loading...

Vịt nhỏ xấu xí em đừng hòng thoát khỏi ta – Chương 64

Phó tổng, có vợ anh đến tìm. – Thư kí bước vào nói

- Vợ? – Tuấn Anh ngước mắt hỏi.

- Vâng, chính là xưng là vợ anh. – Thư kí khẽ cười nói.

Tuấn Anh suy nghĩ một chút, sau đó liền đáp:” Còn chờ gì nữa, mau mang “ Vợ” tôi lên đây.”

Hải Yến được thư kí của Tuấn Anh đón từ đại sảnh lên văn phòng làm việc riêng của mình. Sau ba năm không gặp, vị trí của anh tại The Win đã tăng cao như vậy, vì vậy mà cha cô từng nói rằng thế lực của anh rất lớn gây khó khăn trong việc ly hôn giữa hai người.

- Mời phó tổng phu nhân. – Thư kí mở cánh cửa văn phòng phó tổng ra mời Hải Yến vào trong.

- Cảm ơn. – Hải Yến khẽ gật đầu, sau đó bước vào bên trong.

Cánh cửa được thư kí nhẹ nhàng đóng lại, cô nhận ra cô gái này vì cô đã làm việc cho Tuấn Anh rất lâu.. đây không phải là cô tiểu thư nhà họ Triệu mà mấy năm trước thường xuyên đến The Win tìm phó tổng, đã vậy còn hôn phó tổng gây cho bao nhiêu trái tim của các nữ nhân viên đau nhói, gương mặt cô ta tuy có đôi nét trưởng thành nhưng vẫn không thay đổi là mấy, chỉ là kiểu cách trang điểm nhẹ nhàng không cầu kì như ngày xưa.

- Tôi không nghĩ em lại đến tìm tôi. – Tuấn Anh ngước mắt nhìn Triệu Hải Yến.

- Hà phó tổng, tôi đến có việc nhờ anh. – Hải Yến nói, sau đó mang một lá đơn cô đã kí tên sẵn đặt lên phía trước mặt Tuấn Anh. – Chỉ là muốn xin chữ kí của anh.

Tuấn Anh liếc mắt nhìn dòng chữ trên lá đơn ly hôn kia sau đó lại nhìn lên gương mặt Triệu HẢi Yến.

- Việc này… tôi không thể kí được. – Tuấn Anh nói. – Vì có rất nhiều vấn đề phát sinh.

- Vấn đề gì? – Hải Yến nói.

- Về vấn đề phân chia tài sản, em thấy đó… chúng ta kết hôn ba năm và trong ba năm qua tôi đã cố gắng để kiếm ra toàn bộ khối tài sản hiện tại. Nếu ly hôn, em sẽ được một nữa… như không tôi không còn đủ.

- Tôi sẽ không lấy bất cứ tài sản nào. – Hải Yến tức giận đáp, cô đường đường là tiểu thư Triệu gia anh lại nghĩ cô đam mê tài sản anh sao.

- Như vậy càng không được, dù sao cũng đã kết hôn ba năm… nếu người ngoài đồn thổi tôi để vợ mình ra đi tay trắng, em xem một phó tổng như tôi còn để mặt mũi nơi nào.

- Vậy… anh muốn điều gì chứ. Hà Tuấn Anh, rõ ràng bản thân anh biết tờ giấy kết hôn kia chỉ là hình thức không hề có bất cứ giá trị nào, tôi với anh không phải là vợ chồng theo nghĩa. – Hải Yến đáp.

- Em cứ để nó ở đây, tôi sẽ suy nghĩ ra cách giải quyết và thông báo cho em. – Tuấn Anh cất lá đơn vào trong ngăn tủ.

- Tôi muốn chúng ta giải quyết nhanh chóng, vì tôi còn phải kết hôn. – Hải Yến lạh lùng nói.

- Kết hôn. – Tuấn Anh lần này nhíu mày lại, đôi mắt nhìn Hải Yến không hài lòng. – Cùng Mạc gia sao?

- Không.. không liên quan đến anh. – HẢi Yến hơi bất ngờ, vì sao anh ta lại biết nhanh như vậy.

Tuấn Anh lần trước nhìn thấy Mạc Kính Hoàng đi cùng Triệu lão đã có chút nghi ngờ, không ngờ điều anh suy nghĩ lại đúng như vậy. Và hiện tại, ngay cả Hải Yến cũng đồng thuận với việc hôn sự đó, lại còn mang cả giấy ly hôn đến mà yêu cầu anh kí vào ư. Bao nhiêu năm qua, anh làm việc vất vả… toàn tâm toàn ý kiếm tiền cuối cùng cũng leo lên vị trí cao này… tài sản của Triệu gia hiện tại so với anh cũng không thề sánh bằng. Anh cố gắng như vậy đều vì cô, vì anh muốn đường đường chính chính đón cô về Hà gia không phải bằng cách gượng ép như xưa.

