loading...

Tán gái khó thế sao

Tôi thất thểu lê bước trở về. Về đến nhà, bố mẹ tôi đã ngồi đợi sẵn trước cổng. Mẹ nó, thật xót xa. Đi nước ngoài về ông bà ấy không thèm đón, thế mà đi tán gái về thì lại rủ nhau ngồi chực sẵn đợi ở ngõ.

Vừa thấy tôi, bố tôi đã hỏi ngay:

 

- Sao con? Buổi đầu thành công tốt đẹp chứ?

 

- Dạ, suýt hỏng Chym  ạ.

 

- Sao? Làm gì mà đã đến mức ấy. Chả lẽ con Nở ấy nó máu vậy cơ à?

 

- Dạ không, không phải con Nở, là con chó.

 

- Gì? Mày? Mày biến thái bệnh hoạn thế sao con? Làm chuyện ấy với cả chó à?

 

- Làm cái gì? Suýt bị chó cắn mất chym, suýt bị lão Dở đánh thành tật ấy.

 

- Mày là khách, sao lão ấy dám? Hay là mày lại gây ra lỗi gì?

 

- Lỗi gì đâu, ngược lại, con còn giúp con gái ông ấy nữa chứ.

 

- Giúp gì?

 

- Dạ, giúp tắm rửa, kỳ lưng kỳ bím.

 

- Thằng ngu này. Còn vác được xác về là may rồi đấy.

 

Thế rồi bố mẹ tôi buồn bã trở vào nhà. Nghĩ cũng chán, đi làm ôsin thì bị đuổi về nước, đi tán gái thì bị chó săn. Cái số mình đúng là đen như củ thục mà nhục như củ sen.

 

Thế là những tháng ngày sau đó tôi chìm đắm trong tuyệt vọng, chán nản, chìm trong men rượu và nước mắt. Bố mẹ sợ tôi nghĩ quẩn làm liều nên cũng không dám trách móc gì cả, chỉ nhỏ nhẹ động viên: “thôi con ạ, đừng buồn, hãy cứ lao động hăng say, vận may sẽ đến”.

 

Đúng dịp đó, đầu làng tôi có khai trương quán internet, khuyến mại giảm giá. Vậy là tôi vùi đầu vào cái quán đó ngày đêm cho quên đi nỗi sầu thất tình, thất nghiệp. Ôi, đời mình, buồn như chuyện tình Lan và Điệp.

 

Tôi hay vào chat room để tán gái với hi vọng là ở thế giới ảo, việc tán gái tìm vợ sẽ bớt gian nan hơn. Nhưng thú thực, đôi khi, nó cũng phũ phàng không kèm ngoài đời. Ví dụ như lần đó, sau một hồi chém gió, có em gái muốn xin webcam của tôi. Tôi vốn ga-lăng nên cho luôn. Nhìn thấy webcam của tôi, em ấy đã hỏi luôn: 

 

- “Anh đang đi chơi sở thú à? Anh chỉnh webcam qua mặt anh để em nhìn anh tí, cứ quay con khỉ làm cái gì”.

 

Mình kiêu không thèm trả lời nữa, nhấn ignore luôn. Bố con lợn. 

Nhưng mình vẫn kiên trì lì mặt la liếm trong các room. Và trời đã không phụ công người. Đó là một ngày đẹp trời, tôi đang dùng nickname là chí_phèo_bán_bánh_bèo thì thấy một nickname khác là thị_nở_buôn_dưa_bở. Nhìn cái nick đó tôi nhớ ngay đến nàng, với hai quả mít lủng lẳng, và những gai mít đã đâm vào tim tôi những vết đâm rỉ máu đến giờ vẫn đau. Tôi cũng tưởng đó là Nở, nhưng sau mới biết là không phải. Rồi tôi nhảy vào làm quen luôn.

 

- Chào Thị Nở, hôm nay không bán dưa bở à?

 

- Chào anh Phèo, hôm nay trời mưa gió chán quá, buôn bán gì được anh

 

- Trời mưa gió, nhưng với anh, hôm nay là ngày đẹp trời lắm

 

- Tại sao anh?

- Được làm quen và nói chuyện với Nở, thì dù trời có mưa dông anh vẫn thấy trong lòng ấm áp, nắng tỏa trong lòng.

 

- Ôi, anh chém gió hay quá. Thế còn anh Phèo, sao không đi bán bánh bèo?

 

- Anh đã tìm được báu vật của cuộc đời mình rồi, cần gì bán bánh nữa.

 

- Báu vật gì thế?

 

- Là em đó, Nở của anh đó.

