loading...

Ngày hôm qua…đã từng - chương 40

-          Ra đây cán bộ…có người thăm nuôi

Nó đi ra ngoài, chen ra khỏi đám đông…và chết điếng người tại chỗ…con nhỏ đứng lù lù ngay cầu thang lớp bên cạnh nhìn nhìn…chắc là đang kiếm nó. Vẫn cái mặt nghinh đời chẳng thèm để ý tới ai nói gì, ai nhìn gì, ai tán tỉnh gì kệ….hix con nhỏ mà hok đẹp chắc ăn mấy xe gạch lên đầu vì cái tính ngang đời như vậy quá (mà nghĩ lại nó còn bất cần hơn kia mà )…Nó lặng lẽ bước lại sau lưng con nhỏ
-          Nè đi đâu dzậy
Con nhỏ quay lại nhìn nó, đôi mắt tỉnh bơ…nhét vào tay nó 1 bọc trắng
-          Ăn xong rồi uống thuốc cho đúng cữ! Đừng uống cafe đó!

Nói xong con nhỏ quay lưng đi xuống cầu thang. Cầm bịch đồ ăn mà người cứ ngẩn ra như trời trồng. Sắp vào học rồi ăn uống gì nửa…hix hix…quan tâm thì cũng vừa vừa thôi…chưa gì mà dám lên tới tận lớp kiếm nó rồi, cũng may cơ sở này chỉ có vài lớp chứ gặp cơ sở chính ko lẽ con nhỏ đi khắp cái trường kiếm nó.Tụi cùng lớp xì xào bàn tán cho đã rồi cũng kéo nhau vào lớp…nó đứng tần ngần ngoài cửa mà chẳng biết giải quyết sao, ko lẽ đem bỏ, cũng công sức con nhỏ mang lên cho nó mà….
-          Vào đây ngồi ăn đi cháu

Tiếng một người phụ nữ giọng bắc nói với sau lưng. Quay lại thì ra là cô bán căn-tin đang đứng vẫy nó. Đi lại gần cô nắm tay kéo nó vào trong rồi đóng cửa lại
-          Ngồi đây ăn cho xong đi rồi vào lớp, yên tâm cô giáo ko phát hiện ra đâu
Cô căn-tin nháy mắt với nó. Ngập ngừng một hồi, nó cũng lôi đồ ăn ra ăn, là cơm sườn bên trong có cả nước và thuốc.
-          Con bé chu đáo quá ha. Chị cháu hả

Haha cũng đúng, đứng kế con nhỏ nó thấp hơn mà, với lại nhìn mặt con nhỏ dù sao cũng có nét già dặn hơn nó vì son phấn..à mà …có biết con nhỏ bao nhiêu tuổi đâu….Nó gật gật với cô Xuân (sau này nó gọi là má Xuân).Vừa ăn nó vừa trả lời mấy câu hỏi của cô Xuân, toàn mấy câu làm quen xả giao như tên gì, quê ở đâu, đang trọ đâu, ăn uống sao…Càng nói chuyện cô có vẻ càng thích nó vì nó nói chuyện khá lễ phép và thiệt tình, dân Miền Tây nói tiếng chân chất thật thà mà..dạ thưa ngọt lắm =)). Nó cũng mang theo mình cái chất hai lúa trong người, bao năm qua vẫn chưa bị SG làm phai nhạt, thi thoảng vẫn bị chê khờ, hai lúa hoài chứ gì. Ăn xong nó cảm ơn cô rồi chui vào lớp…Nhờ lớp rộng, đông…tự nhiên dc sự bao che đặc biệt của mấy đứa ngồi bàn cuối nên nó lẻn vào lớp mà giáo viên ko phát hiện dc.

