loading...

Vợ À Em Chỉ Có Thể Ở Bên Cạnh Anh - Chương 59

Chiếc xe đi vào bãi đỗ xe ở Hàn thị, Minh Hạo xuống xe, anh toan bước vào thang máy chuyên dụng của chủ tịch, trước khi vào thang máy, anh còn ngoái lại nhìn Phó Ninh rồi nói “Cất xe xong cô thì cô lên phòng tổng giám đốc” Phó Ninh chán nản gật đầu.

Minh Hạo vào thang máy, anh ấn nút lên tầng 99. Phó Ninh sau khi cất xong xe cũng vòng ra cửa chính của Hàn thị, dùng thang máy dành cho nhân viên lên tầng 99 và đến phòng tổng giám đốc. Khi cô vừa mở cửa bước vào thì cũng là lúc Minh Hạo gọi xong cuộc điện thoại. Thấy Phó Ninh, Minh Hạo đưa tay ra phía ghế sofa ý bảo cô ngồi xuống, khi Phó Ninh đã yên vị trên ghế. Minh Hạo lấy trong ngăn bàn ra một tập giấy tờ dày bằng một găng tay đưa cho Phó Ninh.

- Từ bây giờ cho đến khi Mạc thư ký và Hàn chủ tịch đi công tác trở về thì cô sẽ là thư ký của tôi nên những công việc mà tôi giao cho cô, cô sẽ phải làm!

- Sao? Thư ký? - Phó Ninh bất ngờ, cô đưa tay chỉ vào mình như để xác minh.

Minh Hạo nhếch môi gật đầu.

- Tôi tưởng anh có thư ký rồi cơ mà!?

- Gia đình cô ta có việc nên đã xin nghỉ rồi... - Minh Hạo nói, anh sẽ không nói thật rằng cô thư ký kia của anh đã được dời sang một bộ phận khác ở một chi nhánh bên Mĩ.

- Nên anh giao cho tôi việc này...?

- Chẳng nhẽ cô muốn ngồi chơi xơi nước? Hay là làm một chân chạy vặt cho nhân viên khác trong tập đoàn? Rất tiếc là Hàn thị không cần một nhân viên phụ trách phần đó.

- Không, tôi... - Phó Ninh vội nói nhưng bị Minh Hạo cắt ngang lời

-....đã là một nhân viên của Hàn thị thì cô nên biết mình phải như thế nào mới xứng đáng được ở lại,Cô biết rồi chứ!? - Minh Hạo cao giọng “dạy dỗ”

- Tôi biết - Phó Ninh nuốt nước bọt “Ực” một tiếng rồi bình tĩnh nói.

- Công việc của cô bắt đầu từ đây, cô đi khảo sát thị trường, gõ ra một bản kế hoạch thật hoàn hảo cho tôi và tập tài liệu này là để cô tham khảo - Minh Hạo nhàn nhạt lên tiếng, anh đưa chồng giấy tờ cho Phó Ninh.

- Tuân lệnh! - Phó Ninh thở dài, cô nhận lấy chồng tài liệu, mới cầm trên tay mà cô đã cảm nhận được độ dày và nặng của nó thì lúc làm không biết bao giờ mới xong, tham khảo xong đống này cô không chết mới lạ.

- Không dễ chết như vậy được đâu - Đúng là cô không thể dễ chết vì tôi sẽ khiến cô chết từ từ, haha cho chừa cái tội dám chọc tức tôi. Minh Hạo đắc ý nghĩ thầm.

Nghe Minh Hạo bất chợt lên tiếng. Cô trợn mắt nhìn người đàn ông trước mặt mình như có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác.

- Tôi là người bình thường... - Minh Hạo khẽ cười.

-.... - Phó Ninh đúng là có chút hoảng thật rồi.

- Thôi, cô đi làm việc đi, mất thời gian quá.

- Vâng tổng giám đốc! - Phó Ninh hơi cúi người chào Minh Hạo.

Minh Hạo hài lòng phất tay ý bảo cô ra ngoài được rồi. Phó Ninh thở phào bước ra ngoài.

