loading...

Định mệnh khi yêu em - Chap 31

-tao ko cần số tiền bẩn thỉu của chúng

mày. Mày đưa số tiền đó lại cho bọn

đàn em mày. Bảo chúng nó trả lại cho

tất cả những người bán hàng trong

chợ,mau lên... Mai ra lệnh,thằng cằm đầu sợ sệt đưa

tiền cho bọn đàn em nó.

-chúng mày cầm lấy,chia nhau ra đi trả

lại tiền cho tao.

Bọn đàn em nghe theo lời Mai. Đem

tiền phân phát lại tất cả các quầy hàng trong chợ. Mai nhìn một lượt rồi bước

lại chỗ nó.

-còn vụ mày phá nón của bà già này.

Tao gia hẹn cho mày,nội trong vòng

từ giờ tới chiều nay. Mày phải đền bù

cho bà lão tất số nón này cho tao. Đến chiều,tao quay lại mà chúng mày vẫn

chưa chịu trả thì đừng hòng yên với

tao. Ok chứ?...

-dạ...dạ...

-cút...

Nhỏ trừng mắt lên quát nó. Thằng bé giật mình,mê man đứng dậy gọi đàn

em nó chạy biến ra khỏi chợ.

-tôi cảm ơn cô nhiều lắm.

Bà lão mỉm cười hiền hậu.

-dạ,ko có gì đâu mà bà.

Nhỏ vui vẻ nhặt lại số nón dưới đất đưa cho bả trong tiếng vỗ tay của mọi

người trong chợ.

***

Từ ngày chúng tôi chuyển xuống đây

học,ngôi trường này chở lên yên bình

hơn mọi khi. Thằng Hùng lớp trưởng đã chuyển trường ra thành phố

học,ko còn mặt mũi nào ở lại đây khi

bị tôi hạ nhục trước toàn bộ học sinh

trong trường. Và cũng vì vậy,tôi và

Mai nghiễm nhiên chở thành đại ca

cầm đầu của cái trường nhỏ bé dưới cuối huyện này.

Như một ngày đi học bình thường,tôi

lên chở Mai đi học. Hết giờ lại chở nhỏ

về,đó lại nhiệm vụ thường ngày của

tôi.

Hôm nay cũng vậy,tôi vẫy tay từ biệt nhỏ rồi phóng xe ra về.

Chạy xe tới nửa đường thì trời bỗng

nhiên đổ mưa. Chết nỗi,tôi ko bao giờ

mang áo mưa theo bên mình. Tôi vội

lép sát vào lề đường tìm chỗ chúi

mưa. Đứng trước mái hiên lợp tôn của một xưởng cơ khí đã đóng cửa.

Tôi xoa hai bàn tay vào nhau xua tan

đi cái lạnh.

-quái lạ,sao mùa đông lại có mưa rào

nhỉ?

Mưa mỗi lúc 1 to,tôi thắc mắc tự hỏi mình. Nhớ lại cũng tháng 12 năm

trước. Trời max lạnh mà bão vẫn đổ

về Hải Phòng.

-haizzz...biến đổi khí hậu,thiên tai thật

khó lường.

Tôi thở dài ngắm nhìn cơn mưa trái mùa. Ngoài đường vắng tanh,ko một

bóng người qua lại. Bỗng chốc tôi

cảm thấy mình cô đơn trống trải. Nỗi

buồn len lỏi trong lòng mà tôi ko biết

mình buồn vì cái gì.

Đang suy nghĩ vẩn vơ thì tiếng chuông điện thoại reo. Thoáng giật

mình,tôi cầm máy lên nghe.

-anh về nhà chưa,trời đang mưa to

lắm nà.

Mai gọi cho tôi,nhỏ lo lắng hỏi.

-anh chưa,đang trú mưa tạm nà -ừk. Anh chờ tạnh mưa rồi hãng về,đi

đường cẩn thận.

Nhỏ đã yên tâm phần nào,giọng trầm

hẳn xuống.

-hì anh biết rồi mà.

