loading...

Thời trẻ trâu và mối tình đầu nghiệt ngã (Chap 10)

Mấy hôm nay tâm trạng em không được tốt nên lời văn không được chau chuốt cho lắm , mong các bác thông cảm và không gạch đá  mà tâm trạng có tốt thì văn phong em vẫn dốt như thường ! 

 

Chap 10 : 

 

 Sáng hôm sau mình dậy sớm hơn thường lệ , lao ngay vào phòng tắm để tẩy uế đi những gì còn sót lại sau ... 3 ngày không tắm  tuy người vẫn còn hơi mệt vì chưa dứt hẵn cơn sốt từ cái đêm ở nghĩa trang về nhưng cứ nghĩ đến chuyện lát nữa sẽ được gặp em là tự dưng thấy phấn chấn trong lòng , chỉ muốn phóng xuống ngay và luôn để được gặp em thôi ! Bi kịch quá phải không các bác ?  ... được gặp em trong lễ cúng 3 ngày của mẹ em .... hjx !

 

Mẹ mình từ sáng sớm đã tranh thủ chạy ra chợ mua ít hoa quả và sữa hộp để mình mang xuống cho em .... ngoài ra còn bắt mình đem xuống mấy mét vãi để em may đồng phục học sinh chuẩn bị đi học .... mẹ chu đáo đến thế là cùng ... đã thế lại còn bắt mình làm hết hơn chục viên thuốc đủ màu ,  đủ loại rồi muốn đi đâu thì đi 

 

Làm hết mấy viên thuốc thì mấy ông anh cũng vừa mò xuống đến cổng , trông thấy mình bơ phờ bên cạnh mấy vĩ thuốc vứt lã tã trên bàn , ông Tùng lên tiếng trêu : 

 

- Đm Tí ơi , đêm ở nghĩa trang mày có làm ăn gì con nhỏ ko mà nhìn bơ phờ , phải uống thuốc hồi sức ghê thế ?

- Làm ăn gì ông , hôm đó dầm mưa cả ngày , lại còn thức suốt đêm , gặp phải âm khí nó bốc lên thì lăn ra sốt ... đâu có sướng như mấy ông , được về nhà ăn no ngủ kĩ ....

- Ai bảo mày dại gái làm chi , anh cũng muốn khổ như mày lắm , nhưng ngặt nỗi ko có con nhỏ nào để anh chăm sóc ..- ông Linh chêm vào !

- Con nhỏ tóc vàng hôm nọ bạn thằng Thiên đó , ông chăm sóc nó đi ...

- Thôi , anh xin mày ... mấy con nhỏ dân chơi tập đú như nó anh ko ham ... anh là anh thích dạng như nhỏ Trân à ... mày nhường cho anh nha ... - ông Linh nháy mắt ..

 

- Thôi mày chọc nó lát nữa nó lăn ra ăn vạ bây giờ - ông Tùng đỡ lời khi thấy mặt mình xị ra - à mà mấy hôm xuống thấy nhỏ húp được cháo rồi , nhưng mà vẫn khóc nhiều lắm , tội nhỏ ghê ...

 

- Zậy hả anh ... nhỏ có nhắc gì đến em hok ? - mình hớn hở

 

- À... ờ ...nhỏ thì không .... nhưng....

 

- Nhưng sao ....

 

- Nhỏ thì không nhưng thằng Thiên nó nhắc đến mày suốt , nó bảo lâu rồi không gặp mày nó nhớ lắm , trách mày sao nó bị sưng mặt mà ko thấy mày xuống thăm .... nó

bảo nó nhớ mấy cú đá của mày vào mông nó nữa ....

 

- Thôi đi ông , nó nhớ ông thì có ....

 

- Thôi xuống đi , để lão Hoàng lão chờ ... 

 

Thế là mấy anh em lại kéo nhau lên xe phi xuống nhà em .... sau những biến cố xảy ra mấy ngày vừa qua thì bữa nay nhìn anh em ai cũng có vẻ thoải mái .... không còn phải đem theo gươm , đao , dáo mát .... trên xe nữa ! Thay vì không khí căng thẵng như những ngày đi thu tiền lãi , những lúc đi dằn mặt đối thủ cạnh tranh hay như hôm gây chuyện với thằng Thiên  .... thì hôm nay mấy ông đã biết trêu đùa lẫn nhau , điều rất hiếm khi xảy ra trên chiếc Ford tữ thần này ! Một phần  mấy ông cũng nhẹ nhõm khi thấy mình đã bình thường trỡ lại , khác hẵn với hình ảnh thằng nhóc vừa ăn cháo vừa khóc cách đây vài hôm... em út của nhóm cơ mà ! ..... Nghe bé Phước kể lại đêm mình thức với em ở nghĩa trang thì mấy ông cũng đậu xe ở gần đó canh cho mình  , đến sáng sớm hôm sau mới mò về nhà ngủ .... giờ nghĩ lại mà thấy thuơng mấy ông quá , tiếc là giờ này có muốn gặp lại cũng không còn được nữa rồi ....anh em sống có kiếp này không có kiếp sau....