***************

Lúc đó, ở Hàn gia- tiểu Như... cháu không cần phải làm đâu, để bác làm được rồi mà... - Giọng ông quản gia vang lên đầy lúng túng.

- Không sao đâu bác - Mạc Vi Như cười nói, cô mặc chiếc váy xuông dài ngang đối màu xanh biển, trên tay cô cầm quai bình tưới cây - Khi cháu còn ở thị trấn, nhà cháu là nhiều hoa nhất đấy mà việc trồng cây hoa đều là do cháu đảm nhiệm nên bác đừng lo.

Ông quản gia và Mạc Vi Như đã dần trở nên thân thiết. Hai người đã cùng thoải mái tâm sự với nhau như bác cháu ruột.

Do Hàn Dạ Thần muốn khuôn viên của Hàn gia có thêm chút hương hoa thơm, để trang trí cũng như để hòa dịu đi sự lạnh lẽo của Hàn gia. Còn về lí do thì tất nhiên vẫn là vì Mạc Vi Như. Anh không muốn cô gái của mình cảm thấy không quen khi ở đây. Anh muốn cô sẽ thấy thoải mái và yêu thích nó và Hàn Dạ Thần cũng biết điều gì có thể làm được việc đó.

Sáng sớm hôm nay, người giúp việc rồi vệ sĩ đã tấp nập đi ra đi vào, cùng các công nhân chuyển hoa và trồng trong khuôn viên trống rộng của Hàn gia. Sau khi mọi việc xong xuôi cũng là lúc mà Mạc Vi Như đi ra ngoài. Cô muốn đi dạo quanh trong khuôn viên Hàn gia, dù cô đã được mấy cô giúp việc bảo là sẽ dẫn cô đi xem nhưng cô cũng muốn tự mình đi.

Được chỉ sẵn đường, Mạc Vi Như chỉ cần đi theo chỉ dẫn, cô thấy được nơi này thật là rộng lớn, đi thôi cũng cảm thấy mỏi chân. Đi dược một lúc, cô ngồi sụp xuống xoa xoa bắp chân của mình cho đỡ mỏi, Mạc Vi Như thở dài một hơi, nhìn quang cảnh xung quanh, sắp đến rồi! Nghĩ đến đây cô lại đứng dậy đi tiếp.

Vừa bước qua một cánh cổng sắt giăng đầy vòng lá cây, Mạc Vi Như sửng sốt khi nhìn thấy một rừng hoa thơm, đủ loại nhưng nhiều và đặc biệt nhất vẫn là hoa hướng dương - loài hoa mà cô thích nhất. Ánh nắng chiếu thêm vào như bừng sáng, Mạc Vi Như nhìn đến thất thần.

Từ xa, ông quản gia đang tưới hoa, nhìn thấy cô liền mỉm cười đi đến

- Đẹp lắm phải không?

- Ơ dạ... - Mạc Vi Như giật mình quay ra, thấy ông quản gia, cô vui vẻ gật đầu - Vâng, đẹp lắm ạ!

- Cháu biết chỗ hoa này từ đâu mà có không?

- Không phải là có sẵn sao bác? - cô thắc mắc, ngay từ đầu Mạc Vi Như đã thấy lạ, Hàn gia có vẻ không hề thích những gì đẹp đẽ như hoa tươi nhưng sao lại trồng một rừng hoa đẹp như vậy?

- Haha, đây là Hàn thiếu gia cho người trồng đó, mới sáng sớm nay thôi - Ông quản gia cười

- Hàn Dạ Thần...cho người trồng sao? - Mạc Vi Như khá bất ngờ

- Uh - Ông quản gia gật đầu, thiếu gia cũng thật là lãng mạn, sáng sớm nay ông cũng không khỏi bất ngờ nhưng nghĩ lại thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên lắm, thiếu gia yêu như vậy, ông cũng thấy vui - Cháu có biết lí do không?

- Lí do... - Mạc Vi Như nghĩ nghĩ rồi cô mở to mắt chỉ vào mình - Là vì cháu sao?

Ông quản gia gật đầu, may ra cô gái này EQ không có tệ lắm, còn biết lí do là vì mình, như vậy thì thiếu gia sẽ đỡ khổ hơn hẳn.