 

Đụ má, đéo hiểu sao lúc ấy lại chém gió kinh thế, chứ bình thường ngồi nói chuyện trực tiếp tôi nói ngu bỏ mịa, được vài câu là cứng họng. Sau đó chúng tôi nói chuyện, tán tỉnh rất lâu, tình cảm càng ngày càng gắn bó, một ngày không online nói chuyện với nhau là thấy nhớ. Điều may mắn hơn là nhà nàng ở thị trấn, cách làng tôi chỉ hơn chục cây số. Ôi, đúng là duyên trời định. Cho đến một ngày, nàng hỏi tôi:

 

- Anh là Việt Kiều Hàn Quốc, chắc cũng biết tiếng Hàn nhỉ?

 

- Biết chứ.

 

- Vậy muốn nói từ “Anh” bằng tiếng Hàn thì nói thế nào?

 

(Ôi, ngon, đúng mỗi từ duy nhất mình biết vì cũng hay xem phim Hàn)

 

- Từ “Anh” à? Tiếng Hàn nói là “Ụp-pa” em ạ.

 

- Thế còn từ “Em”? –Nàng lại hỏi tiếp.

 

- “Em” là “Ụp-ma”.

 

- Thế còn “yêu” nói thế nào?

 

- “Yêu” à? Yêu là “Ụp-sọt”.

 

- Anh ơi

 

- Sao em?

 

- Em muốn nói với anh câu này.

 

- Câu gì? Nói đi em.

 

- Ụp-ma ụp-sọt ụp-pa

 

Đệt, tôi cũng đéo hiểu nàng vừa nói cái gì, lại phải đọc lại rồi ghép từ, hóa ra, đó là lời tỏ tình của nàng. Và chúng tôi yêu nhau từ đó.

 

Thời gian thấm thoắt chym đưa, vậy là tôi đã chính thức có bạn gái được 3 tháng. Dù chỉ là 3 tháng ngắn ngủi nhưng nó đã mang lại cho tôi biết bao nhiêu điều lạ, bao trải nghiệm thú vị, bao cảm giác thăng hoa cực khoái mà nó mang lại. Từ một thằng ngày nào run run khi nắm tay con gái thì giờ tôi đã biết kỹ thuật rung rung khiến nàng phê tê tái. Từ một đứa ngày ngày chỉ biết qua tay miệt mài thì giờ tôi đã có thể thoải mái xếp hình mê say miệt mài. Ôi, tình yêu thật tuyệt diệu và thiêng liêng. Xin cảm ơn tình yêu.

 

Nhưng chuỗi ngày hưởng lạc, quằn quại trong cái thanh cao, thiêng liêng của tình yêu đã có vẻ như sắp kết thúc khi nàng thông báo cho tôi một tin rất nghiêm trọng: Mẹ em nói muốn gặp anh gấp. Tôi nghe tin mà như sẽ đánh ngang cu. Có lẽ nào mẹ nàng đã biết chúng tôi xếp hình với mật độ dày đặc trong thời gian qua? Làm sao bà ấy biết được nhỉ? Dù là sử dụng liên tục nhưng hàng còn mới, còn chắc chắn lắm, vẫn trong thời gian bảo hành, sao đã xuống cấp đến nỗi để bà ấy nhận thấy được chứ. 

- Sao mẹ lại muốn gặp anh bất ngờ thế em nhỉ?

 

- Không sao đâu anh. Không việc gì phải lo lắng cả. Lần nào em có bạn trai mới mà bà ấy chẳng đòi gặp gấp. Mấy lần đầu em còn thấy lo, chứ giờ thì quá quen rồi.

 

Đúng giờ hẹn, tôi đến gặp mẹ nàng. Khi nàng dẫn tôi vào, mẹ nàng ngồi đợi sẵn ở phòng khách. Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống, nàng ngồi ngay cạnh tôi, còn mẹ nàng ngồi ghế đối diện. Thú thực gặp mẹ nàng tôi khá bất ngờ, vì không ngờ bà vẫn còn ngon nghẻ thế, nhìn khuôn mặt có nét gì đó rất giống Can Lộ Lộ. Còn bộ ngực thì, chẹp chẹp, Bà Tưng nhìn thấy cũng phải khóc rưng rưng.

 

- Cậu có biết vì sao tôi muốn gặp cậu không?

– Mẹ nàng lên tiếng với giọng rất lạnh lùng.

 - Dạ, chắc là vì chuyện tình cảm của con và em.

 - Đúng thế. Khi biết chuyện cậu và con tôi yêu nhau đã 3 tháng, tôi rất lo lắng.

 - Dạ, cô yên tâm, bọn con yêu nhau trong sáng, chưa từng đi quá giới hạn đâu ạ.

 - Tôi không quan tâm đến chuyện trong sáng, mà tôi lo là lo cái chuyện trong tối kìa. 

 - Dạ không ạ. Kể cả là trong tối thì bọn con vẫn rất trong sáng, con xin thề là chưa đi quá giới hạn ạ.

