loading...

Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!! - Chương 207



Trong khi Hạ Tử Du còn đang nghi ngờ nhìn Đàm Dịch Khiêm thì giọng bà Đàm đột nhiên truyền đến, "Hạ Tử Du, cô thật là độc ác, cô hại chết đứa con của Dịch Khiêm và Nhất Thuần, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô đâu!"

Không ngờ cũng gặp được bà Đàm ở bệnh viện, Hạ Tử Du còn chưa kịp hiểu rõ nguyên do đã nhìn thấy bà Đàm nổi giận đùng đùng đi về phía mình.

Hạ Tử Du sững sờ đâm chân tại chỗ, ngơ ngác đứng nhìn bước chân bà Đàm càng lúc càng tiến tới gần mình.

Khi đi tới trước mặt Hạ Tử Du, bà Đàm vừa đưa tay muốn "Dạy dỗ" Hạ Tử Du, vừa không kiềm được lửa giận mà thì thào nói, "Cô là con đàn bà thối tha, cô mau trả lại cháu trai cho tôi. . . . . ."

Hạ Tử Du vì không hiểu được chuyện gì đang diễn ra nên cũng không thời kịp né tránh, thiếu chút nữa đã bị bàn tay bà Đàm giáng xuống cho một cái, may mắn là bà Đàm chưa kịp vung xuống thì Đàm Dịch Khiêm đã ra tay ngăn cản, lạnh lùng nói, "Chuyện ở đây không liên quan đến mẹ!"

Bà Đàm giận dữ giựt tay lại, tức giận trừng mắt nhìn Hạ Tử Du, khó có thể tin nói, "Dịch Khiêm, ba con che chở cho cô mẹ còn chưa tính, chẳng lẽ đến tình cảnh này rồi mà con còn muốn bao che cho cô ta sao? Nếu như Nhất Thuần biết thái độ giờ phút này của con như vậy, con có từng suy nghĩ đến Nhất Thuần sẽ khổ sở như thế nào không?"

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm bỗng trở nên lạnh lẽo, lời nói cũng lạnh lùng không kém, "Con nói rồi, chuyện của con không cần mẹ bận tâm!"

Bà Đàm bực tức nói, "Nhưng mà mẹ. . . . . ."

Sắc mặt Đàm Dịch Khiêm đã lạnh đến đáng sợ, "Con không muốn nói thêm lần thứ hai."

Không thể hơn thua với con trai mình, bà Đàm đành phải đem hết tất cả oán giận trút cả lên người Hạ Tử Du, bà hung hăng nói, "Hạ Tử Du, nếu như Nhất Thuần vì vậy mà xảy ra chuyện gì, tôi tuyệt sẽ không bỏ qua cho cô đâu!"

Hạ Tử Du mờ mịt không hiểu gì đứng im tại chỗ, từ đầu đến cuối không hiểu gì về nguyên nhân giận chó đánh mèo của bà Đàm và Đàm Dịch Khiêm.

Bà Đàm mắng nhiếc Hạ Tử Du thêm một hồi nữa mới tức giận bỏ đi.

Sau khi định thần lại, Hạ Tử Du ngước mắt nhìn nghiêng tới khuôn mặt lạnh lùng cương nghị của Đàm Dịch Khiêm, nhíu mày hỏi, "Đã xảy ra chuyện gì?"

Đôi mắt Đàm Dịch Khiêm như hai thanh kiếm sắc bén bắn thẳng về phía Hạ Tử Du, nghiêm giọng nói, "Cám ơn cô đã ban tặng! !"

Hạ Tử Du giật mình sững sờ, không hiểu anh đang nói gì.

Đáy mắt Đàm Dịch Khiêm tỏa ra ánh sáng nguy hiểm rồi chợt chuyển tối, lạnh giọng nói, "Sau khi cô đánh Nhất Thuần, lúc cô ấy khóc chạy ra khỏi biệt thự thì bị vấp ngã, nếu như không phải có mẹ tôi đuổi theo, có lẽ cô ấy chết ngất ở bên đường cũng không ai hay biết!"

Hai mắt Hạ Tử Du trợn lớn, hoàn toàn không ngờ rằng nguyên nhân gây ra chuyện thật sự là tại mình.