-.... - Mạc Vi Như đưa mắt nhìn rừng hoa kia, cô chậm rãi bước đến, những bông hoa còn đậm hơi sương, tươi đẹp và rất thơm. Cô là người rất thích trồng hoa, bởi vì hương thơm và hình dạng của nó thật sự là rất thu hút và nhất là nó mang những ý nghĩa khác nhau rất hay.

Mạc Vi Như ngồi xuống bên khóm hoa, nhẹ nhàng đưa tay nâng một bông hoa lên mũi, hít một hơi nhẹ. Cô cảm thấy mình như đang ở trong chốn thiên nhiên lạ kì.

- Bác quản gia, bác có... - Nghị Phong bỗng đi đến khuôn viên, qua khe cửa, anh thấy ông quản gia liền mở cửa đi vào. Ai ngờ lại thấy được cảnh này, một cô gái với mái tóc đen mượt xõa ra vai, thân váy xuông xanh biển nhẹ nhàng, cô đang nhẹ nhàng nâng bông hoa lên mũi ngửi, hai mắt nhắm lại, bờ môi căng mọng khẽ mỉm cười, làn da trắng sáng trong trẻo. Một thiên thần!! Nghị Phong dường như quên mất mình đang định làm gì đầu tiên, anh nhìn Mạc Vi Như đến thất thần.

- Có việc gì không Nghị thiếu gia? - Ông quản gia kêu “khụ khụ” vài tiếng giúp Nghị Phong bừng tỉnh lại rồi ông buồn cười lên tiếng.

- Đống hoa này đâu ra hở bác? - Nghị Phong không trả lời, anh nhíu mày chỉ tay về phía rừng hoa.

- À là Hàn thiếu gia cho người trồng sáng nay

- Sao Hắc Dạ... - Nghị Phong nói rồi chợt dừng lại, anh đưa mắt nhìn sang cô gái đang đứng nhìn mình kia - Lại là cô ta!?

- Uh... - ông quản gia khẽ gật đầu, Nghị thiếu gia này, rõ ràng ban nãy nhìn tiểu Như đến thất thần, xong bây giờ lại làm bộ dạng đáng sợ. Thật là khó hiểu! Haizzz....

Nghị Phong nhíu chặt mày hơn, anh không thể tưởng tượng nổi! Hắc Dạ sao lại hứng thú với mấy trò chiều phụ nữ như vậy? Còn đâu lạnh lùng với đáng sợ nữa, Nghị Phong anh một phần vì nể tính cánh này của Hàn Dạ Thần mà muốn đi theo, bây giờ anh ta lại vì một người phụ nữ lạ mặt mà thay đổi 180 độ. Như anh đã từng tự hỏi mình, đây là điều tốt hay xấu!?

- Nghị Phong, tôi...thực ra tôi cũng mới biết là do Hàn Dạ Thần làm, chứ không phải như anh nghĩ đâu - Mạc Vi Như lên tiếng, cô nhìn thấy trong ánh mắt anh chàng bác sĩ này có chút khinh ghét cô.

- Bác có thấy một bưu kiện được gửi đến không? - Nghị Phong không để ý đến Mạc Vi Như, anh quay sang hỏi ông quản gia.

- À hình như có đấy, sáng nay người ta có gửi tới, bác đã cất cẩn thận rồi, để bác đi lấy cho cháu.

- Vâng

Ông quản gia nhìn Mạc Vi Như “Cháu giúp bác tưới nốt hoa nhé” “Vâng” Mạc Vi Như mỉm cười gật đầu. Cô không hài lòng nhìn bóng dáng Nghị Phong khuất sau cánh cổng. Anh ta không phải là bác sĩ sao? Thái độ gì mà đáng ghét

Nhấn like FACEBOOK và GOOGLE để sớm có bài mới nhé!

Đánh giá:


Chia sẻ: Yahoo , Plus , Facebook , Zing

Bình Luận
Mọi thắc mắc, yêu cầu, hỗ trợ bạn vào đây để trao đổi trực tiếp với admin nhé!
loading...