 

Xe dừng lại trước cổng nhà em , mình với mấy ông khệ nệ xách giỏ trái cây cùng với mấy chai rượu lão Hoàng để nhờ trên xe vào trong nhà ! Họ hàng hôm nay chỉ có vài người đến dự , phần đông là hàng xóm xung quanh và lũ trẻ trâu bạn thằng Thiên lê lết đến kiếm độ nhậu ! Nhìn thấy mình , thằng ranh đang chém gió với đám bạn xấu hổ quá quay mặt đi chổ khác nhưng mình vẫn kịp nhận ra gương mặt dán chi chít salonpas và nghệ vàng  Đám bạn nó nhìn thấy mình không còn dám liếc đểu như mọi hôm nữa , thay vào đó là cúi gằm mặt xuống hoặc giả vờ như đang uống nước ! 

 

Mình và mấy ông anh đi vào thắp cho mẹ em nén nhang rồi cùng nhau kéo ra bàn ngồi uống nước ! Em và lão cha dượng đang ở ngoài nghĩa trang làm lễ ngoài đó nên không có mặt ở nhà ... chắc giờ này em đang lăn lộn khóc ngoài đó cũng nên ! Đang tính chạy ra xem tình hình thế nào nhưng nghe ông bác trong bàn bảo ngoài đó sắp xong rồi chuẩn vị dắt nhau về làm lễ ở nhà nên thôi , ra cũng chẳng giải quyết được gì ! ở nhà cho chắc ....

 

Ngồi không chả có gì việc gì làm , mình chuyển sang chém gió đủ kiểu về cái đêm thức ở nghĩa địa trông em cho mấy ông chú trong bàn nghe .... ông nào , ông nấy mắt chữ O , mồm chữ A, tỏ vẻ thán phục một thằng nhóc gan lì như mình ... được đà mình bịa thêm mấy chuyện dạng như thấy bóng trắng bay qua bay lại , thấy người đàn bà tóc xõa dài đứng bên rừng nhìn qua phía mình ... làm mấy ông chú nghe xém són đái ra quần ...nghĩ lại mà thấy vừa buồn cười vừa khâm phục khả năng bịa chuyện của mình .... chỉ có duy nhất bọn thằng Thiên là không mấy hào hứng với câu chuyện phét lát kia .... lâu lâu để ý thấy chúng nó chép miệng rồi lắc đầu tỏ vẻ không tin ....cái bọn này giờ có bảo con chó là con mèo thì cũng chỉ biết im lặng thôi chứ ko dám cãi .... còn mấy ông chú cùng bàn thì lâu lâu nhảy vào phụ họa kiểu như " à con ma đó tao thấy 1 lần rồi , nó như này ... như này .... phải ko ? " mình ngồi cứ " dạ "..." đúng rồi " "...đúng nó đó ... chính xác ... không sai ...." hahahaa

 

 

Ngồi phét lát được gần nữa tiếng thì nhóm người ở nghĩa trang kéo về nhà , trong nhóm người về trước chỉ có lão cha dượng cùng mấy vị nhà sư được mời xuống làm lễ , còn tuyệt nhiên chẳng thấy em cùng bé Phước đâu ! Mãi sau này khi mấy ông sư trải chiếu ra trước hiên nhà bắt đầu tụng kinh thì mới thấy lão Đại chạy xe máy chở em cùng bé Phước về đến nhà ! 

Em nặng nhọc bước xuống xe , hôm nay có vẻ em đã tươi tỉnh hơn một chút so với cách đây vài ngày , bộ đồ tang đã được thay thế bằng quần đen và sơ mi đen ,...tuy vậy gương mặt em trông vẫn buồn thãm lắm , mới có mấy ngày không gặp mà mặt em đã tóp lại , đôi mắt thâm quầng , hai hốc mắt lõm sâu , da tái xanh  ....nhưng nhìn em vẫn còn đó nét xinh đẹp pha lẫn chút cá tính của lần đầu tiên gặp mặt ....

 

Thấy em bước xuống xe , mình lao vội ra đường đỡ em vào nhà .... em nhìn thấy mình chẳng biểu hiện tí cảm xúc gì , thậm chí mình còn có cảm giác như em không muốn thấy mình ở đây ...khác xa với những gì mình tưởng tượng rằng em sẽ vui hơn khi thấy mình xuống với em ...

 

- Dựa vào anh , anh dìu vào nhà ....

 

- Thôi không cần đâu , em tự đi được mà ....- em trả lời mà không thèm nhìn vào mình

 

- Nghe anh đi mà ! em còn yếu lắm đừng cố làm gì - mình nài nĩ ....

 

- Em tự đi được ... anh tránh ra ...- em nhìn mình gắt gỏng !!

 

Mình hơi bỡ ngỡ một lát , rồi buông tay ra cho em tự đi vào nhà một mình , trước con mắt dò xét của mấy chục mạng người trong nhà.... bé Phước thấy vậy liền chạy theo dìu em vào bên trong ... không quên quay lại nhìn mình và lắc đầu ... tỏ vẻ khó hiểu ! Lão Đại đang dừng xe trước cổng thấy cảnh đó ngoắc mình lại nói thầm :

 

- Tao thấy con nhỏ hôm nay nó lạ lắm ....

 

- Là sao hả chú ? 

 

- Hôm nay làm lễ ngoài đó nó không hề khóc một chút nào .... không như mấy hôm trước.... mày đi vào trong coi sao ...

 

- Chắc không phải đâu , chắc nhỏ còn giận con vụ 2 ngày nay con không xuống .... để con vào xem thử thế nào ....