- Triệu tiểu thư, nếu không còn gì cô hãy về trước đi… đơn ly hôn tôi sẽ xem xét và thông báo cô sau. – Tuấn Anh nói xong, gọi điện cho thư kí. – Chuẩn bị vé máy bay cho tôi, đến Mỹ.. đúng vậy.

Hải Yến bị Tuấn Anh xem như không còn tồn tại trước mắt, cô rời khỏi phòng làm việc của anh nhưng khi nghe anh nói rằng sắp tới sẽ đi Mỹ… vậy còn lá đơn kia… bao giờ anh mới chịu kí vào.

- Tuấn Anh, anh đi Mỹ… vậy khi nào sẽ giải quyết đơn ly hôn kia. – Hải Yến quay mặt lại nói.

- Xem ra cô rất nôn nóng. – Tuấn Anh nói.

- Chỉ là… tôi không muốn tôi và anh còn bất cứ liên quan điều gì.

- Yên tâm đi, tôi vừa gửi mail cho luật sư riêng, sẽ nhanh chóng giải quyết. Tôi đi Mỹ 2 tháng, có lẽ ở bên này cô phải gặp luật sư tôi giải quyết việc này.

- Ừm, vậy tôi yên tâm rồi. – Hải Yến bước ra cửa.

- Triệu tiểu thư. – Tuấn Anh gọi.

Hải Yến nhìn lại.

- Chúc mừng em. – Tuấn Anh nói xong, cũng đứng lên mắc áo vest vào. – Em về Triệu gia?

- Ừm.

- Tôi có việc đi ngang Triệu gia, để tôi đưa em về. – Tuấn Anh đi trước lại nói. – Em đừng suy nghĩ nhiều, thứ gì tôi muốn vứt đi… sẽ không nhặt lại.

Hải Yến ngồi trên xe của Tuấn Anh, cô khẽ nhìn sang gương mặt anh… ba năm trôi qua nó vẫn không hề có chút thay đổi… anh hiện tại không nói với cô một lời nào, giống như anh đã nói.. chỉ là tiện đường nên đưa cô về.

- Cảm ơn. – Hải Yến nói.

Tuấn Anh khẽ gật đầu, sau đó cho xe chạy nhanh đi… anh nhìn trong gương chiếu hậu, Hải Yến vẫn đứng đó nhìn theo xe anh. Tuấn Anh cho xe chạy một đoạn sau đó đi ngược hướng lại, quay về Hàn gia điện thoại cho thư kí.

- Tôi có việc đột xuất nên sẽ không đi Mỹ nữa, huỷ chuyến bay đi.

- Dạ, phó tổng.

Anh cúp máy, sau đó khẽ nói:” Em muốn kết hôn ư, tôi sẽ đến chúc phúc em.”

*************

Tiểu Hân đã trải qua thời gian phẫu thuật khắc nghiệt và hiện tại đang nằm trong phòng đặc biệt của bệnh viện lớn. Hàn Thế Bảo ngắm nhìn đứa trẻ nằm trên giường, sau đó vuốt mái tóc rối của đứa trẻ đáng thương.

- Hàn tổng, tôi đã gửi mẫu tóc của Tiểu Hân đi xét nghiệm ADN. – Tú Anh đứng phía sau nói. – Anh nghi ngờ đứa trẻ này là con gái anh ư.

- Đúng vậy, Tiểu Hân có nhóm máu RH âm tính… loại nhóm máu này rất hiếm người có.

- Nếu thật sự Tiểu Hân là con anh, anh sẽ dự tính thế nào?

- Tôi làm sao để con gái mình lưu lạc bên ngoài, sống một nơi không đầy đủ tiện nghi như vậy. – Hàn Thế Bảo vuốt bờ má Tiểu Hân. – Kẻ nào dám ra tay với Tiểu Hân, sẽ phải trả giá.

- Chuyện xảy ra giữa đêm nên mọi người đều không phát hiện hay nghe bất cứ tiếng động nào. Nhưng hôm đó Hoàng Thiên Ân ở nhà, khi tôi vào bên trong thì nhìn thấy quần áo của phụ nữ bị xé nát dưới sàn… còn có vết máu trên góc tường. – Tú Anh nói. – Ngoài Hoàng Thiên Ân ra, không ai có khả năng làm nên chuyện này.

