loading...

Ngẫm - Chương 67

Mở nắp chai Coca ra, đặt xuống đất. Một tay cầm cái nắp chai, một tay cầm hai viên Mentos. Run run, tiến lại gần chai Coca. Tui cố hết sức để làm thật nhanh, gon. Bỏ tỏm hai viên Mentos vô chai Coca, tui đóng vèo cái nắp lại ngay tức khắc. Vừa bỏ hai viên kẹo vào thì chai Coca sủi bọt không ngừng, may mà đóng nắp lại kịp. Bây giờ cái chai hết sủi bọt nhưng mà nó cứng như đá, căng như cái ruột xe được bơm đầy hơi.

Bây giờ chỉ cần mày mở nắp chai thôi Nam à, tao cho mày tắm Coca, cho kiến tha mày mất xác. Đem cái chai vô, đưa cho thằng Nam:

_Nè.- tui nhìn nó lườm lườm

_Cảm ơn.- nó nhìn tui cười đểu

Tui không nói gì, kéo tay Linh ra khỏi chỗ đó. Thằng Nam nhìn tui với ánh mắt nghi ngờ, song nó cũng lờ đi. Rồi như một lẽ tự nhiên, nó mở chai Coca ra. “Phụttttt!!! Bóccccc! Xèo xèooooooooooo….!” Thằng Nam cầm chai Coca, nước thì phụt lên như vòi phun. Đổ đẩy ra sàn nhà. Tiếng mấy đứa con gái la làng, nhỏ Châu ngồi đằng trước cũng bị vạ lây.

“Bẹp…”, cái chai rớt xuống đất, rỗng tuếch, hai viên Mentos móp méo trong cái chai “nạn nhân” thì tắm đầy Coca. Còn may là cái nắp không bay thẳng vô mặt nó. Thằng Nam đứng đó mặt đơ ra, bị nhỏ Châu la thẳng vào mặt:

_Làm cái trò gì vậy?!

Khà khà…thấy cảnh này thiệt là sướng quá.

_Ăn uống cái kiểu gì vậy hả?! Em đi xuống kho lấy cây lau sàn lên lau sạch hết cho tôi!!!- thầy giáo lớn tiếng

_Nhưng thầy, T…- nó vẫn ráng lên tiếng biện minh cho cái hành động “sai trái”

_Nhưng cái gì?!!!- thầy đập bàn

_Dạ…

Thấy thầy nổi nóng nên nó cũng lủi thủi làm theo. Nó ngang qua tui, nhìn cái điệu bộ của nó, tui nhe răng cười đắc thắng.

_Uống Coca sao mà bất cẩn quá vậy?

Nó chỉ gườm gườm nhìn tui, thằng Nam cúi xuống lượm cái chai rồi đi ra. Nhỏ Châu cũng đi ra theo, giật mình, Châu cũng bị dính Coca đầy người. Ây…hại bạn quá. Mốt không chơi trò này nữa.

_T với Linh, hai đứa xuông bàn chót ngồi đi.- thầy chỉ tay xuống cái bàn phía cuối lớp.

Ầy ầy….cuốn tập mới mua ướt nhẹp rồi, thôi bỏ luôn. Cầm cuốn tập nhơ nhớp nước ngọt, tui thảy cái oạch vô sọt rác.

_Hic…dơ hết cặp rồi…- Linh nhăn nhó phủi phủi cái cặp, mặc dù để trong hộc bàn nhưng ít nhiều gì cũng bị dính.

_Bị dính nhiều không?

_Hông sao.- Linh nói, mắt vẫn dán vào cái cặp

_Ờ.- tui ngồi xuống, tiu nghỉu

Thằng Nam lấy cây lau nhà đem lên, lau lia lịa. Nó cũng không quên ném cho tui cái nhìn hăm dọa. Sợ quá chừng…Nhỏ Châu cũng bước vào lớp, cái áo phông trắng ướt nhẹp, cái áo mỏng dính mà còn ướt nhẹp nữa, nó bám sát vào da thịt nhỏ. Con thề với chúa là con không nhìn đâu….không nhìn mà mũi nó cứ nong nóng, chảy máu hay gì nữa đây…

“Toong”- Ây da! Chảy thiệt kìa! Máu mũi chảy nhỏ giọt xuống bàn.

_T…mũi anh chảy máu kìa.