 

Mình lại lết thết vác xác vào nhà , lại chổ mấy ông anh lấy túi sữa và túi vãi mẹ mình gửi xuống mang vào cho em ! 

 

- Tao nói không sai mà , đêm đó chắc làm gì con nhỏ , giờ nó giận không thèm nhìn mặt luôn kìa ! - ông Tùng lại được dịp chọc quê

 

- Lại nói bậy đi , người ta nghe được tưởng thật thì sao ...?

 

- Chứ bộ chuyện đó không có thật hả ?

 

- Thật ... thật cái đầu ông đó....

 

Lũ bạn thằng Thiên nghe thấy ông Tùng giỡn với mình liền giỏng tai lên hóng chuyện ... chắc chúng nó nghĩ là chuyện này có thật hay sao mà cả lũ cùng quay sang thằng Thiên nhìn nó có vẻ dò xét .... mình cũng mặc kệ cho lũ nó thích nghĩ gì thì nghĩ, chỉ cần chúng nó biết em là của mình là được ! 

 

 

Lão cha dượng em đang ở trong nhà thấy mình xách 2 tay 2 giỏ đi vào nhìn mình cười giã lã , hỏi thăm sao mấy hôm nay không thấy mình xuống chơi với con bé ....miệng thì nói , mắt cứ liếc xuống túi sữa mình đang cầm .... chắc lại nghĩ mình đem sơn hào hải vị cho em đây mà ... mình cũng chỉ cười cười đáp lại rồi nhân cơ hội ông ngừng hỏi liền kiếm cớ chuồn ra sau .... ko sức đâu mà đứng chém gió với lão già này ....

 

Xuống đến phòng em thì cũng là lúc gặp bé Phước đang đút cháo cho em ăn ! Thấy mình vào , bé Phước đặt tô cháo lên đầu giường rồi đứng dậy đi ra có vẻ muốn tạo không gian riêng cho 2 đứa .

 

- Anh đút cháo cho Trân ăn dùm em , em ra trước dọn mâm giúp mấy cô đã !

- Ừm em ra đi , để anh lo cho !

 

Mình bước vào phòng , thấy em đang nằm tựa lưng lên đầu giường , mắt nhìn trân trân vào một điểm , khóe mắt ráo hoảnh .... dường như em đang tập trung suy nghĩ .... nhìn có vẻ rất bất cần ....Đặt túi sữa cẫn thận lên đầu tủ rồi mình ngồi xuống giường nhìn em :

 

- Mẹ anh gửi xuống cho em mấy hộp sữa để em bồi dưỡng ....à còn mấy met vãi để em chuẩn bị may đồ đi học nữa nè ! 

 

Em liếc nhìn qua mình một hồi , rồi lại quay mặt đi tiếp tục nhìn vào cái điểm chết mẹ kia ; 

 

- Anh về gửi lời cảm ơn mẹ giúp em ... nhưng năm nay em không đi học đâu ! 

 

- Sao lại không ... tự dưng em bỏ phí cả chục năm theo học  vậy à ! em không nghĩ cho tương lai sau này của em , nghĩ cho mẹ em hay sao ?

 

- Em quyết định rồi , anh đừng nói nhiều nữa em mệt quá !!!

 

- Em nghĩ kĩ chưa mà đã quyết định vội vậy ? 

 

- Rồi ! chuyện của em không cần anh phải lo ! - em đáp trống không

 

- thôi được rồi ! chuyện đó để tính sau , giờ em ngồi dậy anh đút cháo cho ăn ha ... ráng ăn chút cho khỏe ... em yếu lắm rồi đó - mình ngồi xuống vỗ về

 

- Thôi anh đi ra ngoài đi cho em nghĩ xíu ... 

 

- Trân à ! đừng giận anh mà , 2 hôm nay anh sốt nằm bẹp gí ở nhà , không đi đâu nổi được , muốn xuống với em lắm .....

 

- Chứ bộ anh tưởng tui cần anh xuống hay sao mà anh nghĩ tui giận ... anh đi ra ngoài đi ... cho tui nghĩ ....- em ngắt lời mình đang nói

 

- Trân.... - mình hơi sờ sợ

 

- Anh Thiên ơi anh Thiên .... - em cố ý gọi to để mọi người bên ngoài nghe thấy !

 

Tiếng chân thằng Thiên từ bên ngoài chạy vào trong nhà rầm rập , mình ngồi đơ người nhìn em vì bất ngờ , không hiểu chuyện gì đã xảy ra trong mấy ngày hôm nay mà khiến em trở nên như vậy !

 

- Chuyện gì zậy em gái ,nó làm gì em hả ? - tiếng thằng Thiên vọng vào từ ngoài cửa ! 

 

- Anh nói anh này đi ra ngoài cho em nghĩ ngơi .... em đau đầu lắm ....

 

Thằng Thiên liếc qua nhìn mình với vẻ đắc thắng , nó hất hàm :

 

- Ra ngoài cho em gái tao nghĩ ngơi mậy , làm phiền con nhà người ta cũng vừa thôi !

 

Mình quay qua nhìn em van nài nhưng em lại quay mặt đi chổ khác không thèm để ý ! Thất vọng , tức giận xen lẫn một chút nhục nhã....mình đứng dậy đẩy vai thằng khốn kia ra khỏi cửa rồi bước ra ngoài ... sau lưng còn văng vẳng tiếng em nói với thằng Thiên như cố ý để mình nghe thấy :

 

- Anh Thiên đút cháo cho em ăn đi ....