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hạ Tử Du, không hề có chút tình cảm nào nói, "Cô nói giết người thì đền mạng, nếu vậy, tôi và Nhất Thuần đã mất đi đứa con này, cô nghĩ mình dùng cái gì để bồi thường đây?"

Đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng nguy hiểm của Đàm Dịch Khiêm, lúc này Hạ Tử Du mới bừng tỉnh phản ứng được, kinh ngạc hỏi, "Nhất Thuần, cô ấy đã mất đi đứa nhỏ sao?"

Ánh sáng bắn ra từ tròng mắt đen của Đàm Dịch Khiêm càng thêm sắc bén, "Đến nước này rồi mà cô còn muốn giả vờ vô tội với tôi sao?"

Hạ Tử Du sững sờ nói, "Sao có thể như vậy được, tôi chỉ là . . . . ."

Đàm Dịch Khiêm tức giận cắt ngang lời nói của Hạ Tử Du, "Cô căn bản là đang giở trò để đến báo thù chúng tôi có phải không?"

Hạ Tử Du chợt trừng lớn tròng mắt, "Sao anh có thể nói như vậy?" Cô không thể tin được lời lẽ anh chỉ trích cô lại giống như cô từng nói với Đan Nhất Thuần, những lời mà thật sự khiến cho người khác ghê tởm.

Đàm Dịch Khiêm tức giận nói, "Tôi đã từng nghĩ sẽ cố hết khả năng của mình để cho cô có được cuộc sống yên tĩnh an nhàn sau khi chúng ta ly hôn, nhưng không ngờ cô lại nghĩ một đằng nói một nẻo, ghi hận trong lòng."

Những lời Đàm Dịch Khiêm nói tựa như kim nhọm đâm thật sâu vào lòng Hạ Tử Du đau nhói, cổ họng Hạ Tử Du chợt dâng lên từng hồi chua xót, giọng vì uất nghẹn cũng trở nên chua chát khàn khàn, "Đàm Dịch Khiêm, chúng ta cũng đã đi tới con đường ly hôn rồi, anh nghĩ rằng tôi còn có thể vì một đoạn tình cảm đã chết mà ‘ghi hận trong lòng’ để đánh đổi với toàn bộ cuộc sống tương lai của mình sao?"

Khóe miệng Đàm Dịch Khiêm nhếch lên, giễu cợt nói, "Nếu như cô thật đúng là lòng lặng như nước như lời cô nói, vậy thì cô cần gì phải đánh Nhất Thuần cái bạt tai đó, có lẽ cô cũng cần nên giải thích cho rõ ràng về chuyện đó!"

Hạ Tử Du cũng không hề tỏ ra sợ hãi, thản nhiên nói, "Phải, đánh Đan Nhất Thuần đúng là chủ ý của tôi, tôi dám thừa nhận và cũng không thấy hối hận!"

Đàm Dịch Khiêm cười lạnh, "Rốt cuộc cô cũng chịu thừa nhận mình ‘ghi hận trong lòng’ với Nhất Thuần rồi sao?"

Hạ Tử Du vào thời khắc này thống khổ cười lên, "Đàm Dịch Khiêm, không phải tôi ‘ghi hận trong lòng’ với Đan Nhất Thuần, tôi chỉ đòi lại món nợ mà cô ta thiếu tôi, trên thực tế, tôi cũng đang đòi lại tất cả những gì anh nợ tôi . . . . . ."

Đàm Dịch Khiêm không vui nhíu mày, "Nợ cô?"

Hạ Tử Du thê lương nhìn thẳng vào đáy mắt sâu thẳm của Đàm Dịch Khiêm, như sợ hãi dẫn đến sự đau khổ cho mình, cô nhỏ nhẹ từ tốn nói rõ ràng từng câu từng chữ, "Lần trước, anh nói với tôi Đan Nhất Thuần mang thai ở ngay tại bờ biển mà chúng ta đã từng tuyên thệ cả đời mãi bên nhau. . . . . . Đàm Dịch Khiêm, tôi vẫn luôn nghĩ nguyên nhân dẫn đến tình cảm của chúng ta đi tới ngày hôm nay là do hai phía, thậm chí có nhiều lúc tôi thấy rằng phần lớn mọi lỗi lầm đều do tôi, cho nên dù anh thật đã quên lời thề ước giữa chúng ta, quên những lời hứa hẹn khi anh đưa tôi từ Male đến Los Angeles. Mặc dù tôi rất thất vọng, rất khó chịu, nhưng tôi không hề dám oán trách anh một lời. . . . . . Nhưng mà, Đàm Dịch Khiêm, anh và Đan Nhất Thuần lại có con, hai người thế nhưng lại có con . . . . ."

