loading...

Những người con gái của tôi - Chap 39

Chap 39
Chào mọi người tôi quay lại rồi đây, hình như khoảng hơn 1 tháng tôi thất hứa chap mới với mn rồi nhỉ ? Thật ra cũng có lí do cả đấy, vì cuộc sống sinh viên thực chất nó không có quá nhiều điều để đưa lên thành 1 chap hay trong vài ngày hay 1 tuần lắm. Thế nên tôi quyết định dừng viết hẳn 1 thời gian để tổng hợp những chi tiết mà tôi thấy ưng ý nhất để ghép lại, và có thêm lí do nữa là tôi thích ngồi hổi tưởng lại quá khứ để viết hơn là ngày nào cũng ngồi ôm máy tính để type. Cái cảm giác nghĩ lại nhấm nháp từng hình ảnh từng câu thoại nó thú vị lắm, nó thôi thúc trí não tôi hoạt động hiệu quả hơn trong từng câu chữ. Giờ thì quay lại thời điểm hơn 1 tháng trước nhé.

Sau hôm từ nhà Nhi về, Nhi bắt đầu có những hành động, tin nhắn quan tâm tôi hơn. Những đêm cố mở mắt để chat từng dòng chữ, từng suy nghĩ của tôi với em ngày một nhiều, mặc dù tôi không hề muốn một chút nào. Nhưng vì sợ e hụt hẫng, e buồn nên tôi không còn cách nào khác. Tôi cố gắng trả lời e một cách đơn giản nhất, không cầu kì không quá bộc lộ bản thân cho e biết, chỉ mong sao e hiểu rằng đối với tôi e chỉ là 1 đứa bạn, 1 đứa e không hơn không kém. Và tất nhiên những lần đó đều không qua mắt được đứa e tôi, nó tò mò vài lần gặng hỏi tôi nói chuyện với ai mà khuya vậy. Tôi cố biện bừa là chat với đứa bạn ở lớp. Nỗi lo sợ trong tôi dần lớn lên, sợ rằng cô bé của tôi sẽ biết chuyện, sợ rằng Nhi biết tôi đã có người yêu và việc nói chuyện với e đơn giản nó là nghĩa vụ.
Quay đi quẩn lại không biết nhờ ai tôi đành tặc lưỡi kể mọi chuyện cho con e năn nỉ nó bày cách. Dù gì cùng là con gái với nhau nên chắc nó sẽ hiểu tâm lí cô bé và Nhi hơn tôi. Tối hôm đấy thấy nó ngồi nghịch điện thoại tôi lò dò bá vai bá cổ nó bắt chuyện
- đang làm gì đấy e gái hề hề
Nó không giấu được vẻ ngơ ngác, ngước mắt lên nhìn tôi như đứa dở mới ra trại
- a bữa nay chưa uống thuốc à ?
- hề hề a có chuyện muốn nhờ mày tí, chuyện này chỉ có mày mới giúp được a
- e á
- ừ
- chuyện gì mà chỉ có e mới giúp được thế, đừng bảo e là làm cái tạ cho a tập đấy nhá - nó lườm nguýt
- không không chuyện khác để yên a kể cho mày nghe
Thế là tôi ngồi nói hết tất cả mọi chuyện cho nó nghe. Không ngoài dự đoán của tôi ,nó đã biết từ trước.
- tưởng chuyện gì chứ chuyện của a với chị Nhi e biết tỏng rồi e không muốn nói thôi
- mày biết bao giờ, ai nói cho m hả ? Uyên à ?
- không e tự biết đấy chứ, nhìn thái độ của chị ý với a là e biết ngay nhưng chị ý yêu a bao giờ thế ? lâu lâu mới gặp nhau mà ?