 

 

Nói thật với các bác lúc đó em chỉ muốn trèo ngay lên xe mà lao về nhà kiếm cái gì đó đập phá cho đã đời mà thôi ! ...lần đầu tiên trong đời em trải qua cảm giác nhục nhã , ê chề đến như vậy .... ngặt nỗi người mang đến cái cảm giác đó lại là người mà mình có tình cảm mới thốn , chứ cứ như người khác , sống chết gì em cũng bay vào phồng tôm đến nát ass thì thôi    Bước ra ngoài sân mà cứ ngỡ như mình là tội phạm bị dẫn giải ra pháp trường , bao nhiêu con mắt họ hàng , hàng xóm ....đổ dồn vào thằng nhóc 17t với cái nhìn không mấy thiện cảm , cứ nghĩ mình đã giở trò gì với em trong đấy đến mức em phải gọi người chạy vào cứu trợ ....

!

.... Mình bước đi mà trong lòng ngỗn ngang hàng trăm suy nghĩ cũng như nghi vấn thằng Thiên đã bơm đểu những gì về mình với em mà thái độ của em đối với mình lại xoay chiều một cách ngoạn mục như thế .....

 

Mấy ông anh thấy bộ dạng mình đi ra như vậy biết đã xãy ra chuyện nên không dám trêu ghẹo nữa .... ông Linh thấy mọi người đều đổ dồn chú ý vào mình nên đứng dậy đánh trống lãng :

 

- Thôi dọn mâm bà con ơi ... dọn mâm ... dọn mâm ...

 

 

Ông Tùng với tay kéo mình ngồi xuống bàn rồi thắc mắc :

 

- Anh hỏi thiệt mày với nhỏ có chuyện gì mà hôm nay căng thẳng thế !

 

Mình ngồi thuật lại tất cả những gì xảy ra kể từ đêm ở nghĩa trang cho ông nghe ,  từ lời đề nghị nhận mẹ mình làm con nuôi , lời thắc mắc của lão Đại về em cho đến việc mới bị em đuổi khỏi phòng...... lão Tùng vừa nghe vừa nhấp chén trà , vừa gật gật đầu ra vẻ là người hiểu chuyện ! Nghe xong ông ngồi suy nghĩ một hồi rồi quay qua mình tỏ vẽ thông cảm :

 

- Thôi bỏ đi em , chắc con nhỏ mới mất mẹ nên chưa ổn định về tinh thần nên mới thế ... đợi vài ngày nữa nó ổn định rồi tìm cách nói chuyện sau .... mà tao nghĩ con nhỏ có thái độ thân thiết với thằng kia ắt hẵn phải có uẩn khúc gì nó mới như zậy .... ko tự dưng con nhỏ nó trở nên như thế đâu .... mới hôm qua tao xuống còn thấy con nhỏ cấm thằng kia vào phòng nó mà ....còn chuyện thằng kia nó nói xấu mày với nhỏ tao tin nhỏ không bao giờ nghe theo  .... nhỏ Trân của mày có ưa gì thằng đó đâu ....

 

- Em cũng nghĩ zậy .... nhưng em không hiểu ....

 

- Mày không hiểu thì lấy đéo đâu ra tao hiểu .... thôi đi vào trong làm mấy ly là hiểu liền à ! 

 

- Thôi , giờ mà vát cái bản mặt này vào trong nhà nhậu , ngại bỏ mẹ .... anh vào đi ... 

 

- Mày khùng à Tí , kệ mẹ người ta nghĩ gì về mình , mình không thấy xấu hổ với bản thân là được rồi ....giờ mày ngồi đây một mình người ta mới nghĩ mày gây ra chuyện nên xấu hổ không dám vào đấy ! mà mày cũng biết ngại à ! anh tưỡng từ hôm vừa ăn cháo vừa khóc mày bị đứt dây thần kinh xấu hổ rồi chớ ! Thôi không nói nhiều ... đi vào ... thằng Tâm , thằng Dũng mỗi thằng một bên khiêng nó vào cho tao ....

 

- Thôi được rồi , để em vào ....

 

 

Mấy ông biết mình ngại nên dẫn nhau vào tít mâm trong cùng , sát với góc tường để mình được tự nhiên ! Ông Linh sán qua mâm lão Đại lôi về được 4 chai rượu Bầu đá , một loại rượu đặc sản của Bình Định ! Bác nào trong miền Nam ắt hẵn cũng từng một lần nghe qua tên loại này  , loại rượu này nghe đồn chỉ lấy nước từ duy nhất một con suối lên nấu nên rượu có màu trắng trong vắt , mùi thơm , nhanh say và khi say thì không đau đầu , bác nào ở Bình Định vào confirm xem thử có đúng ko ? em là em chỉ nghe đồn thế thôi ! 

Ở quê mình thường thường cúng 3 ngày người ta hay cúng đồ chay ....Thế nhưng vẫn được uống rượu thoải mái ! 

