loading...

Nữ hoàng của bóng đêm – Chương 12.1

Lúc đó cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất làm sao em gái cô có thể thoát khỏi nơi này đây, nó có bị bắt hay không, có thể trốn được hay không? Tội nghiệp cho em gái của cô, bản thân Jody lại cảm thấy mình thật là vô dụng, không bảo vệ được bất cứ ai trong cái gia đình này cả. Cha mẹ cũng chết cả rồi, em cô sẽ không còn chỗ dựa như trước nữa. Nếu có may mắn trốn thoát khỏi nơi quỷ quái như thế, cô mong nó sẽ sống một cách bình an, không bước chân vào con đường đẫm khóc này.

Đúng như những gì hắn nói, khi vừa cắn viên Huyết Đỏ ra một mùi nồng lập tức sộc lên mũi. Tay chân cô bủn rủn, ngã nhào ra đất. Viên thuốc nước này quả thật rất thần kì, uống nó vào, cơ thể sẽ có cảm giác như chết thật vậy.Ánh mắt Jody mờ dần, cô buông thả hai tay mặc cho số phận đưa mình đi đến nơi nào. Ý thức không còn nữa, cô ngất đi không tiếng chưởi mắng không ngừng của người gả cầm đầu băng nhóm.

Lúc Jody tỉnh dậy toàn thân đều đau nhức, các vết thương trên người không ngừng chi chít trên cơ thể một cách khó chịu. Quan sát kĩ lưỡng hai tay, những vết thương hở đều được may lại còn những vết thương nhỏ đã được băng bó một cách cẩn thận, lúc này cô mới biết mình vẫn còn sống trên thế giới này.

Khi thấy cô tỉnh hắn bước đến bên giường rồi ngồi xuống chiếc ghế được chuẩn bị sẵn cạnh đó, ánh mắt nhìn cô mang ý cười.

-Cô tỉnh rồi đấy à?

Hắn đưa cho cô hai viên thuốc có màu trắng và đỏ, một ly nước lọc được đựng trong một cái ly có hình thù kì quái, khi quan sát kĩ cô mới nhận ra đó là hình đầu lâu. Trong lòng khả kinh một chút, con người này quả thật rất quái lạ, đến vật dụng trong nhà cũng trở nên vô cùng biến thái.

Jody đón nhận thuốc và nước, đưa lên môi bỏ hết chúng vào miệng nuốt một cách thật khó coi. Khi ngước mắt lên cô thấy người con trai đó khẽ chau mày, có thể đó giờ hắn chưa từng thấy con gái uống thuốc lại có gương mặt xấu xí như thế này. Từ nhỏ Jody đã có tính sợ thuốc, mỗi lần bị bệnh đều được bị bắt uống thuốc, dù có bắt cỡ nào cô cũng không chịu hé miệng ra ngậm lấy nữa viên, nhưng không biết vì sao khi hắn đưa viên thuốc cho cô, cô không từ chối lại nghiến răng nuốt nó vào bụng. Có thể do không còn cha mẹ ép cô uống thuốc nữa, nếu để họ thấy cô giống như trước không chịu nghe lời họ sẽ rất buồn, vì thế cô phải cho họ thấy cô đã biết nghe lời, họ không cần lo lắng cho cô nữa.

Hắn ngã người ra ghế, hai tay chấp lại trước ngực. Giọng nói thanh thản :

-Bây giờ cô đã sống, đến lúc phải làm những điều cô nên làm rồi.

Jody chấn động phóng nhanh xuống giường như tia chóp, không kịp mang cả dép vào trong chân, cứ như thế mặc bộ đồ ngủ đầu tóc rối bời, chân trần mà chạy. Do mới trị thương xong, những vết thương trên người chưa thể hồi phục lại ngay, vừa chạy ra khỏi giường chưa được 5 bước cảm giác đau đớn nơi gót chân làm Jody ngã nhào ra đất.

Hắn lắc đầu, đi lại phía Jody té đỡ cô lên.

-Cô gấp như vậy, tìm ai à?