 - Thế nào là chưa đi quá giới hạn? Cái khái niệm giới hạn nó rất mơ hồ, không ai quy định được cả. Nhỡ đâu, giới hạn của cậu không phải là cái màng mọi người vẫn nghĩ mà nó lại sâu hơn, thậm chí nó nằm tận đáy tử cung của con tôi, thế thì đúng là cậu không đi quá giới hạn thật.

 

- Dạ, không tin, cô có thể mời bác sĩ sản khoa về check hàng của con ngay tại đây, đảm bảo vẫn còn nguyên tem, nguyên hình, nguyên khổ, không rách rời, không chắp vá. Hoặc nếu thích, cô có thể tự tay kiểm tra. Em, đi ra ngoài để mẹ và anh tự nhiên.

 

- Thôi khỏi, tôi đùa cậu tí cho vui thôi, chứ con gái tôi làm gì còn giới hạn nữa mà sợ cậu vượt quá. Cái giới hạn đó bị phá từ khi nó yêu thằng đầu tiên. Nghe đâu nó giữ gìn được 5 ngày. Còn từ những thằng sau đó, chỉ khoảng 2 hoặc 3 ngày là con gái tôi nó đòi xếp hình. Thậm chí, có thằng còn xếp hình luôn trong ngày đầu.

 

- Thế tại sao cô vừa nói là cô rất lo lắng khi con và em yêu nhau?

 

- À, là thế này, con gái tôi cũng chán yêu đương chơi bời rồi, giờ nó muốn lấy chồng, sinh con, nó cũng nói là muốn cưới cậu làm chồng. Vậy mà cậu với nó xếp hình triền miên trong 3 tháng, không dùng biện pháp phòng tránh nào thế mà đến nay nó vẫn chưa có thai? Cậu bảo sao tôi có thể yên tâm để cho con tôi lấy cậu? Nhỡ đâu cậu tịt ngòi thì sao? Phải có thai tôi mới cho cưới.

 

- Thế tóm lại, bây giờ cô muốn gì?

 

- Tôi muốn cậu đi xét nghiệm tinh trùng. Nếu kết quả xét nghiệm tinh trùng của cậu ngon, tôi sẽ để cho cậu và con gái tôi xếp hình tiếp, khi nào có thai thì cưới. Còn nếu kết quả xét nghiệm nói rằng cậu tịt, thì tôi yêu cầu cậu chấm dứt với con tôi để nó còn đi kiếm thằng khác. 

- Nhưng nhỡ đâu không phải tại con mà là tại em nhà mình tịt thì sao?

- Vớ vẩn, con tôi cực nhạy, phá 4 lần rồi đấy.

- Phá nhiều cũng có nguy cơ gây vô sinh đấy ạ.

- Chém gió. Tôi phá thai mười mấy lần đây, có sao đâu, giờ nếu thích, tôi vẫn đẻ cho cậu xem. Mang kết quả xét nghiệm về đây rồi ta nói chuyện tiếp.

 

Rời nhà nàng mà tôi thấy lòng tự ái ghê gớm. Đụ má má nàng chứ, nhìn tôi menly, trâu bò thế này mà bà ấy dám nghi ngờ tôi vô sinh à? Chả lẽ lúc đó tôi lại xông vào phệt luôn cho bà ấy biết sức mạnh của tôi ấy chứ. Động chạm đến lòng tự trọng của đàn ông là không được với tôi đâu. Thằng đàn ông nhục nhất không phải là bị chê nghèo, xấu zai, đần độn, mà là bị chê yếu sinh lý. Cũng may có nàng an ủi, động viên, bảo là anh đàn ông xịn thì sợ gì, cứ đi xét nghiệm đi, về đưa giấy kết quả cho mẹ em sáng mắt ra, không còn lý do gì để ngăn cấm tụi mình nữa. Ok, đi thì đi, cây khô không sợ chết cháy.

---

Chiều hôm sau tôi ăn cơm sớm, tắm rửa kỳ cọ hàng họ sạch sẽ, chuẩn bị sẵn sàng sang nhà Nở. Chợt nhớ ra lọ nước hoa ăn trộm được của ông chủ bên Hàn Quốc, lấy ra xịt phát vào nách cho oách. Đúng là nước hoa xịn có khác, xịt có một ít mà thơm xuống tận chym. 

 

Xong, khoác cái vest Hàn Quốc cháo lòng lên, xoay xoay vài cái, nhìn ra dáng phết. Cũng may mà hôm qua về chưa kịp giặt chứ nếu giặt thì nay éo biết mặc cái gì. Tôi cứ đứng ngắm mình trong gương với vẻ mặt đầy tự hào và ngưỡng mộ. Càng ngắm càng không hiểu tại sao ông bà già cứ chê mình xấu zai. Đúng là gu thẩm mĩ của mấy người già rất vớ vẩn. Đâu phải cứ cao to như Jang Dong Gun mới là đẹp, đâu phải da mặt cứ mịn màng như Bi Rain mới là ngon, lùn lùn da sần sùi như mình cũng có cái cá tính riêng chứ.