- Hắn ta hiện đang ở đâu? – Hàn Thế Bảo nói.

- Bỏ trốn rồi.

- Dùng mọi cách tìm ra hắn ta, nếu không bắt sống được… thì giết đi. – Hàn Thế Bảo nhìn vết xướt trên bàn tay bé nhỏ của Tiểu Hân mà đau lòng.

Kelly đứng bên ngoài, nghe Hàn Thế Bảo nói vậy liền hoảng hốt. Tuy anh Thiên Ân đã hành động thiếu suy nghĩ với cô, nhưng… cô làm sao có thể đứng nhìn anh gặp nguy hiểm như vậy.

Kelly mặc trên người bộ trang phục bệnh viện, cô chạy ra khỏi bệnh viện lẩn trốn khỏi người của Hàn Thế Bảo… cô không thể… không thể để anh Thiên Ân gặp phải nguy hiểm, càng không muốn Hàn Thế Bảo làm chuyện ác nữa…vì sao anh có thể giết tất cả những người thân bên cạnh cô như vậy.

Cô đang lay hoay bên ngoài, hiện tại trên người không có tiền lại đang mặc bộ trang phục của bệnh viện nên mọi người đều để mặt nhìn cô. Hàn Thế Bảo phát hiện Kelly bỏ trốn liền đuổi theo, với đặc điểm dễ dàng nhận diện của cô, không khó cho anh tìm ra cô.

Cô nhìn thấy anh bước ra khỏi bệnh viện thì nhanh chân bỏ chạy, Hàn Thế Bảo liền đuổi theo, cuối cùng thì cô cũng bị anh tóm gọn… bàn chân nhỏ bé kia đã bị anh khống chế.

- Em lại muốn trốn tôi, lần này là em muốn bỏ đi bao lâu. – Hàn Thế Bảo ôm Kelly chặt trong tay.

- Tôi… tôi… không phải… – Kelly khẽ đáp, không biết phải nói thế nào.

- Tôi không cho phép em lên tiếng. – Anh tức giận, bế cô trong tay mặc cho bao người nhìn sau đó Tú Anh liền lái xe tới, anh ép cô lên xe. – Về Hàn gia.

Tú Anh không đáp… mặc dù anh không thích Hàn tồng có liên quan đến người phụ nữ này.. nhưng nếu cô ta thật sự đã sinh con cho Hàn tổng, đứa trẻ kia cũng không thể sống xa mẹ mình.

Chiếc xe dừng trước biệt thự Hàn gia, Hàn Thế Bảo kéo Kelly xuống xe… Tú Anh cho xe quay đi… anh phải đến bệnh viện chăm sóc Tiểu Hân. Vừa nhìn thấy đứa trẻ kia liền có cảm tình tốt đẹp, không muốn Tiểu Hân gặp phải chuyện không may.

Hàn Thế Bảo kéo Kel vào phòng mình đóng chặt cửa lại, Kelly hoảng hốt nhìn anh… cô hiện tại đang lo sợ… chuyện không được phép xảy ra.

- Em muốn trốn ư, em nghĩ lần này trốn được tôi sao. – Hàn Thế Bảo đẩy toàn thân Kelly xuống giường, hôn lấy đôi môi cô.

Kelly cố sức phản kháng lại, sau đó đẩy anh ra  khỏi cơ thể mình hét lên:” Không được… anh không được đụng vào tôi.”

- Sao… chỉ có người đàn ông đó được động vào người em thôi sao. – Hàn Thế Bảo tức giận, một tay xé tooạt cúc áo trên người cô.

- Không được… làm ơn… tôi van xin anh… – Kelly khóc thét lên.

Hàn Thế Bảo tất nhiên là không dừng lại, anh bá đạo hôn lấy môi cô một cách thô bạo nhất… khi nghĩ đến Hoàng Thiên Ân đã từng động vào người phụ nữ của anh… trong lòng lại càng muốn ghiền nát mọi thứ…

Đến khi nguy kịch nhất, toàn thân hai người không còn mảnh vải che thân… Hàn Thế Bảo đang ở tư thế chuẩn bị chiếm lấy cô… Kelly hoảng hốt cầu xin không xong… cô hét lên.

- Chúng ta là anh em… chúng ta không được phép. – KElly nói ra, đau lòng mà khóc thét lên… đây là điều sai trái mà cô lại cảm thấy vô cùng kích thích khi ở bên anh như vậy.

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...