 

Hôm đấy ngoài mình với mấy ông anh ra thì còn vài chú hàng xóm gần nhà em cũng ngồi chung mâm ... ban đầu mới vào chưa quen nhau còn ngại nên lâu lâu giao lưu với nhau một vài ly .... sau này khi đã sần sần rồi thì mấy ông đấy mới giỡ bản chất thật của mình ra ... rượu rót vào ly chưa kịp đầy , mấy ông đã cầm lên ngữa cổ tu sạch .... lại còn đập ly xuống bàn , khà một hơi thật to , khen rượu ngon cứ như trong phim kiếm hiệp nên mình cũng hơi ngán ....mấy ông anh mình cũng không chịu lép vế trước mấy ông hàng xóm nên rượu chạy vòng liên tục , đến lúc không ai còn chịu ai nữa thì lại bày trò vào nhà vác ly uống nước ra mỗi thằng một ly , chơi knock-out luôn cho nó nhanh  

 

Lúc này mới đến show diễn của mình.....

 Suốt buổi hôm đó mình chả còn tâm trạng đâu mà ngồi ăn , cũng chả chuyện trò gì với ai trong bàn , ai hỏi cũng chỉ gật đầu , dạ vâng , đáp trã vài câu rồi lại cặm cụi ngồi nốc rượu .... một mình ngồi uống như thằng điên , hết ly này đến ly khác , cứ cạn lại rót ....rót lại nốc ... hết rượu lại qua bàn lão Đại xin thêm mấy chai đem về bàn mình uống ! Bây giờ ngồi nhớ lại , chả biết buổi hôm đó mình uống với những ai , uống với bao nhiêu mâm nữa....chỉ nhớ là uống rất nhiều .... đến nỗi lão đại phải vác rượu vào nhà cất đi không cho mình qua xin nữa ... lúc đó dường như chỉ muốn uống thật nhiều để thể hiện cho em thấy - mình buồn rất nhiều vì em ... đúng chất trẻ trâu nguyên chất không pha tạp ...

Bé Phước phải chạy ra can mãi mình mới chịu ngừng để vào giường nằm nghĩ  ... còn mấy lão anh của mình còn đang bận qua nhà hàng xón giao lưu với mấy ông chú ... khốn nạn thiệt ....

 

..... * tua tua *....

 

Tối hôm đó thì mình với bé Phước ngủ lại ở nhà em !

 

Khi say lên thì con người ta hình như không còn ngại điều gì nữa , mặc cho mấy ông anh hết lời dụ dỗ rồi chuyển sang đe dọa.... nhưng mình vẫn không chịu về ( mặt dày  ), lấy lý do không dám về nhà trong tình trạng này sợ bà già đuổi ra khỏi đường trong đêm ....cốt ý ở lại nhà em gặp em để nghe một lời giải thích thỏa đáng cho thái độ khi chiều ! Mấy ông thấy mình cương quyết như thế thì cũng xuôi , leo lên xe đi về .....

 

.... Si tình thì vất vã  , kết quả thì như lol ....

 

Đêm hôm đó mình tỉnh dậy lúc 1h sáng , bởi thức ăn và rượu đã trào lên đến cổ họng .... lảo đão dựa tường vất vã mãi ....mới mò được ra đến nhà vệ sinh ! Mà cái giống này khi say lên nó khốn nạn lắm , không bao giờ nghe theo ý mình , chưa mò ra đến bồn cầu nó tìm cách len ra khỏi cổ , phun sạch sẽ ra sàn nhà , bao nhiêu cơ mang là miến , rau , đậu .... à mà thôi khúc này không kể nữa  báo hại nữa đêm mình phải một mình chiến đấu , chà rữa sạch sẽ với cái đống thức ăn đó không thì sáng mai người trong nhà phát hiện ra thì sẽ mất hình tượng lắm 

 

 

Đang say sưa với công việc chà rữa trong toilet thì nghe tiếng bé Phước đứng ngoài nói vọng vào :

 

- Trân ơi , mày ở trong đó hả ? 

 

Mình hoảng hồn , vội đứng dậy mở cửa :

 

- Cái gì ....không phải Trân đang ngủ với em hả ?

 

- Ơ anh Tí hả ? thôi chết rồi Trân nó đi đâu rồi anh Tí ơi ! 

 

- Là ... là sao ?

 

- Em không biết nữa ... em tỉnh dậy thì không thấy nó đâu nữa hết ... em tưởng nó đi toilet nên mò xuống kiếm nó thì gặp anh ... thôi chết rồi ... giờ làm sao đây !! - bé Phước bắt đầu hoảng !

 

- Em chạy lên báo cho dượng nó nhanh lên , anh chạy ra sau xem thử !! 

 

Mình lật đật chạy vội ra đằng sau nhà , hỏang đến nỗi dép còn không kịp xỏ , cứ chân đất mà bương ! Đằng sau nhà em là một quả đồi rộng lớn có hàng rào xung quanh bảo vệ nên cây cối khá um tùm , cây to cây nhỏ thi nhau mọc , may là hôm đó trăng sáng nên còn thấy gốc cây mà né  !  Khi đó mình như con ngựa mất phanh ,  cứ loanh quanh chạy khắp vườn , vừa chạy vừa nhìn lên trên cây , chỉ sợ rằng em dại dột mà treo cổ tự tử  ( cũng may là em không treo cổ lúc ấy chứ không mình cũng chết điếng theo luôn quá ) Được một lúc mệt quá đứng lại thở hỗn hễn thì bé Phước cầm đèn pin chạy ra , vừa chạy vừa khóc : 

 

- Anh Tí sao rồi .... huhu ... giờ làm sao đây .... tại em hết .... huhu 

 

- Im mẹ mày đi ... khóc lóc giải quyết được cc gì .... - mình đang bực nên phang luôn - ông dượng đâu ?

