loading...

Vịt nhỏ xấu xí em đừng hòng thoát khỏi ta (Chương 25)

Chương 25: Hàn phu nhân trở về.

Kelly cùng Hàn Thế Bảo cùng nhau bước vào thang máy riêng dành cho tổng giám đốc. Cô đứng phía sau anh, suy nghĩ về lời mà anh Thiên Ân nói, vì sao anh lại nói cô là bạn gái anh chứ, như vậy không phải đang làm khó cho cô sao.

- Hàn tổng, khi nãy… – Kelly cất tiếng giải thích.

- Tôi không phải đã nói sao, tôi tin cô. – Hàn Thế Bảo cắt ngang lời, sau đó lùi một bước quay mặt nhìn về phía Kelly. – Tôi dùng người tất nhiên phải đặt lòng tin họ.

- Cảm ơn anh đã tin tôi. – Kelly đáp, lùi một bước khi Hàn Thế Bảo tiến tới.

Hàn Thế Bảo lại tiến thêm một bước nữa về phía Kelly, nhìn vào đôi mắt cô nói nhỏ:” Nhưng tôi hy vọng, cô không khiến tôi thất vọng, được chứ.”

- Tôi… tôi tất nhiên sẽ luôn trung thành với anh. – Kelly ấp úng, thái độ của Hàn Thế Bảo kì lạ, giống như anh ấy nhìn hết những suy nghĩ của cô sao.

- Tốt. – Hàn Thế Bảo quay lại về vị trí cũ, trên môi hơi nhếch cười như không, trêu chọc cô ta cũng có chút thú vị.

Kelly đi về phía bàn làm việc của mình, cô không hiểu nổi guơng mặt mình lại đỏ bừng, cơ thể nóng hực lên như vậy, khi mà anh ta bước lại gần cô… trái tim cô lại đập rộn ràng hơn. Cô đưa tay sờ lên ngực, nhịp tim loạn xạ không có biểu hiện bình thường trở lại.

Hàn Thế Bảo bước ra từ phòng làm việc của mình, sau đó đi tới bàn làm việc của Kelly phía ngoài, Kelly nhìn cái dáng đi, từng bước di chuyển dứt khoát không nhanh không chậm đầy tự tin, lại guơng mặt lúc nào cũng nhìn về phía trước ngẩng cao đầu, anh ta vì sao hiện tại cô nhìn lúc nào cũng thấy điểm tốt như vậy chứ.

- Cô còn ngồi đó làm gì, đã chuẩn bị xong tài liệu cho cuộc họp chưa? – Hàn Thế Bảo dừng trước bàn làm việc của Kel mà nói.

- À, dạ.. vâng… tôi đã chuẩn bị xong rồi… – Kelly lúng tung tìm tập tài liệu đã chuẩn bị từ trước. – Nhưng… nó đâu rồi. – Kelly khẽ hoảng khi không còn nhìn thấy nó nữa

Hàn Thế Bảo nhìn một thể trên bàn Kelly, lại nhìn thấy cái vẻ luống cuống kia trọng đến tội nghiệp.

- Được rồi, đã trễ giờ họp… không cần tài liệu nữa. – Hàn Thế Bảo nhìn đồng hồ trên tay nói.

- Nhưng… không có nó làm sao anh có thể dẫn dắt buổi họp. – Kelly đáp, một lần nữa tìm kiếm, rõ ràng cô đã cất cẩn thận trong ngăn kéo.

- Tôi đã đọc sơ qua nội dung… – Hàn Thế Bảo quay đầu. – Đi thôi.

Kelly nhớ rành mạch nội dung của tài liệu đó nhưng hiện tại thời gian quá gấp rút không thể nào làm lại kịp. Nhưng trong lòng có chút vui mừng, cuộc họp lần này nói về công ty Thiên Ân… nếu như anh ta trình báy không tốt với các cổ đông… không phải sẽ thất bại trong việc thuyết phục họ mua thêm Thiên Ân sao.

Hàn Thế Bảo ngồi ở vị trí trung tâm, những cổ đông phía hai bên trong người nào cũng có thể nói là bật tiền bối. Hàn Thế Bảo đứng lên, nói rõ rành mạch từng điểm hệt như trong tài liệu chuẩn bị trước, Kelly từ phía dưới nhìn Hàn Thế Bảo lại thêm một phần khâm phục. Rõ ràng hôm qua cô chỉ đưa cho anh ta nhìn qua chưa đầy 5p, hiện tại anh ta lại không nói sai một câu chữ nào.

- Hàn tổng, những gì anh vừa trình bày thật sự rất tốt nhưng không phải Thiên Ân đã phá sản vì chỉ chú trọng vào cô ca sĩ An Nhiên kia, chúng ta lại dùng người như vậy ư. – Một cổ đông nói.

Hàn Thế Bảo mỉm cười, bật chuyển màn hình đáp:” Cô ta chỉ là một bước đệm cho giải trí The Win mà thôi, đây mới chính là ” gà” thật sự của The Win.” – Trên màn hình chính là những ca sĩ trẻ tuổi, đã được The Win mang về.