Nói tới đây, Hạ Tử Du quay đầu sang hướng khác, liên tục hít sâu vài cái để xác định mình đã có thể ức chế không cho nước mắt đang ngưng tụ trong hốc rơi xuống, sau đó Hạ Tử Du mới lại nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm, nghèn nghẹn nói, "Đan Nhất Thuần đã có thai hơn hai tháng, điều này nói rõ là cô ta có thai trước khi chúng ta chưa ly hôn, thời điểm tôi không thể nào chịu nổi sự lạnh nhạt của anh mà về nhà mẹ tôi ở thành phố Y, thì cũng lúc đó anh và Đan Nhất Thuần đã có quan hệ với nhau. . . . . . Đàm Dịch Khiêm, anh hẳn còn nhớ, lúc tôi từ thành phố Y trở lại mới đưa giấy thỏa thuận ly hôn cho anh, cho nên, anh và Đan Nhất Thuần phát sinh quan hệ là lúc chúng ta vẫn chưa có ly hôn, chính anh đã phản bội tôi. . . . . ."

Bây giờ suy nghĩ lại cô đột nhiên cảm thấy mình thật là ngu ngốc. . . . . .

Từ thành phố Y trở lại, cô vẫn khờ dại cho rằng họ còn có một tia hy vọng tái hợp, cô cố gắng tạo cho cả hai ba tháng thời gian để suy nghĩ, nhưng không ngờ anh và Đan Nhất Thuần đã sớm xảy ra quan hệ.

Không ai nhận ra, tròng mắt đen thâm sâu không lường được luôn u ám của Dịch giờ phút này lại có vẻ như mờ mịt sững sờ, anh trầm giọng hỏi, "Ai nói cho cô biết chuyện này?"

Hạ Tử Du uất nghẹn nuốt ực sự khổ sở xuống cổ họng, nghẹn giọng nói, "Mấy ngày trước tôi còn ở bệnh viện phụ khoa, chính là lúc anh đưa Đan Nhất Thuần tới bệnh viện làm kiểm tra thai. . . . . . Vị bác sĩ phụ trách chăm sóc sức khỏe cho tôi, cũng chính là vị bác sĩ kiểm tra thai cho Đan Nhất Thuần, trong lúc vô tình họ nói cho tôi biết chuyện Đan Nhất Thuần đã mang thai hơn hai tháng. . . . . . Đàm Dịch Khiêm, nếu như không phải tôi vô tình biết được chuyện này, rốt cuộc anh còn muốn giấu tôi tới khi nào?"

Giờ khắc này, Đàm Dịch Khiêm không nói gì.

Hạ Tử Du nhìn thật sâu vào tròng mắt đen sắc bén của Đàm Dịch Khiêm lúc này đã không còn khí thế hùng hổ dọa người nữa, nghẹn ngào nói, "Đàm Dịch Khiêm, nếu như anh đã quyết định đến với người khác thì tại sao còn phải đồng ý với đề nghị ba tháng thời gian tôi đưa ra? Mãi đến hôm nay tôi mới phát hiện, hóa ra mình lại có thể ngu xuẩn đến thế, ngây thơ như vậy. . . . . . Các người đều thật rất biết diễn kịch, xem tôi như trò xiếc khỉ. . . . . . Anh rõ ràng làm chuyện có lỗi với hôn nhân của chúng ta, nhưng vẫn làm bộ không thẹn với lương tâm mà đối diện với tôi. Còn Đan Nhất Thuần cũng rõ ràng đã trở thành kẻ thứ ba giữa chúng ta, lại dám lật lọng tráo trở nói không hề có quan hệ với anh, nhưng từ đầu tới cuối chỉ có mỗi mình tôi mới chính là người phụ nữ ngu ngốc nhất không hề hay biết gì cả, thậm chí sau khi tôi và anh đã chia tay rồi tôi còn thật lòng cầu mong cho anh và Đan Nhất Thuần sẽ được hạnh phúc bên nhau mãi mãi. . . . . . Vì thế, Đàm Dịch Khiêm, mời anh bây giờ hãy nói cho tôi biết, tôi cho Đan Nhất Thuần một cái tát đó, thật sự là quá đáng sao?"

