loading...

Thư Ký Không Lên Giường (Chương 11)

Uông Hiểu Nhu rất khuya mới đi, dưới ánh trăng Hạ Mạn Nghê tìm được Tần Hạo Đông ở bên bể bơi.

“Tôi nghĩ chúng ta cần phải nói chuyện một chút về chuyện buổi chiều.” Này rất khó mở miệng, nhưng mà, nếu cứ như vậy lên giường đi ngủ, cô có thể cả đêm cũng không chợp mắt được.

Tần Hạo Đông ở trong bóng tối nhìn cô.

“Về cái gì?” Hắn biết cô sẽ nói với hắn chuyện gì, nhưng là hắn cố ý giả bộ không biết.

“Chuyện Tiểu Ân gọi tôi là mẹ, đó là một hiểu lầm, tôi nghĩ tôi phải nói rõ ràng, tôi không có ý tứ làm mẹ Tiểu Ân.” Coi như người đàn ông này không tin cô, cô vẫn cần phải giải thích một chút, không phải vì hắn, mà là vì mình.

“Cô không thích nó?”

“Không phải như thế.” Cô tức giận mà trừng hắn. “Không cần xuyên tạc lời của tôi!”

Người đàn ông này không rõ trọng điểm sao? Hắn nên hỏi tới phải là hiểu lầm tại sao là hiểu lầm, mà không phải vì sao cô không làm mẹ Tiểu Ân a?

“Cho nên cô thích Tiểu Ân, chỉ là bởi vì không thích ba nó, cho nên không muốn làm mẹ nó, là thế này phải không?” (like)

Logic này….Thông suốt sao? Hạ Mạn Nghê cau mày, cảm giác giống như mình đang cáu kỉnh nói chuyện cùng một đứa trẻ.

“Tần Hạo Đông, tôi là đang cùng anh nói chuyện đứng đắn, không cần nói giỡn với tôi!”

“Tôi không có nói giỡn.” Tần Hạo Đông cười một tiếng. “Tôi đang rất nghiêm túc hỏi cô, tại sao không muốn làm mẹ Tiểu Ân?”

Cho nên, lấy đó làm lá chắn sao?

Xoay quanh, áp đặt toàn bộ vấn đề, bảo cô làm thế nào nói rõ ràng với hắn?

“Xem ra, hôm nay anh có tâm tình nói chuyện, chúng ta hôm nào lại nói tốt hơn.” Hạ Mạn Nghê xoay người rời đi, không muốn ở chỗ này cùng người đàn ông này phí mất một buổi tối, không bằng thừa lúc còn sớm đi ngủ bù, ngày mai còn xinh đẹp mà đi làm.

“Này, Hạ tiểu thư.” Hắn không quên, tan việc gọi cô là Hạ tiểu thư, không phải Hạ thư ký.

“Làm sao?” Cô không có quay đầu lại.

“Làm bà xã tôi thì như thế nào?” Ngữ điệu nhàn hạ, âm thanh theo gió từ từ lay động ở trên mặt hồ, lời nói ra khỏi miệng, lập tức chính Tần Hạo Đông cũng giật mình, thì càng đừng nói đến người phụ nữ kia.

Hạ Mạn Nghê cả người cứng đờ, hoàn toàn không có biện pháp nhúc nhích.

Nói cái gì đó? Hắn tại sao có thể dễ dàng nói những lời như vậy ra khỏi miệng?

“Nói giỡn cũng nên có mức độ chứ? Tôi với anh có thân thiết như vậy sao?” Nghĩ cô tỉnh dậy muốn ở trên giường hắn sao?

“Mặc dù không phải quá quen, nhưng là cũng không coi là xa lạ chứ?” Tần Hạo Đông nhàn nhạt nói.

Hạ Mạn Nghê thân thể cảnh giác mãnh liệt, cũng không khắc chế được tính tình xoay người lại nhìn hắn: “Có ý tứ gì?”

