loading...

Định mệnh khi yêu em - Chap 28

-anh hả giận rồi chứ?

Mai ngồi sau xe ôm tôi thủ thỉ.

-ừk.

Tôi gật đầu đồng ý. Quả thật cách trả

thù của tôi ko mấy ấn tượng. Nhưng đó chính là điều tôi mong muốn. Từ

giờ chở đi,nó muốn yên ổn mà học

đều phụ thuộc vào tôi.

Về tới nhà Mai,nhỏ nhảy xuống xe

cầm lấy 2 bàn tay tôi.

-anh về cẩn thận,chiều qua đón em đi chơi nha.

-ừk,anh biết rồi. Em vào nhà đi,chiều

anh qua.

Tôi gật đầu mỉm cười,nhỏ rời tay tôi

bước vào nhà. Chờ cho bóng dáng

nhỏ khuất sau cánh cổng. Tôi mới chịu ra về.

Buổi trưa hôm đó,vừa ăn cơm xong

tôi đã chạy tức tốc đến nhà nhỏ.

-cậu Bình đã tới,cậu chủ và cô chủ

đang đợi cậu trong nhà đó.

Ông Sơn quản gia mở cổng mời tôi vào nhà. Tôi gật đầu chào ổng rồi

bước lên bậc thang đi vào phòng

khách.

-Bình àk,sao em tới sớm vậy...ngồi

xuống uống nước đi.

Anh Trung đang nằm trên ghế sofa. Thấy tôi đến,anh bật dậy niềm nở

chào đón tôi.

-dạ,Mai đâu rồi anh?

Tôi cúi chào lễ phép rồi ngồi xuống

bên cạnh anh.

-con bé đang ở trên phòng. Hai đứa tính đi đâu chơi àk?

Anh Trung rót nước mời tôi.

-dạ... Mà vụ vừa rồi sao rồi anh.

-anh sử xong rồi,bồi nó thêm vài tuyt

nữa. Mà anh thật sự ko hiểu nổi. Kẻ

thù của anh,chú bắn nó què giò. Còn kẻ thù của chính chú,chú lại sử nó

nhẹ như vậy. Anh ko biết chú nghĩ

như thế nào nữa.

Anh Trunh đan những ngón tay vào

với nhau,chống khuỷu tay xuống mặt

bàn. Tôi đặt chén nước lại đĩa,nhìn ra ngoài cửa.

-ngày trước chúng nó đánh đập em

nhiều hơn là sỉ nhục. Giờ đây em đổi

ngược lại. Hạ nhục chúng nó nhiền

hơn là dùng vũ lực. Đánh nó thì dễ

dàng cho nó quá,vết thương ngoài da đó sẽ lành lại sau 1 thời gian. Nhưng

nỗi nhục nhã thì mãi mãi đi theo con

người nó ko thay đổi đc. Đó là

nguyên nhân khiến em làm như vậy.

Anh Trung chầm ngâm 1 lúc rồi gật gù

đồng tình. -chú nghĩ vậy cũng phải. Ngày hôm

nay biến nó thành chó thì sau này nó

ko thể biến thành người đc. Anh thích

cách nghĩ của chú.

-hai người đang nói truyện gì vậy?

Mai từ trên cầu thang đi xuống. Thấy tôi và anh Trung đang nói truyện. Nhỏ

tò mò hỏi.

-ừk ko có truyện gì đâu Mai. Chuẩn bị

đi chưa?

Tôi ngồi thẳng dậy trả lời thay cho anh

Trung. -ừk anh đợi em chút. Lên thay đồ đã.

-trời,xuống thì ko thay luôn đi.

-kệ em,sao ý kiến àk.

-ơ...

Rồi Mai đi thẳng lên cầu thang trong

sự ngơ ngác của tôi. Anh Trung nhìn theo Mai rồi lắc đầu thở dài.

-haizzz...tội nghiệp con bé. Sống thiếu

tình thương cha mẹ từ nhỏ.

-sao anh?

Tôi cau mày ko hiểu ý anh trai nhỏ.

Anh Trung lặng im 1 lúc rồi bắt đầu kể cho tôi nghe.