Nghỉ giải lao 25 phút. Lớp như ong vỡ tổ. Nó ngồi im góc lớp nghe nhạc, lấy điện thoại ra nt cho chị “ne ne lam gi do”…một lúc lâu sau mới có tin trả lời “cho ngu xiu nua dung pha chi ma huhu”. Sax…giờ còn ngủ…bó tay chị của nó luôn. Ngồi một chỗ cũng chán, đi vòng vòng ra ngoài hành lang cho mát, lớp nằm trên tầng 4, gió thổi mát phê người….Nhìn về phía can-tin, tụi sinh viên bu nghẹt, cô Xuân có một mình bán ko kịp xuể, mồ hôi nhễ nhại trên mặt. Cô đâu phải bán can-tin chuyên nghiệp, cô cũng là nhân viên của trường phụ trách chăm lo cho cơ sở dưới này cho nên trường bắt cô phải mở luôn 1 can-tin để phục vụ cho sinh viên ko dc học tại cơ sở chính như tụi nó…Chẳng chần chừ lâu, nó cố sức chen vào can-tin sẵn nghề phục vụ chuyên nghiệp của mình nó bắt tay vào phụ cô luôn. Mệt bở hơi tai, vì dù sao tay nó vẫn còn đau mà, nhưng ở đây bán cũng toàn lặt vặt nhẹ nên nó vẫn phụ dc chứ ko như ở quán phải bê 1 lần cả mấy chục ly trà, mấy ly nước đủ kiểu cách cao nhòng, nặng trịt thì cái tay nó ko chịu dc là phải….Dần dần căn-tin cũng thưa bớt vì đa số đều đã có thứ mình muốn, tản ra khắp nơi để ăn uống…Nó cũng thở phào ngồi phịch xuống ghế. Đưa cho nó chai nước suối cô Xuân cười

-          Cảm ơn cháu…tay băng trắng hết cũng chạy vào giúp cô…
-          Dạ có gì đâu cháu làm cũng quen mà
-          Uống nước đi để cô bật quạt lên cho mát
-          Cảm ơn cô

Nó nằm dài ra ghế uống ừng ực chai nước suối….Từ đó hễ căn-tin đông khách thì nó lại chạy vào phụ cô, chẳng đòi hỏi công cán gì cả, đôi khi nán lại để giúp cô dọn dẹp, thi thoảng chạy đi lấy hàng hoặc mua đồ đạc giúp cô…cho nên nó càng dc sự quý mến của cô Xuân, những ngày học 2 buổi cô bắt nó ở lại ăn cơm trưa, sinh viên bình thường thì phần 20-25k còn nó bùn thì quỵt còn thì  vui trả tiền, có trả cô cũng lấy có 10k mà đồ ăn thì thích nhiêu ăn nhiêu, chuyện nó uống nước hay ăn trái cây cũng dc đặc cách vô tư, rồi cả nhưng hôm đi học trễ hay đi làm về trễ cô cũng gọi nó vào ăn cơm hoặc  trốn giáo viên…Nó là vậy nhiệt tình, tự giác nên cũng thường nhận dc sự quý mến của mọi người, ở cấp 3 cũng vậy…can-tin đối với nó chẳng khác nào nhà, ăn  uống thích trả tiền ko thì khỏi cần, về sau chuyển vể học cơ sở chính, nó cũng nhanh chóng dc đặc cách y như vậy trong can-tin trường.

Tan học. Nó phải ở lại bàn chuyện mừng 20-10 và thành lập đội thể thao, đội văn nghệ tập luyện chuẩn bị chào mừng 20-11 nửa…Cả đám ngồi bàn bạc, tranh cãi hăng máu, đứa nào cũng muốn chứng tỏ năng lực của mình. Chỉ riêng nó ngồi im lặng nhìn xuống dưới cổng trường. Con nhỏ đang ngồi trên xe ở dưới. Chắc là chờ nó về. Trước mặt con nhỏ là 3-4 anh chàng hình như của lớp bên cạnh đang đứng gần con nhỏ…nhìn đủ biết đang cố gắng xà rề để kiếm cớ làm quen chứ gì…Tự nhiên nó cười khì để xem mấy anh ấy làm cách nào cạy dc miệng con nhỏ nói chuyện. Tội nghiệp mấy anh chàng, cứ chạy xe vòng vòng, đùn đẩy nhau, có anh lại đứng gần gần nói nói gì với con nhỏ…hok biết làm ăn dc gì ko chỉ thấy con nhỏ ngồi im ru…đang cười khoái chí trong bụng thì ông Kiệt đập bàn cái rầm..giật mình quay qua…ổng mặt mày đỏ lét….chắc là tranh cãi bất đồng quan điểm đây mà.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...