- Cac vị cổ đông, nếu chúng ta mua lại Thiên Ân, tôi sẽ kiếm thêm một khoản không nhỏ về túi chúng ta. – Hàn Thế Bảo tự tin nói.

Các vị cổ đông gật gù như đồng tình.

- Nếu không có ai phản đối, chúng ta thống nhất sẽ mua lại giải trí Thiên Ân. – Hàn Thế Bảo nói, vừa đứng lên thì cánh cửa phòng họp mở toan, mọi người nhìn về một hướng.

- Tôi phản đối. – Giọng nói của một người phụ nữ vang lên, trông bộ dạng bà ta vô cùng quý phái và cao sang… bên cạnh là một cô gái xinh đẹp… có lẽ là thư kí riêng.

- Hàn phu nhân. – Giọng Hàn Thế Bảo thốt lên.

- Con trai, sao phải gọi bằng cái danh từ xa cách ấy. – Mẹ Thế Bảo cười đáp, nụ cười của bà ta đầy ranh ma.

- Hàn phu nhân về thật đúng lúc, phu nhân vừa nói phản đối điều gì. – Hàn Thế Bảo lại ngồi xuống ghế của mình, giọng nói không còn tự tin như lúc đầu.

- Tôi phản đối việc mua lại Thiên Ân… – Hàn phu nhân nói sau đó ra hiệu cho cô gái phía sau.

- Công ty Thiên Ân hiện tại đã có một người ra giá khá cao, nếu chúng ta có ý định mua lại nó thì sẽ phải bỏ ra một khoản không nhỏ. The Win trước giờ chưa từng phát triển về mảng giải trí, chúng ta nên chú trọng vào những trung tâm giải trí và du lịch đó là hai mảng sinh lời nhiều nhất. – Cô gái xinh đẹp kia đứng lên trên phía màn hình mà nói.

- Tôi cũng nghĩ vậy… thật sự rất liều lĩnh. – Một cổ đông lên tiếng.

- Tôi tin vào Hàn phu nhân có nhận định đúng đắn… chúng ta nên đầu tư nhiều hơn trong các lĩnh vực dễ dàng sinh lợi nhuận. – Các cổ đông khác cũng ra vẻ đồng tình.

- Nếu các vị cũng đồng tình như vậy, cưộc họp nên chấm dứt sớm một chút. Tôi vừa xuống may bay liền đi xe đến nơi này, công việc thật sự làm tôi lại già thêm một chút rồi. – Hàn phu nhân tuơi cười nói cùng các cổ đông.

- Hàn phu nhân vẫn còn trẻ đẹp, có lẽ tôi cần phải đưa vợ tôi đến Hàn gia mà học hỏi cách nào để luôn trẻ đẹp như phu nhân đây.

- Phu nhân nên về sớm nghĩ ngơi…

Mọi người đổ xô chú tâm vào Hàn phu nhân, Hàn Thế Bảo không quan tâm điều đó… ánh mắt lại hướng về cô gái xinh đẹp đi theo mẹ mình.

- Đi thôi. – Hàn Thế Bảo đứng lên nói với Kelly.

- Vâng. – Kelly cũng bước theo anh.

Cô ngoái nhìn lại cô gái kia, ánh mắt của cô ta cũng đang hướng về bóng lưng của Hàn Thế Bảo, hai người bọn họ có lẽ trước kia có quen biết. Hàn phu nhân kia là mẹ của Thế Bảo, lại phản đối dự án đầy triển vọng của con trai mình, xem ra trong nội bộ Hàn gia khá rối ren.

************

Hạ Tuyết từ từ hó đôi mi sau bao nhiêu ngày mê man bất tỉnh, cô vừa mở mắt liền nhìn thấy Win đang nằm ngủ ngay bên cạnh mình. Hạ Tuyết khẽ lay Win dậy, cô đang muốn biết tình hình của Tú Anh.

- Hạ Tuyết, cô tỉnh rồi sao, tôi gọi bác sĩ. – Win vội vàng gọi bác sĩ vào.

Qua kiểm tra sơ bộ, cô tỉnh lại thì mọi chuyện đã ổn, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian sẽ khỏe mạnh. Bác sĩ rời khỏi phòng bệnh, Win bước đến giường bệnh của Hạ Tuyết mà nhẹ nhàng hỏi.

- Hạ Tuyết, cô ăn cháo đi… tôi vừa gọi người mang tới. – Win đổ cháo ra chén nói.

- Hàn thiếu gia, Tú Anh… anh ấy có làm sao không? – Hạ Tuyết hỏi.

- Chú ấy không sao rồi, nhát dao đó không trúng tim nên chỉ cần vết thuơng lành lặn là ổn cả. – Đây là lời mà Tuấn Anh nói với Win khi cậu hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Tú Anh, Win không rời Hạ Tuyết nữa bước từ khi cô nằm trong bệnh viện này.

- Vậy thì tốt quá rồi, tôi muốn đến thăm anh ấy. – HẠ Tuyết cố gắng ngồi dậy nhưng không được.