-ngày trước,mẹ anh là một doanh

nhân lớn có tầm cỡ ở Hải Phòng. Bố

anh là 1 kĩ sư xây dựng trong Sài

Gòn. Trong một lần đi mẹ anh đi công

tác trong đó thì gặp bố anh. Hai người đem lòng yêu mến nhau dù biết là chị

em hơn nhau 5 tuổi. Tới năm mẹ anh

32,bố anh 27 thì hai người chính thức

kết hôn. Chung sống bên nhau ở Sài

Gòn. Cuộc sống ấm no,đầy đủ hạnh

phúc cho đến khi sinh ra Mai. Lúc đó anh mới 8 tuổi,bố anh ko còn yêu

thương mẹ anh như xưa nữa. Ông ấy

chê mẹ anh càng ngày càng già ko

xứng mới ổng. Từ đó chở đi,ổng đi

làm từ sớm tới tối muộn mới về. Riệu

vào lời ra,ổng nói là mẹ anh bồ bịch với người khác ko quan tâm tới ổng.

Lấy lý do như vậy,ông ra sức đánh

đập mặc cho mẹ anh hết lời bào chữa.

Và rồi đến khi,Mai đc 2 tuổi thì mẹ anh

mất. Bà ấy quá đau buồn, nghĩ quẩn

uống thuốc ngủ tự tử. Từ đó chở đi,anh căm thù ổng. Chính ổng là

nguyên nhân gián tiếp đến cái chết

của mẹ anh. Anh thường xuyên quậy

phá,ko coi ổng ra gì. Và rồi tới khi mẹ

anh mất tròn 1 năm thì bố anh đi thêm

bước nữa. Anh lại càng ghét ổng thêm. nhận đc di chúc của mẹ anh từ

tay luật sư,anh dẫn theo Mai về quê

ngoại Hải Phòng. Sống trong cơ

nghiệp của mẹ anh đã để lại. Bố anh

biết chuyện,bay ra đây khuyên nhủ

anh về lại Sài Gòn nhưng bị anh từ thẳng mặt. Cứ như vậy,cả hai anh em

chung sống đùm bọc lấy nhau đến tận

bây giờ...

Anh Trung kể xong câu truyện,nét

mặt đượm buồn nhìn về xa xăm. Tôi

cũng im lặng theo anh,cảm nhận đc nỗi đau khi gia đình tan vỡ. Ko biết nói

gì,tôi vỗ vai anh an ủi.

-mình đi thôi anh. Ủa,hai người sao z?

Mai đi xuống phòng khách,nhỏ ngạc

nhiên khi thấy vẻ âu sầu của tôi và

anh Trung. -àk,ko có gì đâu. Hai đứa đi đâu chơi

thì đi đi. Anh hơi mệt,muốn nghỉ ngơi

chút.

Anh Trung đứng dậy đi thẳng lên lầu

trong ánh mắt sững sờ của Mai. Riêng

tôi thì biết anh trai nhỏ đang mang tâm trạng gì. Một người như anh

Trung phải chăm sóc cho đứa em gái

mình xuốt 15 năm trời. Ko những vậy

anh còn lo miếng cơm cho hơn 400

anh em rải rác toàn huyện. Tôi thật sự

nể phục ảnh. Mai ngồi xuống bên tôi gặng hỏi.

-anh Trung bị sao vậy anh?

-chắc anh ấy mệt...kệ ổng. Mình đi đâu

chơi đi.

Tôi lảng sang chuyện khác,tránh ánh

mắt thăm dò của nhỏ. -ra cánh đồng bồ công anh nha.

-dạ,thưa đại tỷ...

Tôi mỉm cười trêu nhỏ. Nhỏ gật đầu

hài lòng rồi khoác tay tôi ra ngoài.

Tới nơi,tôi dựng xe xuống rồi nắm

tay Mai bước đến bãi cỏ trung tâm phía dưới cây hoa sữa.

Tôi ôm Mai từ sau lưng,cảm nhận mùi

hương ngào ngạt trên người nhỏ. Tôi

phấn khích hôn nhẹ lên cổ nhỏ.

Người con gái có 1 tuổi thơ ko mấy

vui vẻ,tôi càng yêu nhỏ nhiều hơn. Mai ngồi im,tay nhỏ ôm lấy tay tôi đặt

trước bụng. Tôi tì cằm lên vai nhỏ,áp

sát má nhỏ vào má tôi.

-hôm nay anh hơi khác àk nha?

Mai nghi ngờ điều gì đó,quay sang hỏi

tôi. -đâu có anh vẫn vậy mà,khác là sao?

Tôi ngạc nhiên hỏi lại.

-hì...tại hôm nay thấy anh là lạ...tình

cảm với em đột xuất.

-ở bên cạnh em,anh lúc nào chả vậy.

