loading...

Những người con gái của tôi - Chap 41

Chap 41
Trời càng về khuya, không khí càng lạnh. Tôi so vai bước tới ánh sáng cuối con đường, chả còn khách chỉ còn cô chủ cô chủ quán luống tuổi đang xem một chương trình trên tivi. Cửa hàng này không rộng lắm, chỉ vừa đủ để hai dãy đồ nằm dọc theo chiều dài của căn nhà. Phía trước là quầy thanh toán và đối diện là chiếc tivi màu đã cũ. Theo thói quen, tôi đứng trên bậc thềm gọi nhỏ vì sợ nhà cô có trẻ con.
- Cô ơi, cô còn bán không cô
- À, ừ có đấy cháu cô đã đóng cửa đâu, cháu mua gì – giọng cô khá thanh và chuẩn, đặc trưng của người hà nội lâu năm
- Dạ, cô bán cháu dây sữa tươi, hai ổ bánh mì với mấy gói bim bim ạ
- ừ, mua cho người yêu ăn khuya à cháu – cô cười trêu tôi
- vâng
Nhận túi đồ, tôi gửi cô tiền rồi nhanh chóng bước ra đường lớn. Tự nhiên tôi bồn chồn, lo lắng cho Nhung với đứa em trong bệnh viện. Mặc dù khoảng cảch không xa lắm. Chắc cái cảm giác khi thấy người thân đang đau đớn nó thúc giục tôi làm vậy.
- đi chậm thôi cháu, đường này hay có mấy thằng phóng xe ẩu lắm đấy – là cô – cô chủ quán hiền hậu
- vâng, cháu chào cô cháu về
- ừ
Mải lo cho con e, suýt chút nữa khiến tôi quên đi nhiệm vụ của tuổi thanh thiếu niên – tuổi chập chững bước vào đời :chào hỏi, lễ phép với người lớn tuổi. Đến cổng bệnh viện, bác bảo vệ vẫn đang châm điếu thuốc lào, trên bàn là tờ báo đã nhàu. Thời buổi công nghệ thông tin phát triển thật khó để người ta tìm niềm vui với những tờ báo giấy. Nhớ lúc trước, mỗi lần chú phát báo, thư từ ở quê đến nhà là tôi luôn luôn chạy ra đón trước tiên. Chẳng biết nội dung có hợp với mình không nhưng cái cảm giác cầm trên tay tờ báo còn thơm nguyên mùi mực in, là tâm trí tôi kích thích lạ thường. Nhanh nhảu là thế nhưng chẳng bao giờ tôi đọc hết các mục được đăng cả, chỉ lật nhanh từng trang để tìm phần “truyện cười”. Thế đấy, cứ vậy là con e tôi nó sấn lại đòi tôi đọc cho nó nghe, rồi hai anh em cười khúc khích vang cả căn phòng nhỏ. Tôi nhớ có lần do bận chơi game, nó tay cầm tờ báo cứ luẩn quẩn xung quanh. Mặt nhăn nhó, nài nỉ tôi đòi tôi đọc cho bằng được, dù nó biết đánh vần. Tức quá tôi quát ầm lên, cầm tờ báo vo nát ném thẳng ra cửa sổ. Thái độ bất ngờ của tôi khiến nó giật mình, lùi ra sau vài bước rồi khóe mắt bắt đầu ngân ngấn nước. Hồi bé, tôi sợ bố lắm cứ nghịch dại là bị mắng mà bố tôi lại rất chiều con e. Tôi bắt nạt hay trêu nó làm nó khóc là cứ chuẩn bị ra sân đứng tấn. Hôm đó là cuối tuần nên mọi người đều ở nhà cả, thấy nó mếu tôi đâm sợ, cứ thế ôm nó vào lòng, xoa xoa lưng nó an ủi, xin lỗi cố gắng làm sao cho nó nín. Đấy là của hơn mười năm về trước, cái thời báo giấy phổ biến. Còn thời nay báo mạng lên ngôi, chỉ cần điện thoại cảm ứng kết nối wifi là có thể đọc được hầu hết các tin tức. Tiện thì tiện thật, nhưng tôi vẫn có cảm giác đọc từ đọc chữ in trên giấy mỏng xám màu, vẫn thân thuộc và gần gũi hơn.