- Ổng say nằm ngủ không dậy nổi , ổng nói cứ để nó đi , sáng nó tự mò về , không phải kiếm ....- bé Phước thút thít ko dám khóc nữa !

 

- anh Tí hình như cỗng sau mỡ kìa - bé Phước soi đèn pin về phía đó !

 

- Thôi xong rồi ! bé Trân nó mò ra đường rồi , đi kiếm nhanh lên ....- mình giục 

 

 Hai đứa lật đật men theo lối cổng sau , đi tắt qua nhà hàng xóm rồi phi như bay ra đường ! Lúc này mình tỉnh hẵn cơn say , cứ bám theo dọc đường quốc lộ ,  cắm đầu cắm cổ mà chạy về phía trước , hơn nữa đây không phải là địa bàn của mình nên cũng chẳng biết phải chạy đi đâu giữa đêm hôm khuya vắng như thế này .....Cứ thấy chổ nào có khả năng em trốn vào....  là mình lao ngay vào lùng sục , tìm kiếm rồi lại thất vọng lao ra giữa đường đứng gào thét : 

 

- Trân ơi .....ới ... ời .... ơi .....

 

Bất lực , mình ngồi lặng lẽ thẫn thờ ra vệ đường mặc cho gió thốc vào trong áo rét buốt người ....Chút lạnh giá ngoài da cũng không là gì so với nỗi lo lắng đang tràn ngập trong tim .... Giờ này chẳng biết em đang ở nơi nào? Có lạnh không? Có còn khóc nhiều không..? Và... có được bình an !

 

 Lâu lâu lại có tiếng xe máy chạy ngang làm mình mừng rỡ đứng dậy hỏi thăm có gặp em hay không ? ....nhưng rồi lại chán nản ngồi xuống khi câu trả lời nhận được chỉ là cái lắc đầu và ánh nhìn sợ sệt của người đi đường vì tưỡng rằng nữa đêm gặp cướp ! 

 

Tiếng chó sũa inh ỏi một góc trời , mấy ngôi nhà ven đường cũng bật điện ra trước cổng đứng ngóng tình hình !

 

Chỉ tội cho bé Phước , lốc cốc chạy theo mãi mà không kịp ....Đợi đến lúc mình ngồi bệt ra giữa đường mới thấy bóng dáng nó mò lên đến nơi :

 

- Anh Tí .... huhu ...có khi nào ... Trân nó làm điều dại dột ko anh ... nó mà có mệnh hệ gì chắc em chết theo luôn quá ... huhu

 

- Không đời nào ... anh tin Trân ko bao giờ nó lại tìm đến cái chết  ....chắc không có chuyện gì đâu ... - mình nói trong tâm trạng rối bời , thực tình thì lúc đó mình cũng chẳng biết nói gì hơn nữa chỉ biết động viên bé Phước vài câu cho có chuyện ! dù cho bản thân mình cũng đang ngờ ngợ rằng nổi bất hạnh đang đến rất gần ....

 

 

- Anh ơi ... hay là .... - bé Trân đang ngồi bỗng đứng bật dậy 

 

- Hay là sao ??....

 

- Hay là con Trân nó mò ra nghĩa trang ! ...

 

Mình ngẫn người một lát rồi bật dậy như kẻ chết đuối vớ phải cọc :

 

- Thôi đúng rồi ... chắc nó mò ra nghĩa trang thôi , dù cho nó có làm điều gì bậy bạ đi chăng nữa thì anh vẫn tin là nó sẽ mò ra nghĩa trang thăm mẹ nó trước .... nhanh lên ... đi thôi ....

 

 

Vậy là một lần nữa mình lại phải mò ra nghĩa trang trong đêm tối .. lần này dù cho có bé Phước đi bên cạnh nhưng mình vẫn có cảm giác gì đó rất sợ sệt ....mình sợ phải đối diện với cái cảm giác khi không tìm thấy em ở đấy,.....và kinh khủng hơn là em làm điều gì đó dại dột trước mộ mẹ em.... Vừa chạy mình vừa cố gạt khỏi cái ý nghĩ quái quỉ ấy ra khỏi đầu nhưng vô ích.... mọi thứ hiện ra trước mắt toàn màu đen xám xịt dài vô tận...... ! Phải đi ngang qua cánh rừng cao su trước đây đã từng xảy ra mấy vụ hiếp dâm , theo lời kể của mấy bà hôm đưa tang mẹ em ngang qua....càng làm cho mình thấy kinh khủng hơn.... nhất là đang đi với một con bé còn mơn mỡn tuổi teen đang trong thời kỳ dậy thì  ! Trên đường đi còn phải chạy ngang qua một căn nhà bỏ hoang , dây leo mọc rậm rạp , cỏ mọc ngang thân người.... khiến cho Bé Phước cũng tỏ ra sợ hãi , bé nắm tay mình thật chặt ... nhắm mắt nhắm mũi chạy thật nhanh theo mình .... chỉ mong ra đến nghĩa trang càng sớm càng tốt ...đường nhỏ lại trơn trượt khiến 2 đứa xém úp mặt đo đường mấy lần ....