Mai ko nói gì,nhỏ vẫn nhìn về phía trước. Tôi ôm nhỏ chặt hơn,nhẹ

nhàng thổi những cánh hoa bồ công

anh đang bay trước mặt.

-anh này...

-sao em?

-3 ngày nữa là sinh nhật anh phải ko? -sao em biết?

Từ bé tới bây giờ,tôi chưa đc tổ chức

sinh nhật 1 lần nào. Cũng vì do hoàn

cảnh gia đình,vậy nên hai từ đó quá

xa xỉ đối với tôi. Giờ đây,ko nhờ

người yêu mình nhắc lại chắc tôi cũng đã quên mất ngày mà tôi cất tiếng

khóc đầu tiên.

-hì em ko biết thì còn ai biết nữa. Ko

khéo anh quên mất rồi kìa.

Nhỏ cười tinh nghịch,ấn ngón tay vào

chán tôi. -hì,vậy sinh nhật anh có quà ko nà.

-mơ đi nhá. Anh ko tặng quà cho em

thì thôi. Mắc mớ gì em phải tặng cho

anh.

Nhỏ phán câu xanh rờn làm tôi tụt

hứng. Ai đời sinh nhật người ta mà ko tặng quà.

-ơ,nhưng đó là sinh nhật anh mà.

Nhỏ lại im lặng,tôi hết ham hỏi quay

mặt đi chỗ khác.

Mội lúc sau,Mai gỡ tay tôi ra. Nhỏ ngồi

vào lòng tôi,quàng tay ôm lấy cổ tôi. Ánh mắt chạm nhau,nhỏ hôn nhẹ lên

môi tôi.

-anh có yêu em ko Bình?

Nhỏ nhìn xoáy vào mắt tôi

-có sao em hỏi vậy?

Tôi ngạc nhiên,nhỏ lại hôn tôi cái nữa. -mình cưới nhau đi anh.

-hả...em nói...cái...gì. C...ư...ới ák...

Tôi đứng hình ngạc nhiên ko kể

xiết,ko tin vào những gì mình vừa

nghe thấy. Gai ốc bắt đầu nổi lên.

-ừk... Nhỏ gật đầu rồi lại hôn tôi cái. Tôi

chuyển sang lo lắng,đưa tay lên trán

nhỏ xem có nóng ko.

-em bị bệnh àk,nói nhảm gì z. Đùa vừa

phải thôi nha.

-em ko bị sao hết,em nói thật ko đùa. Nhỏ nói chắc như đinh đóng cột,ánh

mắt cương quyết nhìn tôi. Tôi lắc đầu

thở dài

-em bị sao vậy,mình còn quá trẻ, đang

trong độ tuổi học hành mà. Truyện đó

để sau tính đi. -ko sau này thì kệ sau này,em muốn

bây giờ. Em muốn làm vợ anh.

-nhưng mà...

-ko nhưng nhị gì hết,đồng ýk nha.

Đúng vào ngày sinh nhật anh,mình sẽ

cưới. Nhỏ lại hôn lên môi tôi. Lần này sâu

đậm hơn rất nhiều. Tôi mất hết lý chí

cuốn theo vào nụ hôn của nhỏ. Dù

biết đó coi như là 1 lời đồng ýk của

tôi.

-đồng ýk rồi đó nha. Nhỏ mím môi lại,mỉm cười hạnh phúc.

Tôi gật đầu chấp nhận lời cầu hôn

diễn ra quá sớm thế này.

-anh ko phải lo gì đâu,chỉ có hai đứa

mình thôi mà.

-ừk. Tôi thở dài,hoá ra nhỏ sợ tôi xa rời

nhỏ. Bày ra cái vụ này để chói chặt tôi

lại. Đảm bảo sau này,tôi ko lấy ai khác

ngoại trừ nhỏ. Hix,đại tỷ của tôi tính

xa ghê.

-vậy mình đi thôi. Nhỏ rời lòng tôi đứng dậy.

-ơ,đi đâu?

Tôi thắc mắc hỏi lại.

-hì,đi chụp ảnh cưới.

-hả...chụp ảnh c...ư...ớ...i ák

Tôi há hốc mồm kinh ngạc,chỉ là thề ước mà có cả ảnh cưới.

-"mô răng chi rứa,người ta cưỡng

hôn con rồi mô."

Mặt tôi méo xệnh,miệng lẩm bẩm.

-anh nói gì đó?

-àk...àk đâu có gì. -hì. Vậy là tốt. Mình đi thôi anh.

Nhỏ kéo tôi dậy,khoác tay kéo tôi ra

xe.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...