loading...

Những người con gái của tôi - Chap 34

Chap 34

Tụi e cứ vậy quấn lấy nhau không rời đến khi
"Ta gặp nhau 1 chiều thu tháng 10
vì nụ cười ấy cho em nhớ mong từng ngày.
Đêm về nghe lòng thương anh mất rồi,
ngại vì mình con gái.. phải làm sao?! Trời ơi.. Trời ơi "
Chuông điện thoại của NA đổ, cô bé vội vàng buông e ra luống cuống tìm điện thoại
- Alo, con nghe ạ
.....
- Vâng, con mới ăn rồi ạ hi
.....
- dạ, con biết rồi
.....
- dạ, con chào mẹ
NA cúp máy, nhéo e 1 cái vào tay
- tại a đấy, tí nữa là e không nghe được điện thoại rồi hứ
- ơ, sao lại tại a, có phải mỗi mình a hôn đâu he he, e không cho sao a làm được - e cười ranh mãnh
- anh này, ghét, ứ chơi với anh nữa - cô bé giận dỗi bỏ lên phòng
Bề ngoài thì thế thôi chứ bên trong e biết cô bé đang rất vui, quá thuộc bài rồi qua mắt làm sao được e.
- chờ a với - a chạy theo sau
Nhà NA có 4 tầng 1 tum làm sân phơi, phòng e ấy ở tầng 3 đối diện là phòng cậu e, còn bố mẹ NA ở tầng 2. Lần đầu tiên được chiêm ngưỡng phòng người yêu nên e rất phấn khích các thím ạ, nó có 1 sức hút rất kì lạ với e. Lò dò theo sau cô bé mà e tưởng tượng hết thế này thế kia không rõ bên trong thế nào mặc dù đã được xem qua zalo. Bậc cầu thang, tay vịn rồi nền nhà đều được làm bằng gỗ khá bắt mắt, tường thì sơn màu xanh da trời nhạt nhưng từ nền nhà trở nên tầm 1m thì được trang trí theo kiểu "xây gạch mà chưa trát vữa lên" nhìn khá bắt mắt. Đấy là khuôn viên của chung căn nhà còn phòng NA thì khác, phòng cô bé được sơn màu hồng vâng màu mà cô gái nào cũng thích, nền vẫn là nền gỗ nhưng nhạt màu hơn. Mới bước đến cửa 1 mùi thơm nhè nhẹ thoát ra nó làm tâm hồn e tự nhiên lặng lại, chả biết có phải vì yêu NA quá không nữa.
- a làm gì mà đứng thần người ra thế ? - NA dò hỏi
- à...à tại phòng e thơm quá hì hì
- thế mà e cứ tưởng hihi, thôi a vào đi - NA kéo tay e
Cách trang trí bày biện không có khác lắm đoạn e tả ở chap trước (chap nào thì mn tự tìm nhớ ) thêm cái là tường với bàn học được để ảnh của cô bé chụp, ảnh nào cũng đẹp và lồng khung cẩn thận. Con gái có khác đồ đạc đều gấp gọn cần thận ngăn nắp chứ không bừa bộn như con trai
- a thấy phòng e thế nào hi - NA dang 2 tay mặt hớn hở
Em ngồi phịch xuống cái ghế xoay, tay xoa cằm, mắt đảo khắp phòng trầm ngâm ra vẻ suy tư lắm
- bình thường - e đáp lọt thỏm, cố nín cười
- thế này mà bình thường, a chẳng biết thưởng thức nghệ thuật gì cả hứ - cô bé đứng trước mặt e cái mũi chun lại, môi chu lên, tay chống ngang eo
- ơ ai nói thế e thế, mắt a hơi bị chuẩn đấy nhé - e hất hàm
- chả thấy chuẩn gì cả, hứ - cô bé giận dỗi lại giường ngồi không thèm nhìn e 1 cái