Bầu không khí giữa bọn họ đã bắt đầu trở nên nặng nề.

Hạ Tử Du cắn chặt môi dưới, ánh mắt không hề dao động nhìn chằm chằm vào Đàm Dịch Khiêm, hy vọng lúc này Đàm Dịch Khiêm có thể cho cô một lý do thích hợp, ít nhất cô sẽ không hối tiếc khi mình đã từng yêu sâu đậm một người đàn ông nhưng người đó lại chính là một kẻ thối nát như thế. . . . . .

Nhưng Đàm Dịch Khiêm vẫn không hề lên tiếng, đáy mắt sắc bén cùng thái độ kiêu căng hiếp người đã sớm biến theo cùng với những lời nói của Hạ Tử Du, cũng giống như đã bị Hạ Tử Du chọt trúng điểm yếu.

Hạ Tử Du không hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào Đàm Dịch Khiêm, trong lòng cảm thấy từng trận lạnh lẽo. Cô hy vọng biết dường nào nếu như giờ phút này anh có thể lên tiếng phản bác lại cô, để lòng cô còn có thể dễ chịu hơn một chút. Thế nhưng, anh không nói gì cả, anh cũng không còn hung hăng vênh váo như mới vừa rồi nữa. . . . .

Như bị sự rét lạnh trong lòng đả kích, tay Hạ Tử Du liên tục vuốt ngực, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh nói, "Đàm Dịch Khiêm, anh biết tại sao tôi quyết định đi theo bác trai dọn đến nhà họ Đàm các người ở không?"

Đàm Dịch Khiêm vẫn nín thinh không lên tiếng.

Hạ Tử Du cười khổ tự đáp, "Bởi vì tôi muốn cho bác trai dốc hết khả năng yêu thương tôi, đồng cảm với tôi, đợi sau khi tôi làm giải phẫu phá thai xong, cho dù tôi có rời khỏi nhà họ Đàm, tôi cũng sẽ làm cho bác trai ngăn cản anh cưới Đan Nhất Thuần, coi như cuối cùng anh vẫn có thể cưới được, ít nhất trước khi các người trở thành người một nhà cũng phải chịu mọi khổ sổ như tôi từng chịu!"

Đàm Dịch Khiêm nghiêng đầu nheo mắt lạnh lùng nói, "Cô cho rằng ba tôi có thể ngăn cản được tôi?"

"Đương nhiên là được, bởi vì tôi hiểu rõ hơn bấy kỳ ai, địa vị của bác trai ở trong lòng anh không một ai có thể sánh nổi, mặc dù tình cảm của anh và bác trai cũng không thân cận gì nhiều."

Tròng mắt đen của Đàm Dịch Khiêm bỗng trở nên quỷ quyệt, u ám liến nhìn Hạ Tử Du.

Đối mặt với ánh mắt nguy hiểm đó, Hạ Tử Du cũng không hề tỏ ra sợ hãi nói, "Đàm Dịch Khiêm, chớ có trách tôi độc ác, cũng đừng nghĩ rằng tôi ghi hận trong lòng, đây chẳng qua là anh nợ tôi mà thôi!"

Không quan tâm đến biểu cảm trên mặt Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du dứt khoát xoay người cất bước bỏ đi.

Trước khi bước vào thang máy bệnh viện, Hạ Tử Du như đột nhiên nhớ tới cái gì đó, cô dừng chân lại, kiêu ngạo nói, "Ồ, tôi quên nói điều này, sở dĩ giỏi về tâm kế để trả thù như vậy, là nhờ học được từ anh đấy."