Thế nào nghe cũng cảm thấy những lời này chứa đầy hàm ý. Làm cho cô nhớ tới đêm đó hắn uống say….. Hắn thật không có say sao? Hắn nói nhiều như vậy là ám chỉ đêm hôm đó, hắn thật không có say sao? Không thể nào, nếu như không có say, tại sao còn hôn cô? Hơn nữa hôm sau còn quên hết không còn một chút gì? Đừng suy nghĩ! Cô không cần tự mình hù dọa mình nữa!

Tần Hạo Đông nhìn Hạ Mạn Nghê mặt tái nhợt, chậm rãi lê bước đi tới bên cạnh cô.

Bên hồ bơi ánh đèn mờ nhạt chiếu vào trên lưng của hắn, đem bóng lưng rắn rỏi cao lớn của hắn in xuống mặt hồ yên lặng không có sóng, hình ảnh như vậy không biết tại sao chính là rất mê người, ở dưới trăng xem ra vô cùng xinh đẹp gợi ra không gian tưởng tượng vô cùng lãng mạn.

Hạ Mạn Nghê không kìm hãm được nhìn mặt hồ bóng hắn đang di chuyển, sau đó, cơ hồ sắp đụng vào cô……

Cô vội nhắm mắt lại, giống như con thỏ nhỏ bị hoảng sợ.

Tần Hạo Đông thủy chung không chớp mắt nhìn cô, đem toàn bộ biểu cảm gương mặt cô thu vào đáy mắt thâm thúy của hắn, không có bỏ sót.

Xem ra, cô bị dọa sợ, nụ hôn đêm hôm đó, cô thà bị hắn quên hết không còn một mảnh, thà bị cho là kiệt tác do hắn say nên không cẩn thận, mà không phải thật lòng chứ? Hắn cũng cho là như vậy, vì vậy mượn men say cợt nhả cô, tránh không phải giải thích nguyên nhân hôn cô.

Bởi vì muốn hôn cho nên hôn, bởi vì không kìm hãm được cho nên hôn, bởi vì muốn xem phản ứng nội tâm chân thật của cô cho nên hôn….. Đúng vậy a, hắn hèn hạ, mặc dù tửu lượng của hắn xác thực không tốt lắm, nhưng lại không có say đến mức như vậy, cho nên là mượn rượu giả điên.

Phản ứng của người phụ nữ này thật ngoài dự đoán của hắn.

Coi như đêm hôm đó, cô căn bản ngoan ngoãn để cho hắn hôn, vô cùng mềm mại, hại hắn thiếu nữa cho rằng cô cũng những người phụ nữ khác cùng một dạng, trong xương thật ra cũng muốn leo lên giường của hắn a, ai ngờ, hôm sau cô đối với hắn xa cách càng thêm rõ ràng, mắt cũng không dám nhìn thẳng vào mắt hắn……

"Chúng ta cũng cùng ở chung một mái nhà rồi, hơn nữa con tôi còn gọi cô là mẹ, lại nói, chúng ta cũng coi là quen thuộc chứ?" Tần Hạo đông miễn cưỡng bồi thêm một câu, để cho cô an tâm.

Hô. Cũng biết tất cả chỉ là cô lo ngại. Nghe nói như vậy Hạ Mạn Nghê, cả thân thể cũng mau thả lỏng đi, vừa rồi dường như muốn dừng lại nhịp tim, lại bắt đầu vui vẻ rồi, cảm giác Hạ Mạn Nghê lập tức thở dài ra một hơi, một lần nữa chứng minh suy nghĩ của Tần Hạo đông, phụ nữ như vậy, sẽ muốn làm mẹ Tiểu Ân sao? Nghe cũng không hợp logic.

Nếu như cô thật muốn làm, hắn mới sẽ kinh ngạc.