_Ơ…ờ…

_Nằm xuống đi, không nó chảy ra nữa đó, lẹ đi.- Linh gấp gáp

_Nằm đâu…- tui ngơ ngáo

_Nằm lên đùi em nè.- Linh nói

_Ơ…ờ.- bỗng dưng tui xây xẩm mặt mày

Nằm phịch xuống, đùi ơi là đùi, êm ơi là êm….Linh lấy trong túi ra gói khăn giấy, không hiểu sao con gái lúc nào cũng có khăn giấy bên người. Em từ từ lau máu cho tui.

_T, em làm gì mà nằm đó vậy?!- ông thầy nhìn xuống hỏi.

_Dạ, T bị chảy máu cam, thầy.- Linh trả lời

_Ừm…- thầy ậm ừ rồi quay lên viết đề tiếp

Lát sau…

_Thôi, các em nghỉ, hôm nay tới đây được rồi.

Cuối cùng cũng ra về, tui khoan thai bước đi, trên mũi vẫn còn nhét hai cục giấy. Mấy đứa con gái nhìn tui rồi cười, nghe tụi nó to nhỏ “Tampon hí hí…tampon kìa” cái gì đó. Đó giờ chỉ biết James Bond thôi, Tampon là thằng nào? Chắc là thằng Hàn Quốc chứ gì. Thiệt là khâm phục mình quá, kiến thức thâm sâu thật.

_Đi về được chưa ông tướng, đứng đó làm gì?

_Về…về liền.

Vừa bước ra thì bị đứa nào túm áo lại.

_Mày được lắm, chơi tao hả?

_Ừ, Coca ngon không?

_Mày dám…- nó nghiến răng ken két

_Gì mà tao không dám.- tui cười khẩy

_Có ngon thì cạnh ranh công bằng đi.- nó túm lấy cổ áo tui

_Mày hấp à? Linh là bạn gái tao, mắc gì phải cạnh tranh công bằng với mày?

_Mày vẫn chưa phải cồng Linh, tao có quyền.- nó gầm gừ

_Sất, buông tao ra. Thằng bệnh.- tui hất tay nó ra, rồi đi tới chỗ Linh.

_Có chuyện gì vậy?- Linh hỏi tui

_Không có gì, đi về thôi.

_Hôm nay chị giúp việc rước em.

_Hả? Làm anh tưởng…

_Thôi, có gì sáng qua chở em đi học.- Linh cười

_Ừ….- lại thành osin nữa rồi

_Thôi em về nha…hi hi

Linh chạy đi, không quên thơm lên má tui. Cái cảm giác nhẹ nhàng khó tả lan khắp người tui. Lát sau, dắt xe ra thì bị thằng Nam chặn lại.

_Tao nói rồi, mày tránh xa Linh ra, không thì đừng trách.

_Ờ…kệ mày, thằng hấp.

Mặc kệ nó, tui dắt xe ra, đạp thẳng đi. Miệng làu bàu chửi thằng thần kinh đó.

“Két!”- tui dừng xe lại, bây giờ tui đang đứng….trước nhà Vi.

“Kính coong!”- tui bấm chuông

_Ai đó?- Vi ra mở cửa

_T đây.

_Ủa?

_Cho T gặp Trang đi.

_Ừ, vô nhà đi, nó ở trên phòng đó.

Vô nhà, Vi dẫn tui lên lầu. Tay chỉ vào cái phòng đang mở cửa, Vi nói:

_Nó đang ở trong đó đó.

_Ừm, T biết rồi.

_Thôi, Vi đi, để hai người nói chuyện.

_Ừ, cảm ơn.

Vi vừa quay đi thì tui nghe thấy tiếng guitar văng vẳng, phát ra từ phòng Trang. Bước lại gần, chầm chậm, tui cố không gây ra tiếng động. Cửa sổ phòng bé Trang mở toang, nhỏ thổi từng cơn nhè nhẹ. Trang đang ngồi trên giường, quay mặt ra phía cửa sổ. Tui định cất tiếng gọi, nhưng lại thôi. Miệng bé Trang vẫn cứ hát, vừa đệm guitar vừa hát, con gái mà tài thật.

“I’m running, I’m scared tonight,

I’m running, I’m scared of life….”

Bài hát nghe tâm trạng quá. Tiếng guitar trong gió, thanh thoát, nhẹ tênh. Tui như bị cuốn vào từng giai điệu của bản nhạc. Giọng hát của Trang hòa với tiếng đàn làm tui mụ mị hẳn đi…

“Cộc..cộc!”- tui gõ vào cánh cửa phòng Trang.

Trang vẫn tiếp tục hát, có lẽ Trang không muốn bị quấy rầy lúc này. Tui ngoài cửa chờ, chờ cho Trang hát xong rồi sẽ vào. Rồi giọng Trang nhỏ dần, nhỏ dần, tiếng guitar cũng dừng hẳn.