Bệnh viện về khuya đã thưa người hẳn, chỉ có lác đác vài người thân bệnh nhân ngồi ngoài hiên, ghế đá nói chuyện. Các chị y tá giờ này chắc cũng về phòng nghỉ ngơi hết, có ai gọi thì đến xem. Phòng em tôi nằm vẫn bật đèn, tiếng quạt tay quạt điện đan xen nhau làm bớt đi cái tĩnh lặng của đêm. Nhung với con e vẫn chưa ngủ, hai người vẫn ngồi tâm sự to nhỏ với nhau. Khuôn mặt ai cũng tỏ rõ sự mệt mỏi.
- anh đi đâu về vậy ? – con e nhướn người lên hỏi tôi
- đi mua đồ ăn cho hai cô chứ đi đâu, ngồi dậy mà uống sữa đi này, cả Nhung nữa ăn đi cho khỏi đói
- vâng, anh để em tháo cho – Nhung đỡ lấy túi đồ ăn đặt lên kệ
- tí nữa e nằm ngủ với nó nhé không mệt
- vâng, nhưng a ngủ đâu
- lát nữa a hỏi chị y tá sau, thôi ăn đi không bánh mì để lâu hỏng hết
- vâng, a cũng ăn đi
Nhung đưa tôi hộp sữa với nửa tấm bánh mì đã nguội, cầm mà tâm trạng không mấy hứng thú lắm. Cũng tại tôi không có thói quen ăn khuya kể cả có đói cũng kệ. Ngồi nhìn con e cười nói mà lòng tôi thấy nhẹ nhõm hẳn, chí ít nó vẫn khỏe chứ không quá nặng như tôi nghĩ. Sau chuyện này có lẽ tôi nên thay đổi bản thân mình đi, sống biết bày tỏ tình cảm hơn, biết quan tâm đến nó hơn và yêu thương người thân nhiều hơn. Có câu “gia đình, người thân thì yêu thương mình vô điều kiện, còn phải có điều kiện thì xã hội mới yêu thương mình” đúng thật. Tình cảm ruột thịt nó luôn thiêng liêng và cao quý dẫu có thế nào đi chăng nữa.
Quá đêm, tôi lững thững đi dạo trong khuôn viên bệnh viện. Chả có ai cả ngoài tôi với mấy cột đèn, mấy tòa nhà cao cao phủ cạnh. Nhung và đứa e đã ngủ, vậy là tôi có thể yên tâm, thư thái một mình. Chẳng sợ ai phàn nàn, trách móc. Không biết lúc này e của tôi đang mơ gì nhỉ, về tôi hay về một tương lai nào đó có tôi. Mà… cũng có thể là một ai khác, có sao đâu khi xung quanh em có rất nhiều người tốt, yêu quý em hơn tôi. Tình cảm con người khó mà biết mà đoán trước, nó cứ vô tư đùa giỡn với mình. Làm khó mình, làm khó họ âu cũng một phần do duyên. Nếu ta vượt qua được thì thứ tình cảm ấy sẽ rất đáng quý và trân trọng. Phía trước, giữa tôi và em vẫn tồn tại từng đợt sóng, chúng chỉ chờ hai người tiến đến rồi ập vào. Sóng do người hay do tự nhiên cũng thế cả, chỉ cần bàn tay e nắm chặt thì anh sẽ nắm chặt không rời. Tôi sắp bước sang cái tuổi 24, tuổi để bắt đầu sự nghiệp, công danh cho mình. Tình yêu đối với tôi lúc này nó như được đặt lên bàn cân mà phía dưới là vực thẳm, một bên là tiền tài một bên là em. Chỉ cần tôi chạm nhẹ một thứ thôi là bên kia sẽ chông chênh rồi rơi xuống. Em – một cô bé xinh xắn, đáng yêu thánh thiện yêu tôi nhiều, rất nhiều. Tương lai e rộng mở bố mẹ e sẽ lo cho e đến từng kẽ, còn tôi – một gã chân lấm tay bùn đi học mới ra trường, tương lai bấp bênh mù mịt. Nhiều người sẽ nghĩ rằng, tôi như vậy là sung sướng lắm rồi, có người yêu ngoan người hà nội, gia đình khá giả. Sau này lấy về thì bố mẹ vợ lo. Đơn giản vậy thì tôi đã không suy nghĩ nhiều thế này, người ngoài thấy dễ nhưng bên trong thì khó khăn, khó xử lắm. Một thằng con trai hầu hết đều có cái tôi lớn, một chí làm giàu lớn, chẳng tự nhiên mà chịu nấp sau nhà vợ cả. Mà tôi với em chắc gì đã đến được với nhau đâu. Cái quyết định của tôi và sự tin tưởng của hai người sẽ nói lên tất cả. Có lẽ đây là “bước ngoặt”.