Lúc Hạ Tử Du đi ra khỏi bệnh viện thì đã là 10 giờ đêm, buổi tối mùa Thu tại Los Angeles cực kỳ rét lạnh, cho nên lúc Hạ Tử Du đứng chờ taxi ở con phố bên cạnh cũng không kiềm được mà run lẩy bẩy.

Đợi rất lâu, Hạ Tử Du đợi mãi cũng không thấy có một chiếc taxi nào tới, bờ môi đã bị lạnh đến trở nên trắng bệch, cô vốn nên tìm một nơi để tránh cơn gió đêm lạnh lẽo này thế nhưng cô lại giống như tình nguyện cam chịu cái loại cảm giác bị rét lạnh đông cứng đến buốt tim này, cũng không muốn tìm một nơi để lòng đang trào dâng đau đớn được bình thường trở lại.

Đột nhiên, két ——

Một tiếng vang dội phá tan bầu trời đêm bỗng dừng ngay bên tai Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du ngước lên khuôn mặt bị đông cứng đến mức tái nhợt, chưa nhìn thấy rõ người tới là ai, hai tay của cô lại đột nhiên bị một đôi bàn tay ấm áp của ai đó xoa nhè nhẹ.

Robert hà hơi lên hai tay lạnh buốt của Hạ Tử Du, vừa trách móc nhưng lại có vẻ như rất đau lòng nói, "Em là đồ ngốc sao? Khí trời lạnh như thế, em lại chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh thế này mà đứng ở ven đường ư?"

Nhận ra người tới là Robert, Hạ Tử Du giật mình kinh ngạc, "Robert, sao anh ở đây?"

Robert vừa chà nóng đôi tay cho Hạ Tử Du, vừa không vui nói, "Em còn dám nói, rõ ràng em nói với anh sức khỏe em không tốt muốn ở lại bệnh viện nghỉ ngơi thêm một thời gian. Nhưng mấy ngày hôm trước anh đến bệnh viện thăm em, bác sĩ mới nói cho anh biết em đã được bác trai đón về nhà họ Đàm ở rồi. Anh gọi điện thoại di động thì em không nghe, anh cũng đã đến nhà họ Đàm tìm em mấy lần, nhưng những người giúp việc trong nhà họ Đàm kia lại nói với anh là em không muốn gặp anh, em biết anh lo lắng cho em như thế nào hay không? Thật may là lúc nãy anh buồn bực nên lái xe đi dạo lung tung thì nhìn thấy tài xế nhà họ Đàm chở bác gái chạy ra từ phương hướng bệnh viện, vì thế anh mới biết mà chạy về hướng bệnh viện bên này. . . . . ."

Nhưng lúc này Hạ Tử Du lại đưa tay đẩy Robert ra, thống khổ nói, "Anh đừng cứ mãi lo lắng cho em nữa, có được hay không?"

Robert bởi vì bất ngờ bị động tác đẩy ra của Hạ Tử Du mà lùi về phía sau một bước, nghi ngờ hỏi, "Tử Du, em làm sao vậy? Có phải em đang trách anh chưa được sự đồng ý của em mà đưa em tới Los Angeles hay không?"

Hạ Tử Du dùng sức lắc đầu, "Robert, em cầu xin anh đừng bận tâm đến em nữa, em thật van xin anh đấy. . . . . ."

Robert nghiêm nghị nói, "Sao anh có thể bỏ mặc em chứ, là anh đưa em tới Los Angeles này . . . . . . Em mau nói cho anh biết, có phải Dịch Khiêm lại khi dễ em đúng không? Nếu đúng như vậy, ngay bây giờ anh sẽ đi tìm cậu ta để tính sổ."

"Không phải, không phải, không phải! !" Hạ Tử Du liên tục nói ra ba tiếng, sau đó từ từ ngồi xổm người xuống đất, như không thể chịu nổi mà vòng tay ôm lấy cơ thể mỏng manh đang lạnh run rẩy của mình, nghẹn ngào chua chát thốt lên, "Người ngây thơ nhất thế giới này chính là em, em xứng đáng bị lừa chẳng hay biết gì, thật đáng đời như một kẻ ngốc bị người ta xoay quanh đùa giỡn! !"

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...