loading...

Định mệnh khi yêu em - Chap 32

Hình ảnh Mai hiện ra trong tâm trí tôi.

Tôi dật mình đẩy Linh ra. Nhỏ vẫn

chưa bỏ cuộc,ghì chặt lấy tôi ko chịu

buông. Nhướn người lên,nhỏ hôn

nhẹ lên môi tôi. Đôi mắt mộng mị nhắm chặt lại.

Ko để tâm chí bị xao động. Tôi tránh

mặt gỡ tay nhỏ ra.

-Cô mặc áo vào đi,tôi đưa cô về.

Tôi đóng mặt lạnh,đi ra cửa.

-anh...em có gì thua con Mai chứ. Sao...sao anh lại hững hờ với em như

vậy.

Nhỏ đằng sau lưng tôi,bật khóc thành

tiếng.

-xin lỗi,cô ko đủ tiêu chuẩn để so

sánh với người yêu tôi. Tôi bỏ lại nhỏ 1 mình trong phòng.

Chạy một mạch xuống dưới

nhà,thanh toán tiền phòng rồi đợi

nhỏ.

5p sau,Linh trên cầu thang đi xuống

buồn rầu nhìn tôi. Tới gara,tôi dong xe ra. Đợi nhỏ chèo lên,tôi phi nhanh

ra đường.

-anh sẽ phải hối hận.

Linh gằn giọng bám lấy eo tôi. Mặc

nhỏ nói gì,tôi lầm lũi phóng xe ra về.

Tới nhà Linh,mẹ nhỏ đã đứng ngoài cổng ngóng con.

-con này...mày đi đâu mà giờ mới về.

Mẹ Linh nóng tính quát nhỏ.

-con trú mưa,đợi tạnh mới về đc chứ.

Nhỏ tỏ ra vẻ khó chịu xuống xe.

-vậy àk,thế cậu này là ai? Mẹ nhỏ nhìn tôi nghi hoặc. Tôi mỉm

cười gật nhẹ đầu chào lễ.

-dạ,bu quên con rồi sao.

Mẹ nhỏ nhìn tôi từ trên xuống dưới.

-trông cậu khá là quen. Nhưng tạm

thời tôi chưa nhận ra. -hì con Bình nà bu,hồi trước thường

qua nhà bu chơi nà.

-A...thằng Bình đây mà. Dạo này đẹp

trai nhỉ,bu ko nhận ra rồi đấy. Lâu lắm

rồi sao ko thấy con qua chơi wa chơi?

Mẹ nhỏ nhận ra tôi,cười vỗ vai chỉ chỏ. Hồi trước,tôi thỉnh thoảng qua nhà

Linh chơi rồi học chung. Lâu dần

thành quen,mẹ nhỏ rất quý tôi.

Nhưng từ lúc tôi tán tỉnh bị Linh từ

chối,tôi cũng ko lui tới nhà nhỏ một

lần nào nữa. -dạ con bận,bu khoẻ ko ạk?

-bu khoẻ,cảm ơn mày đèo cái Linh về.

-dạ,ko có gì đâu bu. Cũng muộn

rồi,xin phép bu con về.

-ơ cái thằng này,ở lại chơi rồi hãng về

con. -dạ thôi,lúc khác con qua. Con xin

phép về kẻo mẹ con mong.

-ừk cũng đành vậy,rảnh qua chơi với

bu. Đi đường cẩn thận đấy con.

Mẹ Linh cười dặt dò. Tôi cúi chào mẹ

nhỏ rồi thoáng nhìn sang Linh. Nhỏ bẽn lẽn đỏ mặt núp sau lưng mẹ.

Thoáng gật đầu chào nhỏ rồi đề ga về.

***

Tới đây cũng là lúc câu truyện sắp kết

thúc. Noen năm đó là một ngày tôi mãi

mãi ko thể nào quên đc. Ngày mà Mai rời xa tôi mãi mãi.

Ngày 24 tháng 12 năm 2013.

Thời tiết lạnh cắt da cắt thịt. Tôi tỉnh

dậy sau giấc ngủ trưa. Khoác vội chiếc

áo khoác để đầu giường,tôi ra ngoài

rửa mặt cho tỉnh ngủ. Xong xuôi đâu đó,tôi bước chở lại phòng. Tiến tới

quyển lịch treo tường.

-hì,noen rồi.

Đã qua 16 mùa noen cô đơn ko có 1

ai bên cạnh. Thì giờ đây,tôi đc đón

noen cùng người mà mình yêu thương. Tôi mỉm cười nhìn vào số 24

đỏ chót trên tường.

Dắt con exicter ra ngoài,tôi chạy tới 1

cửa hàng tạm hoá. Lục tung cả cửa

hàng lên,tôi chọn lấy 1 con gấu bông

nhỏ màu hồng. Thanh toán tiền,tôi phi thật nhanh về nhà.

Sau bữa cơm tối,tôi về phòng thay

quần áo. Ngước nhìn lên đồng hồ

treo tường.

-wầy,mới có 6h thôi mà.

Thấy vẫn còn sớm,tôi tặc lưỡi qua quán net nhà mình.

-anh Bình ạk...

Thằng trông coi quán niềm nở chào

tôi.

-ừk,mày ăn tối chưa?

-dạ,chưa anh. Đây là doanh thu của cả ngày hôm nay,anh cầm lấy này.