 

Ôi thôi chết, sao quả vest của mình lại có hai cái vết đen đen bẩn bẩn như hai vết chân chó trên ngực thế này nhỉ? À, đúng rồi, của con chó hôm qua nó nhảy lên mừng mình chứ còn của ai nữa. Giờ sao gột sạch cho kịp đây, sắp đến giờ hẹn rồi. Thôi kệ mịa, cũng may là hai cái vết này khá đối xứng hai bên ngực áo, nếu ai hỏi thì mình sẽ bảo là hoa văn trang trí, phong cách Hàn Quốc nó thế.

 

Trên đường đi, tôi ghé qua cửa hàng hoa quả mua thứ gì đó làm quà. Chả lẽ mình là Việt kiều, đến cua gái nhà người ta mà lại đến tay không thì thật lố bịch. Đầu tư cân hoa quả chả đáng là bao, biết đâu tán đổ em Nở thì tha hồ ăn hoa quả của em ấy. 

 

- Chị ơi, có trái cây gì tươi ngon không chị?

 

- Có nhiều em ơi, dưa Mĩ, nho Mĩ, xoài Thái, ngon lắm, chị vừa nhập về tươi cực. Mua cho chị đi.

 

- Giá cả thế nào chị?

 

- Dưa 2 trăm, nho trăm tám, xoài trăm rưỡi.

 

- Dạ thôi, em Việt kiều, ăn trái cây ngoại nhiều rồi, giờ thích ăn đồ quê hương hơn.

 

- Ừ, vậy em ăn gì?

 

- Có củ đậu hay dưa chuột không hả chị?

- Không có em ạ, hay em mua bưởi đi, bưởi rẻ hơn nhiều đấy. 

 

- Bao tiền hả chị?

 

- 20 nghìn một quả.

 

- Khiếp, thế mà chị bảo rẻ. Thế còn mấy quả bưởi kia thì sao?

 

- Đâu? mấy quả nào?

 

- Mấy quả bé bé, héo héo, dập dập ở góc kia kìa.

 

- À, đó là mấy quả sắp hỏng, chị bỏ ra cho mấy đứa nhóc nó ăn, không bán.

 

- Thôi, chị bán cho em đi.

 

- Cũng được, nếu em lấy chị để rẻ cho 3 nghìn một quả.

 

- Vâng, vậy em mua hẳn 3 quả, cho em cái túi đẹp đẹp vào nhé. Gửi chị 10 nghìn, khỏi thối lại luôn.

 

Tôi cầm túi bưởi rồi phóng đi trong ánh mắt ngỡ ngàng và ngạc nhiên của chị bán hàng. Khổ, dân ở đây chưa quen với phong cách bo tiền thừa, chắc hôm nay lần đầu tiên gặp người hào phóng không lấy lại tiền thối nên tỏ ra ngạc nhiên và lạ lẫm đến vậy. Thật tội nghiệp.

 

Đến gần khu nhà em rồi, nhưng tôi cũng chưa biết chính xác nhà em ở đâu, chỉ biết là quanh quẩn đâu đây thôi. Chắc phải hỏi thăm cho nhanh. Chợt thấy một bà lão cởi trần ngồi hóng mát dưới giàn mướp với mấy quả mướp đang buông xuống lủng lẳng, tôi liền tiến lại:

 

- Con chào bà, bà cho con hỏi nhà em Nở ở đâu bà nhỉ?

 

- Nở nào? Ở đây có hai Nở cơ.

 

- Dạ, em Nở mà ngực như…(thôi chết, tí quen mồm lại bảo là như hai quả mít, bà cụ khó tính lại mắng mình mất dạy).

 

- Dạ, ý con là, em Nở mà…mà…

 

- Mà ngực như hai quả mít, đít như hai quả dừa chứ gì?

 

- Dạ vâng, đúng rồi đấy ạh.

 

- Ôi dào, có thế thôi mà cứ ấp úng. Ở đây có hai Nở, một Nở như hai quả 

mít, còn một Nở thì ngược lại, màn hình LÉP siêu phẳng. 

 

- Dạ vâng. Thế nhà em Nở quả mít đi thế nào hả bả?

 

- Con cứ đi thẳng, đến chỗ mà đang buộc con bò cái thì con quẹo trái, đi tiếp đến chỗ gốc cây vải thì con quẹo phải, rồi gặp chuồng trâu, con cứ đi sâu, thế là tới. ...

Còn nữa...

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...