Lúc cô ngất đi vẫn còn thấy gương mặt đầm đìa nước mắt của Yến Nguyệt, nhưng khi tỉnh lại đã không còn thấy nó nữa. Cô nhất định phải đi tìm nó, nếu không nó nhất định sẽ rất sợ. Từ nhỏ Nguyệt đã sợ tối, đêm về không có cô ngủ chung nó nhất định không chịu nhắm mắt.

Jody hai tay không ngừng run rẫy.

-Yến Nguyệt đâu? Em gái tôi, em gái tôi nó đâu rồi?

-Là con bé có làn da trắng, gương mặt tròn trịa phải không?

Hắn rất ấn tượng với cô bé nhóc con đó, tuy chỉ khoảng 7,8 tuổi nhưng lại rất bạo gan. Lúc trước khi gặp Jody hắn đã gặp con bé đó rồi, hắn hỏi nó có muốn theo hắn thoát khỏi nơi này không. Nó liền nhanh miệng trả lời ba chữ ngắn gọn “Cứu chị hai” rồi quay người chạy một mạch vào phía ngôi nhà đầy đẫm máu đó. Hắn ta trước giờ không thích lo chuyện bao đồng, một đứa bé như thế nhất định không thể làm ra được chuyện lớn có cứu cũng vô dụng, vì thế hắn chọn lựa chị gái con bé người có thể hiểu sâu sắc lòng thù hận là gì?
Nhưng khi ngồi suy nghĩ thì hắn lại có một cảm giác khó chịu, một đứa trẻ đáng yêu như thế chết đi rồi quả thật rất tội nghiệp.

Trong lúc hắn đang suy nghĩ thì cánh tay không ngừng bị người con gái ngồi trên giường lay mạnh.

-Đúng rồi, là nó. Anh có nhìn thấy nó phải không? Nó đang ở đâu?

Hắn dùng hai cánh tay chắc khỏe của mình kìm chặt đôi tay không ngừng lay mạnh trên vai hắn, thấy cô chịu im lặng hắn thả hai cánh tay của mình ra. Nghiêm giọng nói.

-Hiện tại cô không thể gặp lại con bé.

Khi nắm được điểm yếu của Jody, hắn không ngần ngại dùng tới nó. Nếu lừa cô rằng Yến Nguyệt còn sống nhất định cô sẽ tìm đủ mọi cách để đưa em gái về, hắn cần như thế. Chỉ cần một người có mục đích riêng của mình sẽ tìm đủ mọi cách thực hiện cho bằng được, điểm này hắn sẽ dùng nó để lợi dụng cô thành một công cụ giết người chỉ đỏi lại hai chữ ngắn gọn “Em gái” đến lúc hoàn thành tất cả hắn sẽ không ngần ngại nói cho cô biết em gái cô đã chết, nếu cô yên phận mà nuốt nước mắt vào trong tiếp tục làm thuộc hạ cho hắn, hắn sẽ như trước trọng dụng cô. Còn nếu cô muốn giết hắn thì kẻ chết trước sẽ là cô.

Jody như điên dại không ngừng đạp vào mình hắn, hét lên.

-Tại sao, tại sao không cho tôi gặp nó. Nó rất sợ tối, nó cần tôi.

“Bốp”

Gáy bị đập mạnh, cô ngất lịm xuống giường. Hắn thật sự cảm thấy khó chịu khi con gái nổi điên như thế này, nếu cứ kích động như thế rất bất lợi cho hắn, cái thứ nhất hắn không muốn một người điên làm thuộc hạ cho mình, cái thứ hai một người dễ dàng kích động thì sẽ khó lòng làm việc lớn.

Khi biết con bé mà hắn gặp lúc đó tên là Yến Nguyệt hắn không ngừng lặp đi lặp lại cái tên này, nếu như con bé đó còn sống nhất định hắn sẽ tìm lại nó, sẽ nhận nó làm em nuôi. Hắn từ nhỏ rất thích trẻ con, khi thấy con bé hắn chỉ có duy nhất hai từ “Dễ thương” để nhận xét.

Trong mắt chỉ có hoảng loạn không có bất cứ hận thù nào, có thể nó còn quá nhỏ để nhận biết những bi kịch đang xảy ra trước mắt. Hắn thật sự có chút nuối tiếc khi để mất một món đồ chơi dễ thương như con bé.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...