 

 

Mãi cho đến lúc chạy đến căn nhà của hai bác bảo vệ , hai anh em mới hoàn hồn , kéo nhau ngồi xuống bậc thềm trước nhà ngồi thở ...như sợ trái đất sắp đến ngày cạn kiệt oxi  ....

 

Ngồi một lúc khi đã hết mệt , mình đứng dậy đi loanh quanh để định hình lối dẫn vào mộ mẹ em ....vì là buổi đêm , các ngôi mộ hao hao giống nhau nằm xen kẻ giữa những bụi cỏ um tùm nên không thể nào nhận biết được , chỉ nhớ được rằng mộ mẹ em nằm gần một ngôi mộ đôi rất to , có mái che màu xám , trước cổng có 2 con chó đá to gần bằng con chó thật trưỡng thành ! 

 

 

Đang đứng dò xét thì bất ngờ bé Phước lao ra ôm lấy cổ mình rồi nhắm tịt mắt , miệng lắp bắp :

 

- Anh Tí .... đằng kia có đốm sáng ....

 

- Đâu ..? chổ nào...? - mình vừa hỏi vừa gỡ tay em ra khỏi cổ

 

- Kia ... nó ở kia kìa .... không lẽ là ....

 

Mình nhìn theo hướng tay em chỉ , đúng là có đốm sáng thật , mình hơi sờ sợ nhưng rồi cũng lấy lại bình tĩnh mà quay sang em động viên vài câu lấy lại tinh thần , vì bản thân mình lúc đó cũng hơi hoảng :

 

- Không sao đâu ... trên đời này làm gì có ma ... đi theo anh ...

 

- Anh ... em sợ lắm ...- bé Phước vẫn nhắm tịt mắt lại , đúng là con gái !

 

- Không phải sợ ... có anh đây rồi ... đi theo anh ra đó ... - mình nắm tay em lôi đi

 

- Anh ... hay là ....có khi nào là bé Trân ở đó ko ?

 

- Cứ ra rồi biết .... 

 

Hai anh em cứ thế men theo lối dẫn ra đốm sáng kia mà đi , bé Phước khép nép bên cạnh... vừa đi vừa cầu nguyện ( bé này nhà theo đạo ) .... Đốm sáng càng ngày càng hiện rõ ra trước mắt mình .....chiếu sáng một góc của nghĩa trang làm cho cảnh vật hiện lên hết sức quen thuộc .... và cuối cùng mình và bé đã tìm ra được lối đi dẫn đến mộ mẹ em .... và bất ngờ hơn nữa đốm sáng đấy phát ra từ ngôi mộ của người đàn bà mới chôn cách đây 3 ngày !

 

 

Dưới ánh sáng leo lắt của những cây nến đang cháy trên mộ ....Em đang nằm đấy .... sát bên mộ mẹ em ....một tay kê đầu làm gối còn một tay vòng qua đặt lên mộ như kiểu đang ôm mẹ ngủ ... em nằm nghiêng người qua một bên ngủ rất ngon , thỉnh thoảng em chúm chím môi rồi khẻ mĩm cười .... gương mặt em lúc này trông rất bình yên không có nét gì là đau khổ cả .....mình cũng không ngờ rằng một đứa con gái như em , buổi đêm dám băng đường rừng gần 2km để đến nằm bên mộ mẹ ....chứng kiến cảnh này mình mới hiểu được tình cảm dành cho mẹ của em lớn đến như thế nào ...

 

 ....mình quỳ xuống ôm lấy em vào lòng, siết chặt.....Lúc này, mình chẳng còn nghĩ gì được nữa, chỉ biết hành động theo con tim mách bảo....Mình vừa trải qua cái cảm giác cứ ngỡ đã mất đi người thân thì tìm lại được ....bao nhiêu lo lắng phút chốc bỗng vỡ òa thành niềm vui , niềm hạnh phúc khi thấy em vẫn bình an ! 

 

Giật mình tĩnh giấc trông thấy mình và bé Phước đang quỳ bên cạnh , em hoảng sợ toan bật dậy chạy đi thì bị mình kéo lại , ôm chặt vào lòng :

 

- Em đừng như thế nữa ... em có biết anh và bé Phước đi kiếm em vất vã , khổ cực như thế nào không , em có thương bọn anh thì đừng tìm cách trốn nữa ... anh đau lắm ...

 

- Trân à ! mày đừng như thế nữa ... tao sợ lắm - bé Phước òa khóc...

 

 

- Tao xin lỗi mày nhiều lắm ......em xin lỗi anh nhiều lắm ...nhưng hôm nay em sợ mẹ em lạnh .... sư thầy nói là hết 3 ngày mẹ em không về thăm em được nữa... nên em mới phải trốn anh ra đây .... en chỉ muốn nằm với mẹ em một đêm rồi mai em về .... em nhớ mẹ em lắm ....em xin lỗi - em ôm lấy mình rồi khóc

 

- Không sao đâu ... dù gì anh cũng tìm được em rồi ... sao em không bảo anh dẫn ra ... em biết đi ra đây một mình nguy hiểm như thế nào ko hả ? - mình trách móc !

 

- Hết đêm nay nữa thôi ... em hứa từ mai không bao giờ xuống một mình nữa ....

 

Rồi như đã kiềm chế suốt mấy ngày vừa qua... em gục đầu vào vai mình khóc một trận tơi bời...mình ngồi bên chỉ biết an ủi em vài câu rồi thôi ...riêng cái khoản dỗ dành gái này mình kém lắm ... cho đến tận bây giờ vẫn thế .....