Chỉ là, cô vội vã như vậy giải thích cô hoàn toàn không muốn ngồi lên cái ghế mẹ con trai hắn, thật không để cho hắn mặt mũi a, tự ái phái nam tổn thương nghiêm trọng.

Nghĩ đến đây, một cái tay đột nhiên đưa tới, nhẹ nhàng đụng chạm thượng mặt của nàng!

"Anh làm gì đấy?" Hạ man nghê lần nữa nín thở, lúc này thật cứng lại. Ý nghĩ muốn né tránh thậm đã chí quên rồi, chỉ là giật mình ở đứng đó cũng không nhúc nhích.

"Không có làm cái gì." Tần Hạo đông khóe môi nâng lên mạt cười xấu xa. "Chỉ là muốn. . . . Làm một chuyện mà thôi. . . ."

"Cái gì?"

Cánh môi hấp dẫn mang một ít tà ác, nhẹ nhàng khạc ra hai chữ.

"Hôn cô."

Hạ Mạn Nghê cả kinh thất sắc, trực giác muốn chạy trốn, Tần Hạo Đông tay dài một phen chế trụ hông của cô, khóa cô trong ngực, bộ ngực mềm mại của cô trong nháy mắt chống đỡ bờ ngực kiên cường rắn chắc của hắn, cả nửa người dưới cũng dán chặt bắp đùi của hắn. Ôm như vậy quá dọa người, cũng làm cho người khác xấu hổ, Hạ Mạn Nghê khuôn mặt nhỏ nhắn nóng bỏng đỏ rực thành một mảng.

"Buông tay a." Cô khước từ vòm ngực yêu thích của hắn, hoàn toàn không ngờ tới mình sẽ lâm vào tình cảnh như vậy.

Tần Hạo Đông dịu dàng hôn lên tóc của cô, đối với giãy giụa của cô căn bản thì làm như không thấy, ngược lại lấy giọng nói giống như là thỉnh cầu tựa như nói với cô : "Tôi rất muốn hôn cô."

"Nhưng mà tôi không muốn để cho anh hôn, buông tay!" Cô hổn hển tiếp tục cố gắng đẩy hắn ra.

Tôi muốn hôn cô. . . . Nói được rất dễ dàng a.

Đúng vậy a, một cái hôn coi là cái gì đây? Người đàn ông này có thể bên trái ôm Giang Tử vân, tay phải ôm vợ trước Uông Hiểu Nhu, uống rượu còn có thể tùy tiện hôn cô. . . .

Coi cô là cái gì đây? Chuyện hắn hôn qua cô thậm đã chí quên rồi! Coi Hạ Mạn Nghê cô là không đáng giá tiền nhất sao?

Thật sự không có chí khí! Cô tại sao lại tùy tiện để cho hắn muốn hôn thì hôn như vậy? Hơn nữa, giờ phút này khi thần trí hắn thanh tỉnh vô cùng.

Rất tức, rất tức, tức đến liều mạng, Hạ Mạn Nghê rốt cuộc tránh được người đàn ông này ôm trong ngực, đồng thời chân vừa trượt, cho nên cả người hướng trong bể bơi rơi xuống. . . .

"Cẩn thận!"

"A!"

Tần Hạo Đông tay dài duỗi một cái muốn kéo cô, nhưng mà đã không còn kịp nữa.

Hạ Mạn Nghê rơi vào trong hồ bơi, sợ cả người sẽ chìm xuống dưới, hai tay ở trên mặt nước vung loạn.

"Cứu tôi! Mau. . . . . . Tôi không biết bơi lội a! Tần Hạo đông!"

Nghe cô nói không biết bơi lội, vốn là buồn cười muốn trêu cô một chút Tần Hạo đông sau một giây nhảy vào trong hồ bơi, đem cả người cô từ trong bể bơi vớt lên, cô giống như gấu koala ôm chặt lấy hắn, cổ họng và mũi đều bị sặc nước làm cô muốn ói, làm cho cô choáng váng ho mãnh liệt cuồng khụ, nhưng giờ phút này cô cũng không dám buông tay đang ôm hắn ra.

