi tắt điện thoại thay bộ quần áo rồi

dong xe ra sân.

-vừa mới ăn cơm xong,mày lại đi đâu

vậy con? Mẹ tôi cất tiếng khi đang ở trong nhà

xem tivi.

-dạ,con qua nhà Mai chơi mẹ ạk.

-ừk,chủ nhật bảo con bé về nhà mình

ăn cơm. Con bé thay mẹ trông mày

tuần trên bệnh viện đấy. Nghe mẹ nói vậy,tôi cũng thấy vui.

-dạ,con đi nha mẹ.

Tôi phóng xe ra đường,lao vút đi. Đi

tới tiệm tạp hoá,tôi dừng chân lại. Mua

hai cây kẹo mút. tôi bóc 1 cái ra tôi

tống vào mồm rồi lại đi tiếp. Tới nhà nhỏ,tôi đã thấy nhỏ đứng ở

cổng chờ. Tôi chìa ra cây kẹo mút đưa

cho nhỏ.

-của em nà!

-hì,cảm ơn anh. Mình qua cánh đồng

bồ công anh đi Nhỏ vui mừng nhận cây kẹo trong tay

tôi rồi chèo lên xe.

-ok

Tôi quành xe lại,chạy tới nơi riêng biệt

của chúng tôi.

Hai đứa đg ngồi ở bãi cỏ trung tâm cánh đồng. Mai khác hẳn lúc vừa,nhỏ

thoáng buồn nhìn xa xăm.

-em sao vậy Mai?

-vừa thằng Tuấn thông báo với em. Vì

điều kiện học xa nhà. Nhà trường cho

phép anh chuyển về trường dưới đó học.

Rồi nhỏ lại im lặng. Thì ra là vậy,tôi thở

dài. Quả thật lúc trước,tôi muốn học

trường cấp 3 gần nhà nhưng bị trượt

nên phải lên đây học. Nhưng giờ

đây,tôi lại muốn học ở ngôi trường này thì nhà trường chuyển tôi về dưới

đó học.

-em thật sự ko muốn xa anh đâu

Bình.

Nhỏ rưng rưng nước mắt làm tôi mủi

lòng. Đưa tay ra,tôi kéo nhỏ tựa vào vai mình.

-anh cũng vậy mà nhưng biết sao

được giờ.

-em xuống dưới đó học với anh nha.

-đc ko

-đc mà,tối em qua nhà hiệu trưởng xin chuyển về học dưới đó.

-nhưng nhà em đi học cách xa hơn

đấy.

-ko sao đâu,ở bên anh là em vui rồi.

-hì.

Tôi mỉm cười ôm lấy nhỏ chặt hơn. -anh thật ko muốn học ở đó chút nào.

Nhỏ rời vai tôi,ngước mắt lên nhìn tôi.

-sao vậy,học gần nhà anh ko thích

àk?

-anh muốn lắm chứ,nhưng mà bọn

bạn học cũ của anh cũng học ở đó. Nhỏ nhíu mày ngạc nhiên.

-là sao,bạn học cũ của anh thì càng tốt

chứ sao lại... Em thật sự ko hiểu.

Tôi nhìn vào khoảng không. Rồi từ từ

kể cho Mai nghe toàn bộ chuyện trong

quá khứ. Kể tới đâu thì nhỏ bực tức tới đấy.

-truyện là vậy đó.

-hix,bọn chó. Để em cho chúng nó

biết tay. Ức hiếp người quá đáng.

Nhỏ vùng đứng dậy nhưng tôi ngăn

lại. Kéo nhỏ ngồi xuống. -thôi mà Mai. Anh quên rồi mà.

Nhỏ gắt lên.

-anh bị sao vậy,bọn nó và cả con đĩ

kia coi anh trả là cái đinh gỉ gì. Vậy và

anh cũng cứ để yên chịu đựng suốt

bao nhiêu ngày tháng àk?anh... Nhu nhược.

Nhỏ tức giận quay ngoắt mặt đi. Tôi im

lặng chả biết cãi lại câu nào.

-thôi mà,anh biết lỗi rồi mà.

Tôi ôm nhỏ vào lòng mình,nhỏ lại gạt

tay tôi ra. -bỏ em ra,bực ko chịu đc ýk.

-thôi đc rồi,mình sẽ trả thù nhưng

xem bọn chúng ý kiến gì đã.

-ừk thế còn đc.

Mai xuôi lòng ko còn gay gắt nữa. Để

nguyên cho tôi ôm vào lòng. -ngày mai,em xuống đó học với anh.

Xem bọn nó dám làm gì anh. Giờ anh

đã khác trước rồi,mình phải làm cho

bọn nó sáng mắt lên. Đi theo em

-đi đâu vậy?

-cứ đi đi rồi sẽ biết,em sẽ thay đổi lại anh.

Mai nhìn tôi từ đầu tới chân kéo tôi

dậy ra khỏi cánh đồng hoa. Tôi nhỏ

cầm lái,chạy lên thành phố.

Dừng lại trước hiệu shop lớn nhất

thành phố,nhỏ khoác tay bước vào. Lên tầng 2 gian hàng quần áo,nhỏ

chọn cho tôi ko biết bao nhiêu bộ.

-cái này...cái này... Cả cái này nữa.

Nhỏ vất cả 1 đống cho tôi,cầm mà mỏi

hết cả tay. Nhỏ qua quầy thanh

toán,tổng cộng hết gần 10 triệu tiền quần áo.

-để anh trả Mai,anh có thẻ ATM của

anh Trung nè.

Tôi sờ vào túi mình thì sực nhớ,tôi để

quên ATM ở nhà. Nhỏ lắc đầu ngán

ngẩm,móc thẻ từ trong ví của nhỏ. Đưa cho nhân viên quẹt máy,kèm

theo cả tấm danh thiếp của mình.

-chị chuyển đồ về cho tôi vào địa chỉ

này nhé.

-dạ,cảm ơn quý khách.

Xong xuôi nhỏ lại lôi tôi xuống tầng 1 mua phụ kiện.

Tiếp theo,Mai đưa tôi tới shop làm đẹp.

-chị làm chọn gói người này cho tôi.

-dạ...anh đi theo em.

1 tiếng sau tôi bước ra trước mặt Mai.

Nhỏ mới gẩy lai màu bạch kim sau gáy của mình. Trông thấy tôi,nhỏ há hốc

mồm kinh ngạc.

-có phải anh ko vậy Bình?

-anh chứ ai...sao vậy?

Nhỏ lắc đầu ko trả lời. Tôi thấy làm

lạ,ra gương soi lại mình. Tóc tôi đc sửa lại cho hợp với khuôn mặt,nhuộm

màu hồng. Bao nhiêu mụn trên mặt

được triệt sạch bằng laze,tẩy trắng

bằng cách đắp mặt nạ. Trông tôi sáng

sủa hơn trước kia rất nhiều.

-hì,giờ anh ko khác gì hotboy ồy. Nhỏ gật đầu mỉm cười hài lòng.

Nhanh chóng thanh toán rồi ra về.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...