Tôi tắt điện thoại,mỉm cười vì người yêu tôi quan tâm quá mức. Nhét điện

thoại vào túi quần,tôi khoanh tay nhìn

màn mưa trắng xoá trước mặt. Duyên

số sắp đặt cho tôi gặp Mai. Chính nhỏ

và anh trai nhỏ là người thay đổi cuộc

sống của tôi. Từ một thằng khố rách áo ôm nghèo kiếp xác,luôn bị người

ta sỉ nhục khinh bỉ. Giờ đây là 1 giang

hồ có số má hoạt động dưới sự chỉ

đạo của đại ca Trung. Tôi có đc như

ngày hôm nay đều nhờ vào người

yêu tôi và sự gìu dắt nhiệt tình của anh Trung.

-ơ...anh Bình,anh cũng trú mưa ở đây

àk?

Tôi giật mình,nhìn sang bên cạnh.

Sửng sốt nhận ra đó là Linh,nhỏ ướt

sũng từ đầu tới chân. Mái tóc ước bết vào trán,khuôn mặt nhợn nhạt ngạc

nhiên nhìn tôi.

-anh...sao vậy...Bình?

Nhỏ nói mà hai hàm răng va vào nhau

cầm cập,người run lên vì lạnh.

-ko có gì? Tôi lạnh lùng quay luôn mặt đi. Thấy

tôi vậy,nhỏ cũng hết ham hỏi nữa.

Nhỏ khoanh tay trước ngực,nép sát

vào người tôi.

-cô muốn gì?

Tôi tức giận hầm mặt lại,quay sang hỏi nhỏ.

-ko...ko...em...em chỉ muốn...đứng

cạnh...anh...cho bớt lạnh...thôi...ôi.

Linh sợ sệt cúi mặt xuống,người run

lên liên tục. Thấy nhỏ vậy,bao nhiêu

cơn bực tức trong lòng đều tan biến hết. Thoáng suy nghĩ,rồi tôi gật đầu.

-đi theo tôi.

-đi đâu ạk?

Nhỏ ngước đôi mắt trong veo hỏi. Tôi

ko trả lời,quay xe rồi leo lên.

-sao đứng còn đứng đó? Linh líu ríu ôm lấy tôi ngồi sau xe. Tôi

mặc kệ nhỏ,phóng xe ra đường

Đi đc 500m dưới trời mưa,tôi dừng

trước 1 nhà nghỉ bình dân. Cất xe vào

gara,tôi dẫn nhỏ tới bàn tiếp tân.

Thằng chủ nhà đưa chìa khoá phòng cho tôi mà cứ nhìn chằm chằm chằm

vào Linh.

Mở chìa khoá bước vào phòng,Linh

vẫn thản nhiên như ko bước tới

giường.

-cô vào đây tắm chút đi. Tôi ra ngoài kiếm đồ cho cô thay.

-anh...

Ko để nhỏ kịp nói lời nào,tôi lạnh lùng

đi nhanh ra cửa. Xuống dưới tầng,tôi

lấy xe từ trong gara,phi nhanh ra cây

ATM . Rút đc 1triệu,tôi chạy sang hiệu shop bên cạnh mua cho Linh bộ đồ.

Xong xuôi thì trời cũng đã tạnh mưa.

Tôi cởi chiếc áo khoác da bên ngoài

rồi tất tả phóng xe về nhà nghỉ.

Mở cửa vào phòng,Linh đã nằm trên

giường phủ trăn kín tới cổ. Thấy tôi,nhỏ vui mừng gặng hỏi

-anh về rồi àk,vừa anh đi đâu vậy?

Tôi ko trả lời,lầm lũi tới giường.

-cô thay đồ nhanh đi rồi tôi chở cô về

Vất túi đồ xuống giường,tôi hững hờ

quay đi định ra ngoài. -Bình...anh ở lại đây với em đi.

Nhỏ lên tiếng khi tôi được vài bước

chân. Tôi dừng lại một chút,nhắm mắt

thở dài rồi quyết định ra khỏi phòng.

Nhưng tôi vừa bước ra hành lang thì

nhỏ kéo tôi lại. -em nhớ anh lắm Bình,đừng đi mà.

Anh muốn làm gì em cũng đc,chỉ cần

anh ở lại đây với em.

Nhỏ đóng chặt cửa lại,rồi lao vào ôm

lấy tôi trong tình trạng ko mảnh vải

che thân. Đầu óc tôi trống rỗng,đứng yên đó bất động.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...