- cũng lâu lâu rồi, mà a cũng mới biết thôi giờ a muốn m bày cách cho a cái không nhỡ NA biết thì xong đời a
- haizzz, cũng khó nhỉ chị Nhi dù gì cũng là e chị Uyên mà chị Uyên lại là bạn thân a, a phũ với chị ý quá thì không hay mà lằng nhằng kéo dài lâu thì cũng không ổn hừm...hừm…
- anh biết thế anh mới nhờ m, m cố gắng giúp a phát rồi thích gì a cũng chiều
- thật nhé he he - nó hớn hở nhìn tôi không chớp
- ừ...thì thật, bây giờ m nghĩ cách giúp a đi
- từ từ để e nghĩ đã
- nhanh lên đấy không kéo dài gần tuần nay rồi
- rồi e biết rồi, a yên tâm vào tay e là xong hết he he
- ờ, đến lúc mất cả chì lẫn chài thì tao bảo nhá
- ok luôn, mà a hứa đi
- hứa gì ?
- ơ thế thôi nhé
- ờ rồi được rồi a hứa được chưa hì hì
- nhớ đấy, xong việc là phải thực hiện ngay ok
- ok
Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì ít nhất đã có đứa e chống lưng giúp. Chỉ có điều thời gian nói chuyện, tiếp xúc giữa tôi và Ngọc Anh cứ ít dần ít dần theo từng ngày. Tôi thì bận hoàn thành bản báo cáo tốt nghiệp còn cô bé thì bận ôn thi cho mấy môn cuối. Lẽ dĩ nhiên 2 đứa đã thống nhất với nhau trước là cố gắng thi và học cho tốt rồi sau đó sẽ dành thời gian cho nhau nhiều hơn. Nhưng vài lần gọi điện cho em lúc khuya giọng e đều buồn buồn, thi thoảng không nén được cảm xúc em lại thút thít bảo "em nhớ anh lắm". Mỗi lần như vậy tim tôi lại thắt lại đau nhói, bất lực cố gắng gượng cười để động viên e ôn cho tốt, khi nào xong sẽ cùng e đi chơi đi ăn kem bù. Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, ngày tôi hoàn thành bảo vệ tốt nghiệp đã tới. Tôi vừa buồn vừa vui nghĩ về khung cảnh phía trước. Ra trường tôi được ở cạnh e nhiều hơn, cười nói với trêu đùa với e dưới những ngày hè nóng nực, được thư thái đầu óc sau mấy tháng trời đánh máy bù đầu bứt tai nhưng sau đó là viễn cảnh mãi mãi rời ghế khỏi nhà trường, xa bạn xa bè xa thầy cô.
Bài bảo vệ của tôi khá tốt, hầu hết các câu hỏi thầy đưa ra tôi đều trả lời được, cũng may hôm trước tôi có đọc kĩ lại bài cho nhớ không thì đi toi hơn tháng trời ngồi làm. Mấy thằng bạn chí cốt cũng vui không kém, mồm đứa nào cũng toe toét khoe chiến tích vỗ vai tôi đùm đụp. Thế đấy, vài ngày trước thằng nào thằng nấy đều lo ngay ngáy sợ bảo vệ lại đêm không ăn ngày không ngủ. Giờ thì vênh mặt bước hiên ngang dưới sân trường rồi. Và em là người tôi thông báo đầu tiên, em vui lắm cứ cười suốt bắt tôi phải hứa sẽ khao e 1 ngày đi chơi cho thỏa thích. Vậy đấy. Cơ mà trước đó tôi phải liên hoan ăn mừng với lớp với thầy cô trước đã. Sau khi lên kế hoạch lớp tôi đồng ý sẽ đập phá ra trò vào nguyên ngày hôm sau. Tự lượng sức mình từ hôm say bí tí phải về phòng Uyên ngủ, lần này tôi giữ mình hơn chủ yêu ngồi chiến mồi còn uống thì nhấp ngụm. Thằng nào ý kiến ý cò là tôi kêu đang đạu dạ dầy không uống được nhiều. May mà chúng nó tin không thì...