"Cô có khỏe không?" Rất muốn cười, lại không thể, không thể làm gì khác hơn là làm một người hỏi thăm vô cùng lương thiện.

"Anh xem tôi có thể khỏe được không? Tôi không muốn ở trong nước!"

Cô trừng hắn, ngay sau đó lại ho lên."Nhanh lên một chút, dẫn tôi đi lên. . . . . . Khụ. . . . . ."

"Cô bây giờ đang cầu xin tôi sao? Nhờ vả người cũng dữ như vậy à?" Cô nhìn hắn, sắp khóc rồi. Ánh mắt buỗn bã này, rất khó làm cho đàn ông không động tâm. Hắn theo lưng của cô thay cô vỗ, không có cùng cô so đo nữa, mang cô đến bờ hồ bơi để cho cô vịn vào bờ, mình đi lên trước rồi đưa tay lôi kéo cô.

Hạ Mạn Nghê một thân ướt đẫm, đường cong lộ liễu, hấp dẫn giống như nữ thần, nhưng vẻ mặt đáng thương kia lại giống như con thỏ nhỏ, tựa như mắc cỡ giống như là cô đang cởi hết trước mắt hắn.

Gió đêm thật lạnh, không đợi cô nói chuyện, Tần Hạo Đông kéo tay của cô hướng trong phòng đi tới!

Lúc này, cô không có giãy giụa nữa rồi, ngoan ngoãn cùng đi theo.

Bởi vì, thật sự rất lạnh, mà bàn tay to của hắn, thật ấm áp.

Trở lại trong phòng, tắm nước nóng có nhiều bọt rất lâu, cho đến khi đầu óc choáng váng cũng không chịu được nữa rồi, Hạ Mạn Nghê mới chậm rãi từ trong bồn tắm bò dậy, trước tiên nhẹ nhàng lau khô nước trên người, lấy ra hương liệu hoa hồng bôi từ cổ đến chân một lần, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xuyên qua hơi nước đỏ hồng dùng một lượng lớn nước hoa hồng làm ướt, sau đó nhanh chóng xoa tinh dầu giữ hàm lượng nước trên gương mặt.

Tiếp tục, cô mới mặc áo choàng tắm, nhẹ buộc đai lưng vào, đi ra phòng tắm.

Cô vừa đi vừa nghĩ tới vừa rồi ở cạnh bể bơi, vẻ mặt Tần Hạo Đông lúc nói muốn hôn cô, còn có cảm giác hắn ngưng mắt đưa tay chạm vào bên má, chỉ nghĩ, đã làm cho cô hoảng hốt, không có bởi vì tâm tư vừa bắt đầu đã khó bĩnh tĩnh.

Búi tóc bị ướt xõa xuống dính trên vai, Hạ Mạn Nghê đang chuẩn bị tìm máy sấy muốn đem tóc thổi khô,

Lại liếc thấy một người không nên xuất hiện tại trong phòng của cô! Cô ngạc nhiên mở to mắt, há to mồm như ngớ ngẩn thật lâu nói không ra lời.

"Này." Tần Hạo đông cười hào phóng, cùng cô chào hỏi.

Hắn mới vừa ở trong phòng của hắn tắm xong, trên người cũng mặc áo choàng tắm, giờ phút này, trong tay của hắn nắm một cái máy sấy, hướng cô quơ quơ.

"Trong phòng tôi máy sấy đột nhiên hư, cho nên tới đây mượn cô, không sao chứ?"

"Không có. . . . . . Quan hệ." Dùng thì dùng đi, còn không phải đều là đồ của người đàn ông này sao, cô có thể nói không được sao? Nhưng mà hắn cứ như vậy một mình đi vào gian phòng của người khác, có thể hay không vượt quá một chút?

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...