_Anh định đợi tới chừng nào?- Trang nói, em vẫn quay ra phía cử sổ.

_À…ừm, anh xin lỗi.

_Anh nói gì vậy? Lỗi gì?

_Nhìn trộm em…- tui gãi đầu

Trang không nói gì, em đứng dậy, rồi đi về phía tui. Những vết bầm trên người Trang có vẻ như đã nhợt hẳn đi, nhưng cho dù chúng còn đó thì vẫn không thể nào lấn át được cái vẻ đẹp ma mị của Trang, vẻ đẹp không làm con người ta choáng ngợp, không hào nhoáng mà nhẹ nhàng, thuần khiết. Chiếc áo sơ mi trắng quá cỡ, chiếc quần ngắn cũn cỡn đã tôn lên sự gợi cảm của em, tuy vậy cái chất mộc mạc vẫn hiện rõ nơi Trang. Chỉ có hai từ để diễn tả vẻ đẹp mê hoặc tâm trí tui của Trang lúc này, đó là: Cỏ dại.

_Anh đứng ở đây làm gì? Vào phòng đi.- Trang cất tiếng

_Ừ…

Bước vào phòng Trang, tui vẫn nửa mơ nửa tỉnh. Không biết đầu óc bị gì, sao mơ hồ quá.

_Em…xin lỗi vì hôm nọ đã lớn tiếng với anh…- Trang nhìn tui, hia mắt đượm buồn

_Không…không có gì đâu…không phải lỗi của em, mọi chuyện cũng do anh…- trả lời Trang, tui không giấu nổi sự thất vọng đối với bản thân mình.

_Thôi, đừng nhắc chuyện cũ nữa anh.

_Ừ, anh không nhắc nữa…- tui vuốt mặt

_Anh với Linh dạo này sao rồi? Có gì tiến triển không?- Trang cười, tui có thể thấy nỗi buồn ánh lên từ đôi mắt Trang.

_Cũng bình thường em à.

_Vậy thì tốt…- Hai bàn tay Trang đan vào, ra vẻ của một người có nhiều tâm sự.

_Ừm…bài hát khi nãy tên gì vậy?

_Running scared.- Trang đáp http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=ZJxX2tYHWJ

_Anh không biết là em chơi được guitar đó, em đánh hay lắm.

_Em học cũng lâu rồi nhưng không có dịp đánh thôi.

_À….ừm…- không biết nên nói gì tiếp theo đây, tui thấy không khí như nặng nề hẳn ra

_Anh thấy em hát hay lắm đó.- cố gắng để cuộc nói chuyện không bị ngắt quãng

_Cảm ơn anh, nhưng em hát không hay.

_Không, em hát hay lắm.

_Bài này…hay hơn khi song ca, em đang đợi một người hát cùng…

_Ừm…ừm…- tui gật gù, lảng tránh ánh mắt của Trang

_Anh đừng giả bộ nữa T, em mệt mỏi lắm rồi.- giọng của Tranh lạnh như băng

_Ơ…ưm…anh giả bộ gì…

_Anh biết em có tình cảm dành cho anh mà, tại sao anh cứ lảm tránh em như vậy chứ?

_Anh không lảng tránh.- tui cố gắng không nhìn vào mắt Trang

_Nhìn anh kìa, như vậy còn nói không à?

_Anh đã nói là anh không lảng tránh em, chỉ là…

_Là sao?

_Chỉ là…anh đã có Linh rồi..
.

_Nhưng em là người đến trước mà. Anh nói đi, anh vẫn yêu em phải không?! Có phải vì Linh mà anh bỏ mặc em không?!

_Em đừng nói nữa, anh mệt quá…

Bỗng dưng Trang đứng phắt dậy, em đẩy tui ngã xuống giường rồi nằm đè lên người tui.

_Em làm gì vậy?- tui bất ngờ

Trang không nói gì, em đưa tay lên chiếc áo sơ mi, cởi cái cúc áo thứ nhất rồi tới cái thứ hai . Trang kéo một bên vai áo xuống:

_Anh thấy gì không?

_Thấy…- hai mắt tui muốn đứng tròng, đầu gật gật

_Anh có thể đền bù lại gì cho em không?- Trang nói

_Anh…

_Linh có gì hay hơn em chứ?

Tui cứ trân trân nhìn Trang, không nói nên lời…

_Bây giờ em không cần gì cả, em chỉ cần mình anh thôi T.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...