 

 

.... Khóc một hồi có vẻ như đã đỡ hơn , em ngồi dậy châm lần lượt từng cây nến đã bị gió thổi tắt trên mộ ....đôi vai em gầy gò sau lớp áo mỏng cứ run lên từng đợt mỗi khi có cơn gió lạnh ùa qua ....

 

Châm xong cây nến cuối cùng , em quỳ rạp trước mộ mẹ , người rung lên vì xúc động , giọng em thều thào :

 

- Con biết giờ này nằm dưới đó mẹ đang lạnh lắm ...con cũng không biết phải làm gì cho mẹ đỡ lạnh .... mẹ đi để lại mình con bơ vơ trên cõi đời này ....con phải tiếp tục sống ra sao .... con gái mẹ còn nhỏ lắm ... vẫn cần vòng tay của mẹ chở che ... vậy mà mẹ nỡ lòng nào bỏ con mà đi ... mẹ ơi.... ! 

 

 

.....Mình xót quá lại bỏ ra ngoài đứng châm thuốc rít liên tục .... khóe mắt tuôn hai hàng lệ rơi .....đm sao hồi đó khóc nhiều vãi !....giờ có ráng rặn cũng không ra giọt nào ....

 

 

Đứng ngắm trời đất một hồi lâu để không gian riêng cho hai đứa nhóc tâm sự ....tầm đến hơn 3h sáng .... khi đã gần hết bao thuốc thì nghe tiếng bé Phước gọi vào ! Thì ra em muốn nói chuyện riêng với mình ! 

 

Mình lại gần em ngồi bệt xuống ,  tính châm điếu thuốc nữa làm vài hơi cho bớt căng thẳng thì em giằng lấy gói thuốc vo viên rồi quăng đi ... mình hơi bất ngờ nhưng cũng không trách móc gì ....

 

Hai đứa cứ ngồi thế một hồi lâu mà chẳng nói gì .... em chỉ ngồi ngước mặt lên bầu trời đầy sao mà thì thầm ... có lẽ em đang cầu nguyện cho mẹ em trên thiên đường được thanh thản và yên lòng .... mình thấy không khí có vẻ im lặng quá nên đành phải mỡ lời trước :

 

- Em có chuyện gì muốn nói với anh hả ?

- Dạ ....- em cúi mặt xuống , giọng em lí nhí 

- Chuyện gì thế em ? sao mấy ngày hôm nay em lại lạnh nhạt với anh như thế , anh buồn lắm em biết ko ? thà rằng em chữi anh , đánh anh.... anh chịu được ... chứ em lạnh lùng với anh như thế  ... đau lắm ....em biết ko ?

- Dạ , em biết ! - Nhưng ....

 

- Nhưng sao ...? anh làm gì có lỗi với em thì em nói ra cho anh hiểu ! em đừng đối xử với anh như thế ....

 

- Dạ không phải ... Nhưng ... sao ....sao anh tốt với em quá zậy ? 

 

- Anh chỉ làm theo những điều trái tim mình mách bảo ... anh muốn được bên cạnh em , chăm sóc cho em , nhìn thấy em hàng ngày... anh chỉ cần thế thôi ... em đừng thắc mắc nữa về chuyện đấy nữa ...

 

- Em biết là ... anh có tình cảm với em ... anh rất thương em ... nhưng em xin lỗi ....- Em ngập ngừng - Em xin lỗi... em không chấp nhận tình cảm của anh được ...

- Tại sao.... - tim mình lúc này hơi nhói , tức ngực , khó thở 

 

- Tại vì ... em yêu người khác rồi ... em không có tình cảm với anh... em xin lỗi ....

 

Từng lời.... từng lời của em như nhát dao cứa sâu vào trái tim đang rỉ máu của mình.... Cõi lòng quặn

thắt, trí não ngừng trệ, mắt lại một lần nữa cay xè, môi mặn đắng !

 

- Anh hiểu rồi ... em không có lỗi gì đâu ...một phần cũng do anh vội vã quá ... chưa tìm hiểu kĩ về em nên không biết em đã có người khác ... anh xin lỗi vì đã làm em khó xử trong thời gian vừa qua .... nhưng anh vẫn muốn ở bên em chăm sóc cho em ... là được rồi ... anh không cần em phải đáp lại đâu .... em cứ sống thật vui vẻ ... hạnh phúc ... là anh cảm thấy yên lòng rồi ....

- Em xin lỗi ... em không muốn người ta nhìn thấy anh bên cạnh em ... anh đừng tìm cách để gần em nữa ... em khó xử lắm ...

 

- Tại sao .... ? anh muốn gần em mà cũng ko được nữa hả ? - mình nhìn thẵng vào mắt em - 

 

- Anh ... anh có muốn biết ...em yêu ai ko ? ... - em ngước mặt lên nhìn mình một cách tội lỗi 

 

- Không cần đâu em ... anh chỉ cần biết anh yêu em là đủ rồi ...

 

- Em muốn nói ra cho anh nghe ... để lần sau anh nghe thấy cái tên đó , anh không cảm thấy bất ngờ ....

 

- Là ai ? - mình hơi ngờ ngợ nhận ra là ai rồi !

 

- Là ...

 

- ?????

...

..

..

..

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...