Ôi cái bản mặt giận của e, nhìn chỉ muốn cưỡng hôn thôi, không để chờ lâu e nhỏm dậy thật nhanh, nắm chặt lấy vai cô bé tì xuống giường. 2 mắt chạm nhau thật gần thật gần
- anh...anh làm cái gì thể hả - cô bé vùng vẫy nhưng thoát sao được với cánh tay to khỏe của e
- e đẹp lắm, e biết không hả ? - e thì thầm
- dạ - NA thôi cựa quậy, giọng lí nhí, 2 má ửng hồng hơi thở gấp gáp
- e có biết mỗi lần a nhìn e cười, nhìn e giận trái tim a đều lạc nhịp thổn thức không, những lần như thế a chỉ muốn ôm muốn hôn e thật lâu vì a yêu e nhiều lắm cô bé của a - e ghé sát môi thơm nhẹ lên trán NA
- e cũng yêu a lắm - NA ngượng ngùng, hơi thở ấm áp phả vào e từng đợt nhanh dần
- mình đừng bao giờ rời xa nhau nhé, sẽ mãi hạnh phúc như thế này nhé dù sau này có chuyện gì đi nữa a vẫn mãi yêu e và nhớ e, với a nếu thiếu e a không thế sống được e như 1 nửa của a vậy - e thơm khắp tai mắt mũi má cô bé thật nồng nàn
- dạ, e sẽ không bao giờ rời xa a đâu e sẽ mãi yêu a - NA vòng tay ôm lấy e
Và môi e tìm đến môi e ấy thật chậm thật lâu, như muốn trao đi tất cả tình yêu của e cho cô bé. Em đè chặt cả thân lên người NA, đầu óc đê mê vì nụ hôn cháy bỏng, phần con trong e trỗi dậy bàn tay bắt đầu len lỏi sau lớp áo, người NA khẽ rung lên khi tay e di chuyển, tay e luồn vào trong xoa lên tấm lưng nhỏ nhắn mát lạnh rồi từ từ đến cái bụng thon gọn của cô bé. Chiếc áo thun đã kéo hẳn lên để lộ ra bờ ngực và làm da trắng muốt. Cứ thế cứ thế cho đến khi có 1 bàn tay yếu ớt giữ e lại
- anh...đừng...e sợ
Như có ai đó tát mạnh vào mặt, e khựng lại nhìn cô bé. Trông e lúc này tội nghiệp lắm, đôi môi run rẩy ánh mắt tỏ rõ sự sợ sệt. E thật ngốc, tại sao lại làm thế với cô ấy, 1 tâm hồn trái tim yêu e ngây thơ trong sáng, đã bị vấy bẩn bởi dục vọng đen tối. Cô bé còn quá trẻ con để biết đến điều này dù ngoài kia có rất nhiều người khác thua tuổi e nhưng đã biết thế nào là tình dục. Mọi người bảo "tình yêu phải đi cùng với tình dục, tình dục làm tình yêu thăng hoa" e không phủ nhận nhưng với tình yêu này của e thì khác nó còn quá non nớt.
- anh...anh...anh xin lỗi...tại anh...
NA đẩy e ra vùng dậy chạy thật nhanh vào loitet (phòng cô bé cũng có toilet riêng như phòng e nhé) để lại đằng sau 1 khuôn mặt tội lỗi. Em làm cô bé tổn thương mất rồi. Cửa toilet đóng chặt, đứng ngoài e nghe rõ tiếng thút thít vọng ra, e biết sau cánh cửa ấy cô bé đang khóc.
- Ngọc Anh à, mở cửa cho a đi, a xin lỗi mà, a không phải đứa như thế đâu, e mở cửa cho a đi - e đập cửa, tay xoay nắm cửa cố gắng mở nó ra trong vô vọng
Chẳng thấy ai thưa ngoài tiếng nấc nghẹn vọng ra, chắc e khóc nhiều lắm
- mở cửa cho a đi mà, a xin e đấy
- mở cửa cho a đi Ngọc Anh