Nó đưa 1 xấp tiền cho tôi,ước tính

cũng phải đến gần triệu. Tôi đếm qua

loa rồi đưa cho nó.

-cầm lấy. Anh cho.

-ơ...em ko dám nhận đâu,anh đưa lại cho bác đi.

Nó khước từ,tôi liền cuộn tròn sấp

tiền lại,đút vào túi áo khoác nó.

-Hôm nay noen,cho phép chú nghỉ 1

buổi đi chơi. Còn quán xá để tý mẹ

anh trông cũng đc. Đây là lệnh. -dạ cảm ơn đại ca

-ừk về đi.

Tôi mở máy gần máy chủ.

Đang ngồi chơi chăm chú thì chuông

điện thoại reo. Thấy số máy lạ,tôi ngạc

nhiên rồi cũng cầm máy lên nghe. -alo,ai đấy ạk?

-anh Bình ạk,tối nay đi chơi với em

nha.

Giọng nói Linh bên kia đầu dây.

-xin lỗi tôi bận rồi.

-anh...được anh đừng hốn hận vì những gì đã nói

Nói rồi nhỏ cũng tắt máy. Tôi chẳng

thèm bận tâm,đặt điện thoại xuống

bàn,tiếp tục trận đấu đang giở giang.

Nhưng vài phút sau,chuông điện

thoại reo lên thêm 1 lần nữa. Tôi bực tức ko thèm nhìn vào màn hình,cầm

máy lên nghe.

-cô lại muốn gì nữa...

Tôi gắt gỏng.

-Mai chứ ai,cô nào ở đây...?

Mai gọi điện cho tôi,nhỏ ngạc nhiên với thái độ của tôi.

-àk...ừk anh xin lỗi. Có truyện gì vậy.

Nhận ra giọng nói của nhỏ,tôi liền hạ

giọng mình xuống.

-truyện gì là truyện gì,anh ko biết hôm

nay là ngày gì sao? -àk có mà,noen chứ ngày gì...

-biết mà vẫn còn ở đó,lên đây đón em

đi. Em đang ở đường MĐ nà,trước cửa

tiệm vàng LP ýk.

-hì,rồi anh đến ngay giờ.

-nhanh đấy... Tôi vội vàng giao quán cho mẹ rồi

phóng xe thật nhanh ra khỏi nhà

Tới gần chỗ hẹn,tôi ko thấy Mai có ở

đó. Dừng xe lại trước tiệm vàng LP,tôi

đảo mắt ngó nghiêng xung quanh tìm

kiếm Mai. -hix em gọi anh ra đây rồi muốn cho

anh leo cây àk Mai.

Tôi lẩm bẩm bấm điện thoại,gọi cho

nhỏ.

-em ở đâu vậy?....

Tôi vờ hờn dỗi. -chờ em chút đi,em đang tới rồi này...

-hix,em bảo đang đứng chờ anh ở

trước cửa tiệm vàng. Anh vác mặt lên

mà chẳng thấy bóng dáng em ở đâu?

-hì thì giờ em qua đã chết ai đâu nào.

Đùa anh 1 chút ko được àk? -nhưng mà...

-ko nhưng nhị gì hết. Đứng đó đợi

em,em tới giờ đây.

-oki.

Tôi lắc đầu nhét điện thoại vào túi

quần. Mở cốp xe,tôi lấy con gấu bông mua hồi chiều ra. Đóng yên xe lại,tôi

ngồi lên mỉm cười hạnh phúc nhìn

ngắm con gấu trên tay tôi.

-rầm...

Tôi giật mình nhìn ra ngoài đường.

Một... Hai...

Ba giây... Chầm chậm lặng lẽ trôi qua.

Cả thế giới nhưng đang sụp đổ trước

mặt tôi. Con gấu trên tay tôi rơi xuống

đất. Chiếc xe chở hàng vội vã chạy

mất. Để mặc một hình hài quen thuộc nằm giữa đường.

-Mai...Mai...Mai ơi

Tôi chạy đến bên Mai. Nhỏ nằm trên

vũng máu. Chiếc xe đạp đôi văng

ra,đổ kềnh bên cạnh nhỏ. Bánh xe

vẫn còn quay đều từng vòng một. Người trên đường đều dừng lại xem

vụ tai nạn vừa xảy ra.

Chỉ muốn cho tôi đc bất ngờ,Mai trên

chiếc xe đạp đôi liều mình băng qua

đường xá đông đúc. Chỉ vì một chút

sơ ýk,ngó trước mà ko nhìn sau. Mai của tôi đã bị...

Tôi vẫn đứng chôn chân tại chỗ,hai

hàng nước mắt từ từ rơi xuống. Xót

xa nhìn xuống người tôi yêu nằm bất

động trên đường.

15phút sau,tôi ngồi phịch xuống hàng ghế chờ ở bệnh viện. Ánh mắt

vô hồn nhìn vào cửa phòng cấp cứu.

Cầm con gấu bông trên tay,tôi đau

lòng nhắm mắt áp nó vào trán mình.

Tim đau thắt lại,thầm nguyện cầu.

-cố lên Mai,em nhất định phải sống. Chúng ta còn rất nhiều dự định chưa

làm mà...Đừng bỏ anh lại một mình

mà. Anh xin em,xin em đó...Mai ơi.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...