Sáng, ánh nắng vàng bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá ngả màu. Cái hơi ẩm của sương thu làm dịu đi mùi đặc trưng của bệnh viện. Tôi khẽ trở mình trên chiếc ghế đá ngoài hành lang, trên người vẫn đắp tấm chăn mỏng màu trắng đục. Chắc đêm qua mệt quá tôi ngủ quên lúc nào không hay. Gấp gọn chiếc chăn, tôi lôi điện thoại xem giờ thì đã có 1 cuộc gọi nhỡ với một tin nhắn của em. Em vẫn thế, vẫn hay dậy sớm làm đồng hồ báo thức cho tôi.
- Dậy đi, mặt trời lên cao rồi kìa hi – tin nhắn lúc 6h17
- Anh dậy rồi, em ăn sáng chưa ?
- E đang nấu này, a ăn không
- A tí ra đầu ngõ ăn bát bún là no rồi , hôm nay được nghỉ mà dậy sớm vậy nhóc
- E vẫn thế mà, phải dậy sớm để gọi a chứ, không a lại nướng cháy gối à
- Lắm chuyện, thôi a đánh rang rửa mặt đã, e nấu đi không lại cháy
- Xí, còn lâu nhé hứ
-
Ngày nào cũng thế này là hạnh phúc lắm rồi, chẳng cần nhiều nhặn gì. Chỉ cần e quan tâm a, yêu a là đủ. Vươn vai, hít đầy buồng phổi chút tàn dư của sáng sớm, tôi tìm về phòng con e. Giờ này chắc cả hai đã dậy, bệnh viện mà đâu như ở nhà được. Mới bước vào cửa, tôi bắt gặp ngay cái nhìn khó chịu của con e, chắc biết tôi ngủ ngoài trời rồi đây.
- Cả hai ăn gì chưa ? để a ra ngoài mua ?
- Ăn gì mà ăn, tối qua a bảo a có chỗ ngủ cơ mà sao đêm qua chị Nhung ra tìm a thì a nằm ở ghế đá vậy ?
- ờ, tại a ngồi chơi game rồi ngủ quên mất, mà thôi để a ra ngoài mua gì ăn đã
- e đi mua rồi, a đi rửa mặt đi rồi ăn này – Nhung ái ngại nhìn tôi
- ừ, ừ
Kể cũng dại thật, đêm thu thường khá lạnh với có sương thế mà tôi vẫn ngủ ngon như nằm nhà. Cũng may không sao, chứ ốm ra đấy con e tôi nó lại chả xưng xỉa cho tái mặt. Lo nó còn chưa xong lại còn lôi cả mình vào. Lớn rồi mà nhiều lúc tôi vẫn cư xử, hành động chẳng khác nào cấp 1 cấp 2.
Bệnh viện này được cái khu vệ sinh khá sạch, chỗ rửa mặt được ngăn cách với buồng tiểu, đại tiện đoàng hoàng chứ không như nơi khác. Từng đợt nước mát lạnh dấp lên mặt làm tôi tỉnh dần sau cơn đau đầu do ngấm sương đêm. Sang ngày đầu tiên khi e tôi bị tai nạn, mọi thứ trong tôi dần dần trở lại bình thường, không còn sốt sắng thấp thỏm như đêm qua. Thật sự nhìn nó cười nó cáu với tôi vậy thôi thấy nhẹ nhõm nhiều, và cũng may là có Nhung, chị em Uyên bên cạnh giúp đỡ động viên. Chứ không thì không biết tới nó sẽ ra sao. Bố mẹ tôi, em vẫn chưa hay biết chuyện. Tôi sợ cho mọi người biết lại làm mọi người lo, với lại e tôi bị cũng nhẹ nên tôi giấu nhẹm đi. Và cũng vì ý nghĩ ích kỉ đó của tôi mà đợt sóng gió bắt đầu.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...