- Ngọc Anh à, a xin lỗi
- Anh xin lỗi
......
e ngồi bệt xuống cửa, ánh mắt thẫn thờ nhìn xa xăm, nơi khóe mắt dường như có giọt nước chợt lăn dài. Chẳng biết sao lúc đấy e lại khóc, tại e ngu chăng hay tại e sợ mất đi e người mà e yêu nhất lúc này
.............
"Xoạch, xoạch" "két"
cửa mở, NA bước ra đôi mắt vẫn ầng ậc nước, e đứng dậy cầm tay cô bé nhìn thẳng vào đôi mắt man mác buồn
- Ngọc Anh à, e nghe a giải thích đi, anh...
- anh...hức...hức...anh về đi - tay cô bé buông thõng
- đừng, đừng đuổi anh, e hãy nghe anh giải thích, anh không phải người như thế đâu - e nắm vai NA lắc nhẹ
- Giải thích gì chứ, chính tay a đã...hức...hức - nước mắt cô bé lại lăn dài
Trái tim e không cầm được nữa, e kéo cô bé lại ôm chặt lấy, NA chống cự 2 bàn tay đấm mạnh vào lưng vào ngực vào cả viết thương ở eo e, nước mắt ướt đẫm cả áo. E mặc kệ cứ ôm chặt lấy cô bé, để cho e ấy trút hết giận vào người e.
- Buông e ra, buông e ra, a về đi...hức...hức..e không muốn nhìn thấy a nữa huhu...a về đi...hức...hức - NA trách móc
- e cứ đánh a đi, đánh thật đau thật mạnh vào để a nhớ
- e ghét a, e ghét a lắm huhu
2 tay cô bé thôi không đánh nữa mà buông xuống, vai run lên theo đợt nấc. E cứ ôm cô bé vậy thật lâu cho đến khi tiếng khóc tắt hẳn, e đỡ vai cô bé kéo ra nhìn vào đôi mắt đầy nước
- a xin lỗi, từ nay a không vậy nữa, nín đi
NA không nói gì, ánh mắt nhìn e sâu lắm như muốn len lỏi vào tận tâm trí e vậy
Em dùng ngón tay lau nước mắt cho cô bé, chỉnh lại áo rồi bế e ấy đặt lên giường ngồi. Bị e bế bất ngờ 2 tay NA quờ quạc, hét lên
- Á, anh làm gì vậy hả
- im nào, để a cho e lại giường ngồi - e trấn an
- e tự đi được, thả e ra
E mặc kệ, đặt NA ngồi ngay ngắn trên nệm e quỳ trước mặt
- hết giận a chưa
- ai thèm giận e hứ - NA quay ngoắt ra cửa sổ tay khoanh trước ngực
- thôi mà, a biết lỗi rồi, từ nay a không làm thế nữa đâu, e tha cho a đi - e cầu khẩn, làm mặt tội nghiệp
- hứa đi
- ừ, anh hứa nếu từ nay a còn làm thế với e nữa thì ra đường xe cán anh... - cô bé nhẹ nhàng đặt tay lên miệng e ngăn lại
- đừng, e không thích thế đâu
E gật đầu đồng ý, nắm chặt tay NA đặt lên má
- a xin lỗi
- hihi, e biết rồi, từ nay không được như thế nữa nghe chưa, e giận đấy - cô bé ngồi xuống cạnh e đặt 2 tay lên má e âu yếm
- ừ - e gật đầu
- e biết a rất yêu e, nhưng chuyện đó e chưa sẵn sàng, e muốn a yêu tất cả những gì thuộc về e chứ không phải cái đó
Em vòng tay ôm NA vào lòng, để cô bé tựa đầu lên vai e. 2 người ngồi như vậy 2 ánh mắt hướng ra phía cửa sổ xa xăm và đâu đó có tiếng nói
- anh yêu em
- dạ, e cũng yêu anh

còn nữa...........

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...