loading...

Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo - Chap 83

Một lúc sau thì cũng xong, bọn con trai cũng hăng hái giúp bọn con gái dọn dẹp bãi chiến trường.

 

Tôi thì không giúp gì được nên đành lủi thủi lên trên tầng tự kỉ.

 

Đang đứng thì thấy cái bóng người ở sau lưng. Tôi quay đầu lại thì thấy chị Oanh phía sau.

 

– Sao trông em suy tư vậy Quân.

 

– Dạ hi.

 

– Ở đây ai cũng thương em cả. Thế nên em đừng làm vậy nữa nha. Nhìn nè, như thương binh luôn á. Chị Oanh nói trêu tôi.

 

– Èooo.

 

– Thôi, chị xuống nhà đây. Em vào phòng nằm đi.

 

Tôi không trả lời chị, tôi hít một hơi thật sâu rồi vào phòng nằm ngủ một giấc cho thoải mái.

 

– Quân, quân cậu dậy đi.

 

– Ưm…ưm. Linh à. Tôi lấy tay dụi mắt.

 

– Cậu ra ngoài này với tớ đi. Linh ánh mắt buốn đưa tay ra.

 

– Ờ hè.

 

– Sao cậu lại dẫn tớ về phòng cậu làm gì? Tôi ngạc nhiên hỏi.

 

– Cạch. Cánh cửa phòng Linh được mở ra, bước vào trong đó tôi thấy một cô bé đang ngồi co ro trong góc tối. Cô bé ấy đôi mắt không có cảm xúc nhìn tôi.

 

– Hức, hức. Ba mẹ ơi, vì con chính là vì con nên ba mẹ mới chết. Con sẽ xuống gặp ba mẹ sớm thôi. Hihi. Con nhớ ba mẹ lắm. Cô bé đáng thương khóc rồi đột nhiên cười lớn.

 

– Ba mẹ đợi con tí nha. Cô bé ấy ngồi dậy rồi chạy lại soi gương, chỉnh sửa lại áo quần đầu tóc.

 

– Hihi. Ba mẹ thấy con đẹp không.

 

– Bụp…xoảng. Tiếng vỡ của tấm kính rơi xuống.

 

– KHÔNGGGGGGGG LINHHHHHHH. Tôi hét lớn lên rồi bật dậy khỏi giường. Từng giọt mồ hôi cộng với những giọt nước mắt tôi tuôn ra trên má. Tôi không biết giấc mơ vừa rồi là gì. Tôi vội mở cửa chạy xuống dưới nhà thì thấy Uyên, Hân, Lan Anh, Trang, Chị Hằng và Chị Oanh mà không thấy Linh đâu.

 

– Hân, Linh đâu rồi. Tôi thở dốc nói

 

– Cậu ấy lúc nãy lên trên tầng ý. Lâu rồi mà không thấy xuống. Hân nói.

 

– Ờ hì. Mà mấy thằng nghịch tử và anh Long đâu rồi. Tôi hỏi tiếp.

 

– À đi…

 

– Về nhà ngủ cả rồi. Nói thế chắc tụi đó ra Net. Chị Oanh ngắt lời Hân.

 

– Ờ thế thôi. Em lên phòng đây.

 

Tôi chạy nhanh lên tầng 3 nhìn đi nhìn lại cũng không thấy Linh ở đât. Rồi lại cố gắng chạy lên tầng 4. Mồ hôi chảy nhễ nhãi trên khuông mặt tôi. Tìm mỏi cả mắt cũng không thấy bóng dáng ấy. Tôi ngồi sụp xuống và thở.

 

Một lúc sau lấy lại sức tôi lại chạy lên tầng thượng.

 

Từng bước lên là từng nhịp thở mạnh của tôi song hành với nhau.

 

Bước lên phía trên, đập vào mắt tôi là một hình ảnh tuyệt đẹp có một không hai. Một cô gái mặc máy trắng cộng với làn da trắng tinh đang đứng nhìn xung quanh. Từng ngọn gió khẽ rung rinh tạo nên một bức tranh đẹp tuyệt hảo. Tôi bất thần đứng lặng trong vài giây, tôi công nhận một điều rằng. CÔ ẤY, RẤT ĐẸP VỚI VẺ XINH XẮN KHÁC NHỮNG CÔ GÁI…

 

– Linh. Tôi tiến lại gần nói

 

– Nhìn lén nha. Linh không quay lại mà khẽ vuốt tóc qua một bên.

 

– Ơ đâu. Tại tại mệt nên nghỉ ở đằng kia chứ. Nhìn đâu.

 

– Ừ. Linh vẫn nhìn xung quanh chứ không quay qua tôi.

 

– Cậu lên trên này làm gì thế? Tôi nói

 

– Hóng mát, nhìn xung quanh.

 

– Ừ.

 

Thế là hai đứa không nói gì nữa mà cứ đứng như thế.

 

– Cậu không giận tớ chứ. Sau một lúc thì Linh quay qua hỏi tôi.

 

– Không. Mà cũng có. Tôi thật thà đáp.

 

– Tớ xin lỗi, vì tớ không tin cậu. Lúc nghe cậu nói với Lan Anh ở trường học ý. Tớ tớ…

 

– Thôi không sao đâu, tớ bỏ qua rồi mà. Tôi mỉm cười.

 

– Ờm, haiz. Linh thở dài nói.

 

– Sao thế. Tôi quay qua hỏi.

 

– Không sao. Linh quay xuống luôn.

 

– Cậu sao thế. Tôi níu tay Linh lại.

 

– Không sao đâu. Tớ xuống nhà trước.

 

– À ừ. Tôi cũng không hiểu tại sao lại thế nữa………

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...