Quay lại với kế hoạch cắt đuôi Nhi của con e tôi, nó bảo tôi nên nói hết chuyện này cho Ngọc Anh biết trước để lỡ sau này có chuyện gì còn có lí mà nói. Còn về Nhi nó khuyên tôi hẹn Nhi một buổi để nói chuyện đàng hoàng nhưng nói từ từ không quá sỗ sàng tránh làm e ấy buồn nhiều. Thêm nữa tôi cần phải nói chuyện với cả Uyên để nó hiểu cho tôi dù gì Nhi cũng là e gái nó. Thu xếp ổn thỏa, tôi quyết định kết thúc chuyện này sau khi Ngọc Anh và Nhi thi xong, làm thế để cả 2 tập trung thi cử hơn.
Về Nhung, dạo đấy Nhung thi xong trước nên dành luôn thời gian nghỉ hè để đi làm thêm. Vì thế nên tôi ít gặp e hơn, may ra thì có chút buổi sáng hay buổi tối e được về sớm, hay thi thoảng con e nó hứng lên rủ Nhung sang ăn cơm cùng. Tôi thì đồng ý vô điều kiện, thêm người thêm vui chả mất gì vả lại cả dãy trọ giờ còn mỗi 2 phòng chả lẽ lại lủi thủi nhà nào biết nhà nấy lại không hay. Cao hơn chút là tôi muốn mỗi quan hệ giữa tôi và Nhung được ổn định không nhìn nhau như người dưng nước lã. Lỗi của tôi gây ra với em đã quá nhiều rồi, tôi muốn những khoảng thời gian ngắn ngủi này để bù đắp cho e, coi e như một đứa e gái chính cống. Chỉ vậy thôi
Vài hôm sau, Ngọc Anh và con e tôi cũng thi nốt môn cuối cùng. Thôi thì là môn cuối, sáng hôm đấy tôi dậy sớm để làm đồng hồ báo thức cho cả 2 cô gái. Ngọc Anh thì đơn giản hơn, chỉ một hai cuộc điện thoại là cái giọng ngái ngủ vang lên phía đầu dây
- a..l..o, ạ
- dậy đi nhóc, dậy mà đi thi môn cuối nào
- dạ...e..m biết rồi...ghét cái mặt
- ơ, a gọi dậy đi thi mà còn ghét a à, thế thôi a không dẫn đi chơi nữa nhá
- xí, người ta đang ngủ ngon, a không dẫn e đi e sang tận phòng bắt cóc a luôn hứ
- a giỏi nhỉ
- chứ sao ple
- thôi dậy đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng đi không muộn, chúc cô bé của a thi tốt nhé MOA
- ai cho thơm mà đòi thơm hả ?
- a đấy làm gì nhau
- xí không nói chuyện với a nữa kệ a
tút...tút...tút
Xong phần NA giờ đến lượt con e, nó vẫn đang ngủ không biết trời trăng gì chết cái tội dậy muộn. Ngó đồng hồ thấy vẫn còn sớm không thể dùng cách đập xoong chảo được, tôi lại gần lấy tay bịt mũi nó lại cho nó nghẹt mũi mà phải dậy. Cơ mà không như mong muốn, nắm mũi nó được 5s 10s thì thấy nó phì phò thở bằng mồm, tay phẩy phẩy đập vào tay tôi. Hết cách tôi đành lắc manh người nó mà gọi, chỉ sau vài phút ngái ngủ nó cũng mở mắt ngồi dậy nhìn lơ đãng.
- dậy đê, nhanh tao rang cơm cho ăn mà đi thi
.....
- ơ hay, còn ngồi đây à, vào đánh răng rửa mặt đi không muộn
- tí nữa - nó vò tóc mặt nhăn nhó
- nhanh lên, không tao rang xong rồi đây này
- vâng
Nó lủi thủi từng bước vào nhà vệ sinh, tội cái tôi gọi dậy sớm quá nên cơn buồn ngủ vẫn còn làm nó xiêu vẹo mãi mới bước đến cửa. Đứng phi hành khô mà phát cười với điệu bộ của nó làm tí nữa thì cháy chảo mỡ.
------còn nữa--------

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...