- Không được, cô vẫn còn yếu lắm… khi nào cô khỏe hơn một chút tôi sẽ đưa cô đi. – Win mang chén cháo nóng hổi về phía Hạ Tuyết.

- A nào, cháo rất ngon.

- Tôi có thể tự ăn mà. – Hạ Tuyết từ chối.

- Ngoan nào, cô không nhớ là không được phép cải lời tôi sao? – Win đáp. Hạ Tuyết ngoan ngoãn để Win đút ăn được vài muỗng cháo thì không muốn ăn tiếp, Hạ Tuyết nằm xuống ánh mát nhìn ra phía cửa số… cô đang thật sự muốn gặp Tú Anh… chỉ nghe kể qua cô thật sự không an tâm. Win bỗng nhiên nắm bàn tay Hạ Tuyết, Hạ Tuyết quay đầu về phía Win nhìn anh.

- Tôi xin lỗi. – Win khẽ nói.

Hạ Tuyết to mắt nhìn Win, anh ta vừa xin lỗi sao?

- Tôi chỉ nghĩ đến bản thân mình mà khiến em bị thuơng tổn như vậy. Những ngày qua nhìn thấy những vết thuơng kia, tôi vô cùng hối hận vì những gì đã làm với em.

- Hàn thiếu gia, tôi không trách anh… anh cũng đứng trách bản thân mình nữa… đó có lẽ là số phận… nhờ vậy mà tôi nhận ra rằng đôi khi phải nhìn về nhiều hướng, không nên chỉ cố gắng chạy theo một hướng không phải dành cho mình. – Hạ Tuyết đáp.

Win không hiểu hết ý nghĩa thâm sâu mà Hạ Tuyết đang nói, cũng không muốn hỏi.

- Cộc, cộc. – Tiếng gỏ cửa vang lên.

- Chú Tú Anh. – Win khẽ thốt lên. – Chú đến đây tìm HẠ Tuyết sao?

- Hàn thiếu gia, cậu có thể để tôi cùng Hạ Tuyết nói chuyện một chút. – Tú Anh ngồi trên e lăn, mặc một bộ quần áo bệnh nhân mà nói.

- Được rồi, nhưng cô ấy cần nghĩ ngơi nhiều. – Win đáp.

- Tôi sẽ nói nhanh thôi. – Tú Anh mỉm cười.

Cánh cửa phòng bệnh của HẠ Tuyết đóng lại, Tú Anh đẩy hai bánh xe gần lại phía Hạ Tuyết. Hạ Tuyết ngồi dựa vào thành giường mắt hướng về phía Tú Anh.

- Anh đã không bỏ rơi tôi mà đi. – Hạ Tuyết mỉm cười nói.

- Tôi tất nhiên phải sống, cuộc đời này còn quá xinh đẹp mà. – Tú Anh đáp.

- Tú Anh, tôi đã hứa sẽ trả lời câu hỏi của anh trong căn nhà kho đó, tôi bây giờ sẽ trả lời anh….

- Suỵt. – Tú Anh ra hiệu cho Hạ Tuyết dừng lại. – Tôi không muốn nghe nữa. – Tú Anh nói.

Hạ Tuyết không hiểu Tú Anh đang nghĩ gì, là cô đang muốn đồng ý yêu anh… vì sao anh lại không muốn nghe.

- Lâm Hạ Tuyết, em hãy nghe cho rõ những lời này của tôi. – Tú Anh nhìn thẳng vào Hạ Tuyết. – Tôi chỉ là cảm thấy em có chút xinh đẹp nên trêu chọc mà thôi, nhưng mà không ngờ lại vì em mà một chút nữa mất mạng. Tôi cảm thấy ở cạnh em thật nguy hiểm, vì vậy tôi không muốn trêu đùa em nữa.

Hạ Tuyết đông cứng cả người… không thốt ra được một lời.

- Vì vậy dù câu trả lời của em là gì, tôi cũng không quan tâm nữa… Em tốt nhất đừng xuất hiện trước mắt tôi nữa… tôi cảm thấy nhìn em hiện tại quá chán ghét rồi. – Tú Anh nhếch miệng cười. – Vả lại, em xem thân phận của mình xứng với tôi sao? Vì vậy đừng treo cao nữa Lâm Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết khẽ nói:” Anh mau cút đi.”

- Tất nhiên tôi sẽ nhanh chóng ra khỏi nơi này, vì càng nhìn em tôi càng chán ghét.

Nói rồi Tú Anh tự mình đẩy xe lăn ra khỏi phòng Hạ Tuyết không nhìn lại…. vừa ra đến cửa phòng… anh liền đứng lên vừa bước đi vừa bấm điện thoại.

- Alo, đã chuẩn bị hành lý đầy đủ chưa, 30p nữa Tú Anh sẽ rời khỏi thành phố này.

Tuấn Anh nói sau đó đi về hướng phòng cách li của Tú Anh, nhìn đứa em trai lại tiếp tục hôn mê trên giường bệnh.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...